| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Nhà giàu mới
Tháng 4/2013 vừa qua, tạp chí danh tiếng Forbes vừa công bố danh sách 20 đội bóng có giá trị cao nhất thế giới. Không có gì bất ngờ khi Real Madrid, Man Utd hay Barcelona chia nhau những vị trí dẫn đầu BXH, nhưng rất nhiều người đã phải ngạc nhiên khi nhìn xuống nửa cuối. Ở vị trí thứ 16, tức thấp hơn Lyon và Inter Milan đôi chút nhưng cao hơn Napoli, Hamburg hay Marseille, là sự hiện diện của Corinthians với tổng giá trị lên đến 358 triệu USD. Lần đầu tiên trong lịch sử, một đội bóng thi đấu bên ngoài châu Âu lọt vào tốp 20 CLB đắt giá nhất hành tinh và thê độc tôn của lục địa già đã bị phá vỡ. Ấn tượng hơn nữa, Corinthians làm được điều đó mà chẳng nhờ sự chống lưng của nhà tài phiệt nào: trên thế giới, hiện có tổng cộng hơn 60 tỷ phú đang nắm giữ cổ phần trong ít nhất một CLB bóng đá (như Roman Abramovich ở Chelsea hay Sheikh Mansour ở Man City), nhưng – ít nhất là trên giấy tờ - không ai có liên hệ với Corinthians. CLB có tên được đặt theo một thành phố Hy Lạp cổ đại (Corinth) thậm chí còn không sở hữu một sân vân động cho riêng mình: sân nhà của họ là Pacaembu, thuộc quyền quản lý của Hội đồng thành phố Sao Paulo. Một khi có trong tay SVĐ riêng, nguồn thu của Corinthians chắc chắn sẽ còn tăng cao hơn nữa (và viễn cảnh đó cũng không còn quá xa, bởi Corinthians đang xây dựng một sân bóng mới có 68.000 chỗ ngồi với tổng kinh phí lên đến 400 triệu USD).
Vậy làm thế nào mà Corinthians trở thành đội bóng đắt giá thứ 16 thế giới, cho dù lượng CĐV bên ngoài biên giới Brazil của họ gần như là con số 0? Thành tích tốt trên sân cỏ: đúng luôn, bởi thầy trò HLV Tite đã cùng nhau giành chức VĐ Brasileirao năm 2011, Cúp Libertadores năm 2012 và cả Cúp VĐTG các CLB trong cùng mùa bóng (thắng Chelsea 1-0 trong trận CK diễn ra ở Yokohama vào tháng 12/2012). Lực lượng CĐV đông đảo: cũng đúng, vì 35 triệu người hâm mộ là một con số không thể coi thường, như lời của Peter Siemsen – Chủ tịch đội bóng đối thủ Fluminense. Tầm nhìn sáng suốt của nhà quản lý: lại càng đúng, bởi việc ký hợp đồng vói những cựu ngôi sao lừng lẫy như Ronaldo, Roberto Carlos, Adriano… đã giúp gia tăng giá trị cả trong lẫn ngoài sân cỏ của CLB lên đáng kể. Nhưng tất cả những điều đó sẽ không có nhiều ý nghĩa, hoặc không thể thực hiện được, nếu như kinh tế Brazil không trải qua một giai đoạn khởi sắc.
