Sự nghiệt ngã mà số phận dành cho đôi chân lạc lối của Gonzalo Higuain

14:22 Thứ sáu 30/01/2026

TinTheThao.com.vnBóng đá là một vị thẩm phán tàn nhẫn. Nó có thể dung thứ cho một ngàn sai lầm ở những trận cầu vô thưởng vô phạt, nhưng lại khắc cốt ghi tâm chỉ một khoảnh khắc trượt chân trước ngưỡng cửa lịch sử.

Higuain và ba đêm chung kết nghiệt ngã.
Higuain đã trải qua những khoảnh khắc chung kết nghiệt ngã.

Gonzalo Higuain, một trong những tiền đạo xuất sắc nhất thế hệ của mình, người đã xé lưới mọi hàng thủ tại châu Âu, cuối cùng lại bị định mệnh giam cầm trong ba đêm chung kết nghiệt ngã. Đó là câu chuyện về một "El Pipita" tài hoa nhưng luôn bị thượng đế trêu ngươi vào giây phút quyết định.

Rio de Janeiro và cú sút xé toạc giấc mơ 24 năm

Ngày 13 tháng 7 năm 2014. Sân Maracana, thánh đường của bóng đá Nam Mỹ, rực lửa trong sắc xanh trắng và màu áo trắng của người Đức. Đó là trận chung kết World Cup, nơi mà Lionel Messi và các đồng đội chỉ còn cách chiếc cúp vàng đúng một bước chân, bước chân mà họ đã mỏi mòn chờ đợi suốt từ thời của Diego Maradona năm 1986.

Khi lịch sử luôn ngoảnh mặt với Higuain.
Khi lịch sử luôn ngoảnh mặt với Higuain.

Áp lực đè nặng lên vai những chàng trai xứ Tango khủng khiếp đến mức người ta có thể cảm thấy mặt cỏ Maracana đang rung lên theo từng nhịp tim. Và rồi, khoảnh khắc định mệnh ập đến sớm hơn bất kỳ ai tưởng tượng.

Phút 21. Toni Kroos, "cỗ máy" chính xác nhất của cỗ xe tăng Đức, bỗng nhiên mắc sai lầm. Một cú đánh đầu về bất cẩn. Trái bóng, như một món quà từ thiên đường, rơi thẳng vào đà băng xuống của Gonzalo Higuain.

Thời gian như ngưng đọng lại. Trong một giây tích tắc ấy, cả thế giới bóng đá nín thở. Không còn ai theo kèm Higuain cả. Trước mặt anh chỉ còn là Manuel Neuer và khung thành rộng thênh thang. Đó là cơ hội mà mọi tiền đạo sinh ra trên đời đều mơ ước, một pha đối mặt để định đoạt ngai vàng thế giới.

Cú sút trượt cột dọc ám ảnh cả đời.
Cú sút trượt cột dọc ám ảnh cả đời.

Higuain lao đi, bóng nảy nhẹ trước mũi giày. Trong đầu hàng triệu người Argentina lúc đó, lưới đã rung. Họ đã chuẩn bị gào thét. Higuain vung chân phải. Một cú sút quyết đoán. Nhưng không, bóng không đi vào lưới. Nó đi chệch cột dọc trong gang tấc.

Higuain ôm đầu, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Anh biết mình vừa làm gì. Anh không chỉ bỏ lỡ một bàn thắng, anh vừa ném đi chiếc chìa khóa mở cánh cửa bước vào ngôi đền huyền thoại. Nếu cú sút ấy thành bàn, lịch sử bóng đá thế giới có lẽ đã rẽ sang một hướng khác. Messi có thể đã là GOAT (Vĩ đại nhất lịch sử) ngay từ năm 2014 và Higuain sẽ là người hùng dân tộc.

Nhưng chữ "nếu" ấy không bao giờ xảy ra. Khoảnh khắc ấy trở thành vết nứt đầu tiên, khởi đầu cho một chuỗi bi kịch kéo dài ám ảnh Higuain suốt phần đời còn lại.

