Khi đứng đợi bên ngoài một quán cà phê tấp nập ở Turin vào tháng 2/2024, tôi cứ ngỡ mình sẽ được đưa đến một khách sạn sang trọng hay một văn phòng kín đáo nào đó để phỏng vấn Antonio Conte. Nhưng điều tôi không ngờ tới là chính Conte đã đích thân ra đón tôi ngay trên phố, rồi cùng đi bộ về căn nhà riêng, nơi người vợ Elisabetta chào đón chúng tôi đầy nồng hậu.
Vào đêm thứ Tư này (rạng sáng thứ Năm theo giờ Việt Nam), HLV trưởng của Napoli sẽ tiếp đón đội bóng cũ Chelsea tại Champions League. Trong mắt công chúng, Conte là một trong những chiến lược gia không khoan nhượng nhất của bóng đá hiện đại. Ông nổi tiếng với khát khao chiến thắng tột độ và thái độ cứng rắn với bất kỳ ai đi chệch khỏi đường ray đó.
Tuy nhiên, con người thật của Conte lại hoàn toàn khác: một người đàn ông của gia đình, không màu mè, không có đoàn tùy tùng hùng hậu vây quanh và là một người bị ám ảnh bởi bóng đá theo cách thuần túy nhất. Ông ấy cũng là một người bạn trò chuyện tuyệt vời.
Một Conte rất khác qua những dòng tin nhắn
Chuyến đi đến Turin năm đó là cơ hội để tôi nhìn thấy "một Conte khác". Đó là người đàn ông thường kết thúc các tin nhắn văn bản bằng biểu tượng cảm xúc ôm hoặc trái tim – thường là màu của câu lạc bộ mà ông đang dẫn dắt.
Tại nhà riêng của gia đình Conte, khi tôi định cởi giày theo phép lịch sự, bà xã Elisabetta đã gạt đi ngay. Bà nói đùa rằng thời gian ở London đã dạy bà biết đó là truyền thống của người Anh vì "các bạn toàn dùng thảm trải sàn, đúng không?".
Chelsea đến Naples lần này với hành trang là nỗi khắc khoải về danh hiệu Ngoại hạng Anh mà họ chưa từng chạm tay vào kể từ sau chức vô địch mùa giải 2016-17 dưới thời Conte. Bản thân chiến lược gia 56 tuổi cũng vẫn còn day dứt vì không được trao cơ hội để tiếp nối thành công đó trong mùa giải tiếp theo, trước khi bị sa thải.
Niềm tự hào về những gì đã làm được tại Stamford Bridge và tình cảm dành cho CLB vẫn hiện hữu rõ nét trong ngôi nhà của ông. Trong chiếc tủ kính chiếm trọn một bức tường trưng bày đầy ắp danh hiệu, Conte đặt trang trọng bản sao cúp Ngoại hạng Anh và huy chương vô địch của mình.
Sự hào phóng và tình yêu bóng đá thuần khiết
Sau khi rời Chelsea, tôi mới bắt đầu khám phá ra khía cạnh tính cách đối lập hoàn toàn với hình ảnh "người điên" hay bùng nổ bên đường biên của Conte.
Cuộc gặp gỡ thân mật đầu tiên của chúng tôi có một khởi đầu khá hài hước. Tại quán cà phê, trong khi Conte gọi một ly espresso đúp đậm đặc, tôi lại gọi một ly "flat white" (cà phê sữa kiểu Anh). Ông nhìn tôi với ánh mắt hoài nghi mà hầu hết người Ý dành cho gu thưởng thức cà phê của người Anh.
May mắn thay, ông bỏ qua "thảm họa caffeine" của tôi. Dù từ chối tiết lộ những bí mật nội bộ của Chelsea, Conte lại cực kỳ hào phóng về thời gian và sẵn sàng chia sẻ mọi quan điểm về bóng đá.
Trên sân cỏ, ông là một người khác. Mới tháng này tại Napoli, ông bị đuổi khỏi sân vì một cuộc tranh cãi mà trông ông như muốn "ăn tươi nuốt sống" trọng tài. Nhưng ở chốn riêng tư, ông dành thời gian, sự kiên nhẫn và sự ấm áp chân thành cho những người ông tin tưởng.
Tôi nhớ có lần từng nhắn tin nhờ Conte quay một video động viên cho người thân của một người bạn – một fan Tottenham đang bị bệnh nặng. Chỉ vài phút sau, Conte đã gửi lại video. Đến tận bây giờ, bạn tôi vẫn nhắc về hành động tử tế đó mỗi khi chúng tôi nói chuyện.
Tại Turin, chúng tôi đã nói chuyện bóng đá suốt ba tiếng đồng hồ trong phòng làm việc của ông, nơi có một bàn bi lắc Subbuteo và một máy chơi pinball hình The Simpsons. Sau đó, Elisabetta mời cà phê (lần này không còn là flat white nữa) và tôi gặp con gái Vittoria của họ. Conte đề nghị chúng tôi nên đi ăn tối. Ông khăng khăng đưa tôi đến nhà hàng yêu thích của mình và tự tay lái chiếc xe gia đình chở tôi đi.
Bữa tối giản dị của một "Hiệp sĩ"
Nhà hàng đó là nơi quen thuộc của các cầu thủ Juventus thời Conte còn thi đấu và huấn luyện. Ông gọi món cho cả hai mà không cần nhìn thực đơn. Chợt nhớ ra Chelsea đang đá với Aston Villa tại FA Cup, Conte mở điện thoại, dựng nó vào chai nước để chúng tôi vừa ăn vừa xem. Hôm đó Villa thua 1-3, nhưng tôi chẳng còn bận tâm mấy đến kết quả.
Khi đưa tôi về khách sạn tầm trung mà tôi đã đặt, Conte khiến vài vị khách ở sảnh phải ngoái nhìn đầy kinh ngạc khi thấy ai là người ngồi ghế lái. Khi chào tạm biệt, ông cam đoan với tôi rằng ông sẽ sớm trở lại với công việc huấn luyện.
Và đúng như lời hứa, bốn tháng sau, Conte nhận lời dẫn dắt Napoli và nhanh chóng bổ sung thêm một danh hiệu Serie A vào bộ sưu tập đồ sộ của mình.
Lần này đến Naples, người hâm mộ Chelsea sẽ nhớ về ông với chức vô địch Ngoại hạng Anh đầy cảm xúc năm 2017.
Nhưng với riêng tôi, bên cạnh những khoảnh khắc kịch tính trên sân cỏ, hình ảnh đọng lại mãi sẽ là một Antonio Conte ngồi bên bàn bi lắc Subbuteo trong phòng làm việc tại nhà, vui vẻ chỉ cho tôi xem quân cờ nào là Victor Moses.
Trước màn tái ngộ giữa Conte và Chelsea, mời độc giả đọc bài viết Khi nợ cũ và hận thù mới bủa vây Chelsea tại Naples.