Từ kinh tế đến bóng đá
Suốt từ đầu thế kỷ mới đến nay, Brazil đã duy trì được tốc độ tăng trưởng GDP bình quân khoảng 3-4%/năm, ngay cả khi kinh tế toàn cầu rơi vào khủng hoảng trong giai đoạn 2008-2012. Nhờ thế, từ mức 589 tỷ USD vào năm 1999, hiện nay GDP của Brazil đã tăng gấp hơn 4 lần và đứng hàng thứ 6 thế giới, trên cả Anh, Nga, Canada. Dự kiến, đến năm 2018 thì Brazil sẽ vượt qua Pháp và chính thức bước vào hàng ngũ 5 nền kinh tế lớn nhất thế giới. Mà Sao Paulo lại là bang lớn nhất Brazil, đóng góp tới gần 1/3 GDP nên các đội bóng ở đây cũng được hưởng lợi rất lớn. Corinthians không phải là ngoại lệ: năm 2012, họ ký hợp đồng tài trợ trị giá 30 triệu reais (khoảng 13 triệu USD)/năm với ngân hàng Caixa Economica Federal, kéo dài thêm danh sách nhà tài trợ vốn đã dài dằng dặc với những cái tên như Nike hay Iveco (công ty con của Fiat). Tổng cộng, doanh thu từ quảng cáo áo đấu của Corinthians lên tới 68 triệu reais (33 triệu USD)/năm, cao thứ nhì thế giới và chỉ thua mỗi Man Utd. Không giàu có như Corinthians, nhưng Sao Paulo hay Santos cũng là những thế lực đáng nể trong làng bóng đá xứ sở Samba. Nhìn rộng ra, nhờ kinh tế phát triển mà bóng đá Brazil đã trở thành thế lực độc tôn ở Nam Mỹ với 3 chức VĐ Cúp Libertadores liên tiếp, đồng thời sở hữu vị thế áp đảo trên sàn chuyển nhượng. Mùa giải 2012/13, tổng chi tiêu mua cầu thủ của 20 đội bóng ở Brasileirao lên tới gần 130 triệu euro, tức gấp 10 lần người láng giềng Argentina và nhiều hơn so với cả giải VĐQG BĐN lẫn Hà Lan cộng lại.
Từ người bán thành người mua
Khi cán cân kinh tế dịch chuyển, tất yếu là cán cân chuyển nhượng cũng sẽ dịch chuyển theo. Bao năm qua, Brazil là một thị trường vô cùng màu mỡ cho các đội bóng châu Âu, chủ yếu vì xứ sở Samba đã sản sinh ra vô số ngôi sao nhưng cũng một phần vì các CLB Brazil gặp nhiều khó khăn tài chính (và buộc phải bán cầu thủ sang châu Âu từ khi họ còn rất trẻ). Nhưng bây giờ thì việc săn lùng “lúa non” ở Brazil không còn dễ như trước: Jose Chieira, chuyên gia phát hiện tài năng của Porto, thừa nhận rằng “ký hợp đồng với một cầu thủ U-19 của một trong 10 đội bóng hàng đầu Brazil còn khó hơn lên trời”. Vì không thiếu tiền, người Brazil chẳng việc gì phải vội vàng tiễn những gương mặt sáng giá nhất của mình sang bên kia Đại Tây Dương chơi bóng: Neymar, dù đã tỏa sáng rực rỡ từ 2-3 năm trước, vẫn ở lại Santos chơi bóng cho đến tận mùa hè vừa qua. Leandro Damiao, trung phong được cả châu Âu thèm khát, vẫn đang là người của Internacional và chưa có dấu hiệu gì cho thấy anh sẽ ra đi trước World Cup. Brasileirao bây giờ là nơi tụ hội của những tài năng, mà danh sách ĐT Brazil có lẽ là minh chứng hùng hồn nhất: Trong biên chế của nhà vô địch Confed Cup 2013, có tới 11 cái tên đang thi đấu ở giải nội địa, so với chỉ 6 người ở Confed Cup 2009 và 3 người ở World Cup 2010.
Đáng chú ý hơn nữa, chỉ có 3 tuyển thủ Brazil tại Confed Cup chưa bao giờ chơi bóng ở nước ngoài là Bernard, Fernando và Neymar. Cả 7 người còn lại (Fred, Paulinho, Jadson, Jean, Rever, Jefferson, Diego Cavalieri, Jo) đều đã có thời gian chinh chiến ở châu Âu và chưa có ai quá 30 tuổi. Nói cách khác, giờ đây Brasileirao đã đủ hấp dẫn về cả mặt tài chính lẫn chất lượng chuyên môn để thu hút những “lính lê dương” đẳng cấp, vẫn còn trong giai đoạn đỉnh cao phong độ, hồi hương. Đó là chưa kể tới những gương mặt kỳ cựu như Ronaldinho, Luis Fabiano, Dede, Ze Roberto, Gilberto Silva hay kể cả Alexandre Pato (hưởng lương tới 2,6 triệu euro/năm ở Corinthians). Tóm lại, bây giờ chúng ta có thể dần làm quen với việc Brasileirao đóng vai trò “người mau” trên sàn chuyển nhượng là vừa….