Bóng ma Santiago và lời nguyền tại New Jersey

Nếu Rio de Janeiro là một tai nạn, thì những gì diễn ra trong hai năm tiếp theo tại Copa America giống như một sự sắp đặt tàn nhẫn của định mệnh.

Người hùng không gặp thời của Argentina.
Người hùng không gặp thời của Argentina.

Chung kết Copa America 2015 tại Santiago, Chile. Trận đấu trôi về những giây cuối cùng của 90 phút chính thức. Tỷ số vẫn là 0-0. Ezequiel Lavezzi căng ngang một đường bóng "dọn cỗ" cắt mặt khung thành. Higuain băng vào ở cột hai. Góc sút hẹp nhưng cự ly rất gần. Chỉ cần một cú đệm lòng chuẩn xác. Nhưng Higuain lại đệm bóng vào mép lưới bên ngoài.

Chưa dừng lại ở đó, trong loạt sút luân lưu định mệnh, Higuain bước lên chấm 11m. Anh lấy đà, sút bóng bay thẳng lên trời xanh. Argentina gục ngã trước Chile. Hình ảnh Higuain cúi gầm mặt rời sân trở nên quen thuộc đến đau lòng.

Một năm sau, Chung kết Copa America Centenario 2016 tại Mỹ. Kịch bản lặp lại như một cuốn phim kinh dị cũ kỹ. Lại là Higuain. Lại là một pha đối mặt thủ môn sau sai lầm của hàng thủ Chile. Lần này, anh chọn giải pháp bấm bóng qua đầu thủ môn Claudio Bravo. Kỹ thuật hoàn hảo, ý tưởng tuyệt vời. Nhưng trái bóng, một lần nữa, trôi qua cột dọc một cách hững hờ như trêu ngươi.

Khi bóng đá đẹp nhất lại đau nhất.
Khi bóng đá đẹp nhất lại đau nhất.

Ba năm, ba trận chung kết, ba cơ hội bằng vàng và Higuain bỏ lỡ cả ba.

Người ta bắt đầu nói về một lời nguyền. Tại Napoli, Higuain là một vị vua, người đã phá kỷ lục ghi bàn tồn tại 66 năm của Serie A với 36 bàn thắng trong một mùa giải. Tại Juventus, anh là bản hợp đồng đắt giá nhất lịch sử CLB lúc bấy giờ. Anh là một "sát thủ máu lạnh", một "El Pipita" khiến mọi hàng thủ khiếp sợ. Nhưng cứ hễ khoác lên mình màu áo sọc xanh trắng trong những trận chung kết, đôi chân của anh lại trở nên nặng trĩu như đeo chì.

Đó là nghịch lý đau đớn nhất, một "sát thủ"… luôn đến trễ với lịch sử. Anh luôn có mặt đúng lúc, đúng chỗ, nhưng lại sai trong khoảnh khắc quyết định nhất. Sự nghiệt ngã ấy biến anh từ một tiền đạo đẳng cấp thế giới thành mục tiêu của sự chế giễu tàn độc trên mạng xã hội.

Gánh nặng của sự im lặng và những vết sẹo vô hình

Sau đêm New Jersey năm 2016, khi Messi tuyên bố giã từ đội tuyển quốc gia trong nước mắt, Higuain chọn cách im lặng. Nhưng sự im lặng của anh chứa đựng một cơn bão lòng.

Chung kết qua đi, nỗi đau còn lại.
Chung kết qua đi, nỗi đau còn lại.

Người hâm mộ Argentina, trong nỗi đau tột cùng của "thế hệ vàng thất bại", cần một nơi để trút giận. Và Higuain là mục tiêu hoàn hảo. Những bức ảnh chế, những video giễu cợt, những lời nguyền rủa tràn ngập khắp nơi. Họ quên mất rằng anh là người đã ghi bàn đưa Argentina vào bán kết World Cup 2014. Họ quên mất những đóng góp thầm lặng của anh suốt cả thập kỷ. Họ chỉ nhớ về ba cú sút hỏng.

