Thân gửi …,
Thực ra tôi không biết phải điền gì vào dấu ba chấm trên nên tốt nhất là để trống. Gọi là “học trò” thì xa xỉ quá vì tôi chẳng còn mà cũng chẳng dám làm thầy của các anh. Gọi là “chiến hữu” thì tội lỗi vì chúng ta đều rất giỏi thọc một số thứ vào lưng nhau. Thôi thì cho tôi gọi là “các anh” vì dẫu sao chúng ta cũng là đàn ông cả. Đọc đến đây ai thấy bức thư này gửi mình thì đọc, ai thấy chẳng liên quan thì cũng nên ghé qua.
Các anh ngày thường đến sân tập vào 8 rưỡi sáng, chưa đến 5 giờ chiều là đã tìm đến những thứ to đùng hoặc dài dằng dặc. Ngày có lịch thi đấu thì chả ai dám bắt các anh ra sân tập, vì các anh là thiên tài trong chấn thương hoặc giả chấn thương. Đá xong dù thắng hay thua các anh lại vùi đầu vào những thứ vừa to đùng vừa dài dằng dặc giữa đống rượu mạnh và tiếng nhạc chát chúa. Đội thắng, người ta khen các anh. Đội thua thì chỉ mình tôi vừa lên thớt vừa chường cái mặt ra cho khán giả xả giận. Họ tha hồ phê phán, bình phẩm, chửi rửa mà tôi chỉ biết giương tai nghe rồi nhe răng cười trừ lấy lệ.
Khủng khiếp hơn là sáng hôm sau thức dậy tôi được chiêm ngưỡng các anh trở thành người mẫu không cát-xê của những tờ báo lá cải vĩ đại nhất hành tinh. Vợ các anh mắng tôi là tiếp tay cho chồng họ bù khú. Các anh bao biện là do tôi chèn ép nên phải “bay” để giải sầu. Còn báo chí nguyền rửa tôi là “mất dạy”, nhưng tôi có dạy nổi các anh ngày nào đâu mà mất.
![]() |
| Hãy thôi bày trò và tập trung vào trái bóng. Nguồn: Internet. |
Trong thế giới của chúng ta, ai sinh ra mà chả thành cầu thủ, dù chỉ kéo dài một ngày hay hai mươi năm. Nhưng tuyệt nhiên chẳng mấy ai vừa xỏ giầy đá bóng đã nghĩ mình sẽ thành huấn luyện viên. Chả phải nghề HLV hoành tráng hay béo bở gì mà vì nó nguy hiểm và tàn nhẫn. Ngày đầu tiên tôi ngồi vào chiếc ghế “mát rười rượi” ở Stamford Bridge, ai cũng nghĩ tôi đổi đời. Cơm bưng, nước rót, nhà đẹp, xe sang thì chưa thấy, nhưng chắc chắn là có tiền và những lời hứa ngọt. Các anh từng thề thốt sẽ cùng tôi chinh phục những danh hiệu, và rồi người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó đã lĩnh xướng cuộc lật đổ công khai nhất trong lịch sử đội bóng này.
Các anh thấy gì khác giữa lần sa thải tôi và những lần sa thải các huấn luyện viên trước đây? Dĩ nhiên là có nhiều. Những lần trước là thất vọng, chán nản, hụt hẫng hoặc vừa thất vọng vừa chán nản vừa hụt hẫng. Lần này độc nhất chỉ còn lại thất vọng. Vâng, tôi khiến các anh thất vọng và các anh càng khiến tôi thất vọng nhiều hơn. Tôi muốn đội bóng chơi tấn công, các anh cố tình không tuân theo. Tôi cho cầu thủ trẻ cơ hội, các anh bảo tôi độc đoán. Tôi đày các anh lên ghế dự bị, y như rằng đảo chính xảy ra.
Trước khi đến London tôi đã biết nếu chiếc ghế của mình có bốn chân thì hai chân nằm trong tay các anh, hai chân còn lại phụ thuộc vào cảm xúc của Abramovich. Bị sa thải, tôi không bất ngờ và cũng chẳng phải buồn, vì dù chưa kịp đem về cho Chelsea những gì đội bóng cần thì tôi đã kịp đánh cắp đi khối thứ mà đội bóng này thừa thãi. Nếu có gì khiến tôi hối tiếc thì là các cổ động viên, những người đã bị các anh đem ra làm vật thế chấp cho cuộc chiến ngầm này. Những anh bạn già à, thời gian không chờ đợi ai đâu. Hãy thôi bày trò và tập trung vào trái bóng.
P/S: Nhớ nhau đấy. Còn gặp lại nhiều.