Tháng 4/2013 vừa qua, tạp chí danh tiếng Forbes vừa công bố danh sách 20 đội bóng có giá trị cao nhất thế giới. Không có gì bất ngờ khi Real Madrid, Man Utd hay Barcelona chia nhau những vị trí dẫn đầu BXH, nhưng rất nhiều người đã phải ngạc nhiên khi nhìn xuống nửa cuối. Ở vị trí thứ 16, tức thấp hơn Lyon và Inter Milan đôi chút nhưng cao hơn Napoli, Hamburg hay Marseille, là sự hiện diện của Corinthians với tổng giá trị lên đến 358 triệu USD. Lần đầu tiên trong lịch sử, một đội bóng thi đấu bên ngoài châu Âu lọt vào tốp 20 CLB đắt giá nhất hành tinh và thê độc tôn của lục địa già đã bị phá vỡ. Ấn tượng hơn nữa, Corinthians làm được điều đó mà chẳng nhờ sự chống lưng của nhà tài phiệt nào: trên thế giới, hiện có tổng cộng hơn 60 tỷ phú đang nắm giữ cổ phần trong ít nhất một CLB bóng đá (như Roman Abramovich ở Chelsea hay Sheikh Mansour ở Man City), nhưng – ít nhất là trên giấy tờ - không ai có liên hệ với Corinthians. CLB có tên được đặt theo một thành phố Hy Lạp cổ đại (Corinth) thậm chí còn không sở hữu một sân vân động cho riêng mình: sân nhà của họ là Pacaembu, thuộc quyền quản lý của Hội đồng thành phố Sao Paulo. Một khi có trong tay SVĐ riêng, nguồn thu của Corinthians chắc chắn sẽ còn tăng cao hơn nữa (và viễn cảnh đó cũng không còn quá xa, bởi Corinthians đang xây dựng một sân bóng mới có 68.000 chỗ ngồi với tổng kinh phí lên đến 400 triệu USD).
![]() |
| Ronaldinho - Pato - Fred đều đã hồi hương thi đấu sau nhiều năm chinh chiến ở châu Âu |
Vậy làm thế nào mà Corinthians trở thành đội bóng đắt giá thứ 16 thế giới, cho dù lượng CĐV bên ngoài biên giới Brazil của họ gần như là con số 0? Thành tích tốt trên sân cỏ: đúng luôn, bởi thầy trò HLV Tite đã cùng nhau giành chức VĐ Brasileirao năm 2011, Cúp Libertadores năm 2012 và cả Cúp VĐTG các CLB trong cùng mùa bóng (thắng Chelsea 1-0 trong trận CK diễn ra ở Yokohama vào tháng 12/2012). Lực lượng CĐV đông đảo: cũng đúng, vì 35 triệu người hâm mộ là một con số không thể coi thường, như lời của Peter Siemsen – Chủ tịch đội bóng đối thủ Fluminense. Tầm nhìn sáng suốt của nhà quản lý: lại càng đúng, bởi việc ký hợp đồng vói những cựu ngôi sao lừng lẫy như Ronaldo, Roberto Carlos, Adriano… đã giúp gia tăng giá trị cả trong lẫn ngoài sân cỏ của CLB lên đáng kể. Nhưng tất cả những điều đó sẽ không có nhiều ý nghĩa, hoặc không thể thực hiện được, nếu như kinh tế Brazil không trải qua một giai đoạn khởi sắc.