Higuain từng chia sẻ trong một bài phỏng vấn hiếm hoi: "Mọi người nhìn thấy tiền bạc, danh vọng, nhưng họ không thấy nỗi đau. Có những đêm tôi về nhà và không dám nhìn vào mắt mẹ mình. Tôi sợ bà ấy buồn vì những gì người ta nói về con trai bà".

Đó là cái giá của bóng đá đỉnh cao. Nó tước đi của con người ta quyền được sai lầm. Với Higuain, áp lực không đến từ đối thủ, mà đến từ chính sự kỳ vọng của một dân tộc luôn sống trong hoài niệm về Diego Maradona. Anh là "số 9" của Argentina, và chiếc áo số 9 ấy quá rộng, quá nặng so với đôi vai đã mỏi mệt vì những vết thương tâm lý.

Những pha bỏ lỡ ấy không chỉ lấy đi của Argentina ba chiếc cúp, nó lấy đi của Higuain cả niềm vui chơi bóng thuần khiết. Anh dần trở nên lầm lì, ít cười hơn, và đôi mắt luôn phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm, ngay cả khi anh đang nâng cao những chiếc Scudetto cùng Juventus.

Sự tha thứ muộn màng của thời gian

Năm 2022, Argentina cuối cùng cũng vô địch World Cup. Messi đã hoàn tất sứ mệnh vĩ đại của mình. Nhưng trong đội hình nâng cúp tại Qatar, không còn Gonzalo Higuain. Anh đã giải nghệ vài tháng trước đó, lặng lẽ khép lại sự nghiệp tại Mỹ trong màu áo Inter Miami.

Ngày Argentina đăng quang, người ta thấy Higuain khóc trên sóng truyền hình khi làm bình luận viên. Những giọt nước mắt ấy không phải là sự ghen tị, mà là sự giải thoát. Anh khóc vì gánh nặng ngàn cân trên vai thế hệ của anh cuối cùng đã được trút bỏ, dù người thực hiện nó là những đàn em Julian Alvarez hay Lautaro Martinez.

Higuain và sự tha thứ của thời gian.
Higuain và sự tha thứ của thời gian.

Lịch sử có thể đã không gọi tên Higuain như một nhà vô địch thế giới, nhưng thời gian, "liều thuốc chữa lành" tốt nhất sẽ trả lại cho anh sự công bằng. Khi lớp bụi của sự giận dữ lắng xuống, người ta sẽ nhớ về Higuain không chỉ qua ba cú sút hỏng. Người ta sẽ nhớ về một tiền đạo đã cống hiến 75 trận đấu, ghi 31 bàn thắng cho Tổ quốc (đứng thứ 6 trong lịch sử Argentina).

Gonzalo Higuain là một nhân vật bi kịch điển hình trong văn học, người hùng không gặp thời, kẻ lữ hành cô độc luôn gục ngã ngay trước cổng thiên đường. Nhưng chính những bi kịch ấy mới làm nên chất "người" trong bóng đá. Bởi vì sự hoàn hảo thì đáng ngưỡng mộ, nhưng sự dang dở mới khiến người ta day dứt khôn nguôi.

Và có lẽ, trong một vũ trụ khác, cú sút tại Maracana năm ấy đã đi vào lưới. Higuain đang chạy dọc đường biên, dang rộng đôi tay, và cả thế giới đang gọi tên anh là huyền thoại. Nhưng ở thế giới này, anh đành chấp nhận vai diễn của một "sát thủ đến trễ", để lại cho đời một bản tango buồn nhưng đẹp đến nao lòng.

Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.

Khoảnh khắc thiên thần của Gotze và nỗi đau câm lặng của Messi

Thất bại cần thiết của Argentina để Messi bước lên ngai vàng

trưng.diệp | 14:22 30/01/2026
TỪ KHOÁ
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục