![]() |
| Abramovich sắp có một cuộc đào tẩu khỏi chelsea? |
1. Villas-Boas bị sa thải sau khi giành được chỉ 46 điểm sau vòng 27. Đó là thành tích thấp nhất của Chelsea kể từ mùa giải 2001/02. Một thống kê dễ tạo ra cảm giác về sự kết thúc của một chu kỳ.
Cái trát sa thải mà HLV người Bồ Đào Nha mới nhận không phải là dấu hiệu duy nhất cho sự kết thúc một kỷ nguyên. Trong hôm qua, một thông tin đặc biệt quan trọng về chính sách thượng tầng được BLĐ Chelsea bắn đi: Stamford Bridge sẽ không được nâng cấp.
Họ lý giải quyết định ấy bằng nhiều lý do. Đầu tiên là chi phí quá tốn kém, lên tới 600 triệu bảng nếu muốn sở hữu một sân bóng mới có sức chứa 60.000 chỗ ngồi. Sau đó là những điều kiện khách quan, như xung quanh sân Stamford Bridge hiện nay đang có những công trình công cộng kiên cố và cả đường ray tàu hỏa.
Nhưng nói thế nào thì cũng tạo ra cảm giác hẫng hụt. Chelsea đã hùng hổ thực hiện kế hoạch xây sân mới, cái thái độ quen thuộc của họ trong hầu hết các kế hoạch (kể cả kế hoạch chinh phục cùng Villas-Boas). Họ hùng hổ đến mức đã có những CĐV Chelsea thủ cựu sẵn sàng tư thế biểu tình để bảo vệ sân Stamford Bridge cũ thiêng liêng.
2. Như thế là đội bóng này sẽ phải chơi trên một sân bóng 42.000 chỗ ngồi trong hàng thập kỷ nữa. Đó là một bất lợi ghê gớm, nếu so sánh với sức chứa 75.000 của Old Trafford hay 60.000 của Emirates.
Cứ nhìn vào báo cáo doanh thu sẽ thấy ngay sự thua thiệt của một cái sân nhỏ: mùa 2009/10, Chelsea kiếm được hơn 67 triệu bảng từ ngày thi đấu (bán vé, đồ ăn thức uống). Con số này ở Arsenal là 94 triệu bảng và M.U là 100 triệu. Khoảng cách mênh mông 30 triệu bảng ấy, có vô địch cả Champions League lẫn Premiership cũng không lại được.
Chelsea đã hướng tới sự tự cân đối tài chính suốt từ ngày đầu Abramovich đặt chân đến đây. Ông chủ Nga vẫn nhẫn nại chi tiền, nhưng cũng đã tống ra đường một vị GĐĐH và một ông giám đốc học viện trẻ, nghĩa là cũng sốt ruột chờ đến ngày Chelsea tự nuôi sống bản thân chứ chẳng phải dửng dưng.
Nhưng họ sẽ không xây sân mới, không tạo ra tiền đề cơ bản nhất của một CLB muốn sống lành mạnh về tài chính. Lý do là 2 cái đường ray tàu hỏa trấn 2 bên tả hữu Stamford Bridge? Trong khi Bayern Munich hay Arsenal đều có thể tạm biệt sân cũ để chuyển đến một sân bóng hiện đại? Trong khi rời Anfield để đổi lấy một tương lai tốt đẹp là thứ CĐV Liverpool ước mà không có?
3. Không phải việc sa thải HLV Andre Villas-Boas, mà chính thông báo “không xây sân” mới là tín hiệu rõ ràng nhất cho sự suy thoái của một triều đại. Abramovich không thể đốt tiền mãi, và ngay cả khi quyết tâm của ông cũng đã suy thoái, thì tương lai đang chờ đợi Chelsea dường như không sáng.
Rất dễ liên tưởng đến một cái đám cưới của giới showbiz, như đám cưới rình rang của cô Kim Kardashian mới đây. Cô Kim siêu vòng 3 đã ly dị sau 72 ngày, và những người theo dõi giới “sao” đều hiểu rằng có một hình mẫu hôn nhân như thế: cưới hỏi đình đám là để lăng xê tên tuổi cho khổ chủ, chứ chẳng yêu đương gì.
Abramovich đến với bóng đá, đốt tiền vì yêu bóng đá đến mê muội, hay là để tạo dựng uy tín ở nước Anh, nơi ông đang đối mặt với các quan tòa trong các vụ kiện hàng tỷ bảng, hay tìm một chỗ tỵ nạn hợp pháp khi nghi ngờ về những hoạt động “mafia” ở Nga vẫn liên tục xuất hiện?
Nếu ông yêu bóng đá vừa phải thôi, thì bây giờ đúng là lúc để ly dị: cuộc lăng xê đã đến đoạn mất vui rồi.