Từ kinh tế đến bóng đá
Suốt từ đầu thế kỷ mới đến nay, Brazil đã duy trì được tốc độ tăng trưởng GDP bình quân khoảng 3-4%/năm, ngay cả khi kinh tế toàn cầu rơi vào khủng hoảng trong giai đoạn 2008-2012. Nhờ thế, từ mức 589 tỷ USD vào năm 1999, hiện nay GDP của Brazil đã tăng gấp hơn 4 lần và đứng hàng thứ 6 thế giới, trên cả Anh, Nga, Canada. Dự kiến, đến năm 2018 thì Brazil sẽ vượt qua Pháp và chính thức bước vào hàng ngũ 5 nền kinh tế lớn nhất thế giới. Mà Sao Paulo lại là bang lớn nhất Brazil, đóng góp tới gần 1/3 GDP nên các đội bóng ở đây cũng được hưởng lợi rất lớn. Corinthians không phải là ngoại lệ: năm 2012, họ ký hợp đồng tài trợ trị giá 30 triệu reais (khoảng 13 triệu USD)/năm với ngân hàng Caixa Economica Federal, kéo dài thêm danh sách nhà tài trợ vốn đã dài dằng dặc với những cái tên như Nike hay Iveco (công ty con của Fiat). Tổng cộng, doanh thu từ quảng cáo áo đấu của Corinthians lên tới 68 triệu reais (33 triệu USD)/năm, cao thứ nhì thế giới và chỉ thua mỗi Man Utd. Không giàu có như Corinthians, nhưng Sao Paulo hay Santos cũng là những thế lực đáng nể trong làng bóng đá xứ sở Samba. Nhìn rộng ra, nhờ kinh tế phát triển mà bóng đá Brazil đã trở thành thế lực độc tôn ở Nam Mỹ với 3 chức VĐ Cúp Libertadores liên tiếp, đồng thời sở hữu vị thế áp đảo trên sàn chuyển nhượng. Mùa giải 2012/13, tổng chi tiêu mua cầu thủ của 20 đội bóng ở Brasileirao lên tới gần 130 triệu euro, tức gấp 10 lần người láng giềng Argentina và nhiều hơn so với cả giải VĐQG BĐN lẫn Hà Lan cộng lại.
Từ người bán thành người mua
Khi cán cân kinh tế dịch chuyển, tất yếu là cán cân chuyển nhượng cũng sẽ dịch chuyển theo. Bao năm qua, Brazil là một thị trường vô cùng màu mỡ cho các đội bóng châu Âu, chủ yếu vì xứ sở Samba đã sản sinh ra vô số ngôi sao nhưng cũng một phần vì các CLB Brazil gặp nhiều khó khăn tài chính (và buộc phải bán cầu thủ sang châu Âu từ khi họ còn rất trẻ). Nhưng bây giờ thì việc săn lùng “lúa non” ở Brazil không còn dễ như trước: Jose Chieira, chuyên gia phát hiện tài năng của Porto, thừa nhận rằng “ký hợp đồng với một cầu thủ U-19 của một trong 10 đội bóng hàng đầu Brazil còn khó hơn lên trời”. Vì không thiếu tiền, người Brazil chẳng việc gì phải vội vàng tiễn những gương mặt sáng giá nhất của mình sang bên kia Đại Tây Dương chơi bóng: Neymar, dù đã tỏa sáng rực rỡ từ 2-3 năm trước, vẫn ở lại Santos chơi bóng cho đến tận mùa hè vừa qua. Leandro Damiao, trung phong được cả châu Âu thèm khát, vẫn đang là người của Internacional và chưa có dấu hiệu gì cho thấy anh sẽ ra đi trước World Cup. Brasileirao bây giờ là nơi tụ hội của những tài năng, mà danh sách ĐT Brazil có lẽ là minh chứng hùng hồn nhất: Trong biên chế của nhà vô địch Confed Cup 2013, có tới 11 cái tên đang thi đấu ở giải nội địa, so với chỉ 6 người ở Confed Cup 2009 và 3 người ở World Cup 2010.
Đáng chú ý hơn nữa, chỉ có 3 tuyển thủ Brazil tại Confed Cup chưa bao giờ chơi bóng ở nước ngoài là Bernard, Fernando và Neymar. Cả 7 người còn lại (Fred, Paulinho, Jadson, Jean, Rever, Jefferson, Diego Cavalieri, Jo) đều đã có thời gian chinh chiến ở châu Âu và chưa có ai quá 30 tuổi. Nói cách khác, giờ đây Brasileirao đã đủ hấp dẫn về cả mặt tài chính lẫn chất lượng chuyên môn để thu hút những “lính lê dương” đẳng cấp, vẫn còn trong giai đoạn đỉnh cao phong độ, hồi hương. Đó là chưa kể tới những gương mặt kỳ cựu như Ronaldinho, Luis Fabiano, Dede, Ze Roberto, Gilberto Silva hay kể cả Alexandre Pato (hưởng lương tới 2,6 triệu euro/năm ở Corinthians). Tóm lại, bây giờ chúng ta có thể dần làm quen với việc Brasileirao đóng vai trò “người mau” trên sàn chuyển nhượng là vừa….
|
Quang Hải |
00:00 30/11/-0001
















