Giữa lòng Manchester ồn ào và đầy áp lực, Senne Lammens hiện lên như một thực thể kỳ lạ, một thủ môn tận hưởng những pha va chạm nghẹt thở trong vòng cấm như những trận chiến thực thụ nhưng lại tìm thấy sự bình yên trong những trang sách về tâm lý học vận động viên.
Kẻ "nghiện" việc giữa tâm điểm hào quang
Thứ Tư tại Carrington thường được gọi là "ngày hồi phục". Trong từ điển của phần lớn các ngôi sao Ngoại Hạng Anh, đó là thời điểm để thả mình trên bàn massage, ngâm mình trong bồn nước đá hoặc đơn giản là ngủ nướng sau một lịch thi đấu dày đặc. Nhưng với Senne Lammens, khái niệm "nghỉ ngơi" mang một màu sắc hoàn toàn khác.
Đúng 9 giờ sáng, khi sương mù Manchester còn chưa tan hết trên các mặt sân tập ngoài trời, bóng dáng cao lớn của thủ thành 23 tuổi đã xuất hiện.
Anh không chọn phòng gym êm ấm hay những bài tập phục hồi nhẹ nhàng trong nhà. Lammens ra sân, thực hiện những bài tập chuyên biệt cùng các huấn luyện viên thủ môn. Sự cam kết này là một làn gió mới, tương phản mạnh mẽ với hình ảnh bạc nhược và thiếu sức sống của Manchester United trong suốt 13 năm sa sút vừa qua.
Tất nhiên, Lammens nhận được mức lương hậu hĩnh, nhưng thái độ làm việc của anh, tập trung ngay cả vào những ngày nghỉ, cho thấy anh xuất hiện với sứ mệnh của một 'chiến binh', quyết tâm đánh thức bản ngã và khôi phục vị thế cho gã khổng lồ đang ngủ quên.
Trái tim ấm áp phía sau găng tay thủ môn
Sau bữa trưa vội vàng tại căng-tin Carrington, Lammens cởi bỏ bộ đồ tập đẫm mồ hôi để khoác lên mình chiếc áo khoác của Manchester United Foundation. Điểm đến của anh là trường tiểu học Partington Central Academy. Nhân dịp Ngày Sách Thế giới, chàng trai đến từ vùng East Flanders của Bỉ muốn chia sẻ niềm đam mê lớn nhất của mình ngoài bóng đá, những trang sách.
Trong một lớp học đầy ắp những học sinh từ 5 đến 11 tuổi, Senne Lammens không xuất hiện như một "ngôi sao triệu bảng" xa vời. Anh ngồi xuống, ngang tầm mắt với các em nhỏ và bắt đầu kể chuyện. Với Lammens, sách không chỉ là kiến thức, mà là liều thuốc cho tâm hồn.
“Tôi thích đọc sách về các vận động viên khác, cách họ đối mặt với nghịch cảnh và áp lực,” Lammens chia sẻ với ánh mắt lấp lánh sự chân thành. “Tôi muốn cho thế giới thấy rằng tôi chỉ là một người bình thường, và cho những đứa trẻ thấy rằng ai cũng có thể làm được.”
Những lời tâm sự của anh khiến không gian lớp học trở nên yên lặng lạ thường. Lammens tiếp tục bằng một sự trăn trở đầy nhân văn: “Có những người có tư duy và lối sống hơi khác so với tôi. Điều đó không có gì sai, nhưng đôi khi nó khiến trẻ em cảm thấy con đường đi tới ước mơ trở nên khó khăn hơn. Khoảnh khắc tuyệt vời nhất với tôi là khi bước vào lớp học và thấy lũ trẻ reo hò, ánh mắt mở to đầy kinh ngạc. Các em gần như không tin nổi. Mà mới đây thôi, tôi cũng từng ở vị trí đó.”
Đối với Lammens, chuyến thăm này không phải là một nghĩa vụ truyền thông nhàm chán. Đó là cách anh giữ cho đôi chân mình bám chặt trên mặt đất: “Tôi không chỉ muốn được nhìn nhận như một cầu thủ bóng đá, mà còn là một con người bình thường với những niềm tin của riêng mình. Tôi hy vọng điều đó sẽ không bao giờ thay đổi.”
Bản lĩnh trong "vùng chiến sự" 16m50
Rời khỏi không gian ấm áp của trường tiểu học, Lammens quay lại Carrington lúc 4 giờ chiều để tiếp tục vùi mình vào phòng gym. Mọi bài tập cơ bụng, cơ xô và sức mạnh thân trên đều hướng tới một mục tiêu duy nhất, giúp anh trụ vững trong những "vùng chiến sự" của Ngoại Hạng Anh.
Sở hữu chiều cao 1m93 và thể hình vững chãi như một võ sĩ hạng nặng, Lammens vốn đã có lợi thế tự nhiên. Từng chơi ở vị trí tiền đạo trong học viện KRC Bambrugge, anh hiểu rõ áp lực mà một thủ môn phải chịu khi những gã khổng lồ đối phương lao vào tranh chấp.
Kể từ khi chuyển nhượng từ Royal Antwerp với giá 18,3 triệu Bảng vào ngày cuối cùng của mùa hè năm ngoái, Lammens đã phải thích nghi với những "trận mưa bóng bổng" đặc sản của bóng đá Anh.
“Trong vòng cấm 16 mét giống như một cuộc chiến vậy,” Lammens dùng hệ mét để mô tả chiến trường của mình với sự nghiêm túc tuyệt đối. “Tính thể chất là sự khác biệt lớn nhất giữa ở đây và ở Bỉ.”
Thông thường, các thủ môn sẽ phàn nàn về việc không được trọng tài bảo vệ, hoặc chỉ trích lối chơi "vây hãm" thủ môn của đối phương. Nhưng Lammens là một ngoại lệ. Anh tận hưởng nó.
“Về mặt thể chất nói chung và những quả phạt góc đó, tôi phải nói rằng đôi khi tôi còn thích điều đó nữa,” Lammens mỉm cười. “Dĩ nhiên phải có những luật lệ nhất định nhưng tôi thích được va chạm và bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Xử lý những tình huống như vậy, dù có rất nhiều cầu thủ đứng sát bên, việc băng ra bắt gọn quả bóng bổng mang lại cho tôi cảm giác tích cực rằng mình đang làm tốt. Đó là điểm mạnh của tôi và tôi chọn cách đối mặt thay vì né tránh.”
Sự đơn giản đầy mới mẻ
Trong kỷ nguyên của những "thủ môn quét" hào nhoáng, nơi người ta ca tụng những đường chuyền ngắn rủi ro hay những pha dâng cao quá vạch 16m50, Senne Lammens mang đến một sự đơn giản đầy sảng khoái.
Người bạn thân nhất của anh tại Carrington là Tom Heaton, lão tướng kỳ cựu của đội bóng. Heaton đã dạy anh một triết lý cơ bản nhưng thường bị lãng quên: “Làm thủ môn là không được biếu không cho đối phương cơ hội và phải giữ đội bóng luôn ở trong thế trận.”
Lammens không hề kém cỏi khi chơi chân. Anh có thể phất một đường bóng dài cho hậu vệ cánh chính xác mà không cần nhìn.
Tuy nhiên, sự khác biệt lớn nhất giữa anh và người tiền nhiệm Andre Onana nằm ở sự lựa chọn. Lammens chọn đúng đường chuyền vào đúng thời điểm. Anh không bao giờ đẩy đồng đội vào thế khó chỉ để thể hiện kỹ năng. Nếu cần thiết, anh sẵn sàng phát bóng dài sang tận phần sân đối phương để giải tỏa áp lực.
Khả năng bắt dính bóng của anh cũng là một điểm nhấn vượt trội so với những cái tên đình đám như Gianluigi Donnarumma, người có xu hướng đấm bóng đầy rủi ro. Lammens biết khi nào nên băng ra đón bóng bổng giữa rừng người và khi nào nên ở lại trên vạch vôi để thực hiện những pha phản xạ không tưởng.
Những so sánh với Peter Schmeichel
Sự khao khát một "người gác đền" thực thụ của người hâm mộ Manchester United đã bùng nổ ngay trong trận ra mắt của Lammens gặp Sunderland vào tháng 10 năm ngoái. Khi anh dũng cảm rời vạch vôi, vượt qua ba cầu thủ đối phương để bắt gọn một quả phạt góc hiểm hóc, khán đài Stretford End, nơi từng bị Andre Onana làm cho "đau tim" suốt hai năm đã vỡ òa.
Những tiếng hô vang: “Có phải anh là Schmeichel cải trang không?” vang lên không ngớt. Đó là sự gợi nhắc về huyền thoại Peter Schmeichel, người khổng lồ từng thống trị vòng cấm của Ngoại Hạng Anh trong những năm tháng hào hùng nhất của Quỷ đỏ.
“Đó là một cảm giác thực sự tuyệt vời. Nhận được sự ủng hộ từ người hâm mộ và các đồng đội có lẽ là cảm giác lớn nhất và tuyệt nhất mà tôi từng có,” Lammens xúc động nhớ lại.
Ngắt kết nối để mạnh mẽ hơn
Dù đã là ngôi sao của đội bóng lớn nhất hành tinh, Lammens vẫn giữ cho mình một lối sống tách biệt với sự ồn ào. Anh thừa nhận mình gần như không bao giờ xem bóng đá trong thời gian rảnh. Thay vào đó, anh xem bóng rổ, bóng bầu dục Mỹ hoặc đơn giản là vùi đầu vào sách.
“Tôi không xem quá nhiều bóng đá bởi vì hằng ngày bạn đã làm việc rất nhiều với nó rồi,” anh giải thích. “Mọi thứ gần như xoay quanh bóng đá và đội bóng, vì vậy bạn muốn tạm thời ngắt kết nối với nó về mặt tinh thần để giữ cho bộ não luôn nhạy bén.”
Ngay cả khi bị thợ săn ảnh bắt gặp khi đi ăn tối cùng bạn gái tại nhà hàng The Ivy, Lammens chỉ xem đó là một khoảnh khắc kỳ lạ và buồn cười. Anh không quan tâm đến hào quang ảo trên mạng xã hội. Anh biết rằng thế giới kỹ thuật số có thể biến mình từ người hùng thành tội đồ chỉ trong một đêm, nên anh chọn cách im lặng và làm việc.
Hành trình gian nan đến "Nhà hát của những giấc mơ"
Nhìn vào sự hòa nhập nhanh chóng của Lammens, ít ai biết rằng con đường của anh không hề "trải hoa hồng". Anh không thể cạnh tranh với Simon Mignolet tại Club Bruges, chỉ có vẻn vẹn 4 lần ra sân trước khi phải ra đi.
Ngay cả khi gia nhập Royal Antwerp, Lammens cũng phải ngồi dự bị một thời gian dài cho đến mùa giải trước, thời điểm anh thật sự tỏa sáng.
Inter Milan, Leeds United và Galatasaray đều đã vây quanh thủ thành người Bỉ. Nhưng nhờ sự kiên trì của Tony Coton, trưởng bộ phận tuyển trạch thủ môn của MU, Lammens đã chọn màu áo đỏ. Ruben Amorim lúc bấy giờ đã rất muốn Emiliano Martinez của Aston Villa nhưng sự tin tưởng tuyệt đối của Coton vào "chất thép" của chàng trai người Bỉ đã thay đổi tất cả.
“MU luôn là lựa chọn số một trong đầu tôi,” Lammens khẳng định. “Tôi tin vào bản thân mình và tin vào thương vụ này. Tôi thực sự hạnh phúc khi mọi thứ hoàn tất vào ngày cuối cùng của kỳ chuyển nhượng.”
Giờ đây, khi Andre Onana đã phải rời đi theo dạng cho mượn và các thủ môn khác phải chấp nhận dự bị, Senne Lammens vẫn miệt mài với những buổi tập thêm giờ. Anh không để cái tôi lấn át, không để danh tiếng làm mờ mắt.
Khi buổi chiều tà buông xuống Carrington, Senne Lammens quay lại phòng gym một lần nữa. Anh nhìn về phía những đứa trẻ đang chờ đợi mình bên ngoài cổng và mỉm cười. Với anh, bóng đá có thể là một "chiến trường" đầy rẫy va chạm, nhưng cuộc sống là một hành trình để giữ mình luôn là một "người bình thường" ấm áp và trung thực.
Senne Lammens, chàng thủ môn thích đọc sách của Manchester United, không chỉ đang bắt bóng bằng đôi tay, anh đang chiếm trọn trái tim của Old Trafford bằng chính bản lĩnh và tâm hồn của mình. Một nguồn cảm hứng tuyệt vời cả trong lẫn ngoài sân cỏ dành cho tất cả chúng ta.
Nếu quý độc giả muốn nhìn lại những câu chuyện phía sau sân cỏ và các góc khuất ít được chú ý sau mỗi trận đấu, mời tham khảo thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.
Phân tích bản hợp đồng "kiểu mẫu" của Carrick tại Man United
Nghệ thuật tuyển trạch của Tony Coton hồi sinh Man Utd thế nào?














