Tiền là thứ mà chủ tịch Perez không bao giờ thiếu, nhưng ông muốn những đồng mình bỏ ra phải xứng đáng và có niềm tin. Tham vọng của "Ông trùm Nhà trắng" sau khi tái đắc cử là lật đổ được "Gã khổng lồ" Barca dưới triều đại Pep Guardiola, sau là lấy lại ánh hào quang của đội bóng xuất sắc nhất thế kỷ 20. Cũng bởi chiến lược mang tầm vĩ mô này mà ông cần lắm một con người đặc biệt, một người có khả năng đối mặt với thách thức, bước qua dư luận và chỉ biết hướng tới mục tiêu đề ra. Đó chẳng thể là ai khác ngoài Mourinho. Vậy mà giờ đây, khi ván cờ chỉ mới đi có quá nửa, chủ tịch Perez chắc đang phải đắng lòng khi nghe được tin Mourinho sang Anh.
![]() |
| Họ giờ chỉ còn bằng mặt, chứ không bằng lòng. Ảnh: Mundo Deportivo |
Có lẽ quá thỏa mãn với thành tích mình vừa đạt được tại La Liga khi bỏ xa Barca 10 điểm, Mourinho đủ tự tin để lo cho tương lai sắp tới của mình. Mặc dù chưa đoạt La Liga hay vô địch Champions League nhưng nhìn phong độ và khoảng cách với các đội còn lại đã đủ chứng tỏ tầm vóc của "Người đặc biệt". Chỉ sau một năm, ông đã lột xác chú "Kền kền trắng" non nớt ngày nào để giờ hóa thân thành con đại bàng đầy dũng mãnh, tung cánh khắp mọi sân chơi. Mourinho xem như mình đã hoàn thành nhiệm vụ được giao, cũng như tâm nguyện ban đầu mà ngài chủ tịch đã tin tưởng phó thác. Có được sự "sủng ái" từ quyền lực tối cao, ông thầy người Bồ mới có thể "đá đít" bất cứ kẻ nào chống lại triết lý bóng đá của mình.
"Người đặc biệt" luôn phải có cái gì đó thật đặc biệt, đó mới là Mourinho. Dường như với ông, sứ mạng ở Bernabeu coi như đã xong khi mùa giải còn chưa hạ màn. Phong độ thất thường của Barca mùa này khiến cho nhiệm vụ của ông vơi đi chút xíu nhọc nhằn. Con người luôn đi tìm thách thức sẽ chẳng bao giờ chịu ngồi yên một chỗ. Ví dụ quá rõ ràng cho từng chặng đường mà Jose Mourinho đã đi qua là thành công nối bước. Ông đến Chelsea, đội bóng tầm trung leo lên "Big Four" với nhiều danh hiệu ở NHA. Mourinho sang Inter, ngay lập tức họ ẵm cúp C1 lẫn Scudetto. Và hiện tại là Real, sau một mùa bóng chạy đà, khả năng "ăn đúp" La Liga và Champions League hoàn toàn có thể xảy ra.
Có điều, đó không phải là tất cả những gì chủ tịch Perez muốn ông làm cho "đứa con cưng" của mình. Những chiến lược dài hơi, những kế hoạch tốn nhiều tiền của đã sẵn sàng với nguồn vốn bao la chỉ chờ một "kiến trúc sư" tư duy bắt tay vào triển khai. Mourinho lại khác, ông không thích như thế. Ông là một huấn luyện viên với nhiều hoài bão và thách thức, chứ không phải một nhà đầu tư làm bóng đá kiếm tiền. Bởi vậy, trụ lại một chỗ cho đến hết đời chưa bao giờ nằm trong trí "Người đặc biệt". Và mâu thuẫn trong tư tưởng cũng chính từ đây bắt đầu.
![]() |
| Mourinho muốn tự quyết định tương lai của mình. Ảnh: Internet |
Premier League vẫn luôn được xem là môi trường bóng đá khắc nghiệt và nhiều thử thách. Đến nỗi mà khi Mourinho nói lời chào tạm biệt xứ sở Sương mù cũng là lúc Chelsea lao về phía dốc. Hiện tai, HLV Villa-Boas đang "giữa muôn trùng sóng vỗ" khi léo lái con thuyền "The Blues" chông chênh như muốn lật. Nhìn cảnh tượng này, không ít CĐV trung thành của Chelsea đã thầm gọi tên ông, Mourinho. Bên cạnh đó, thử thách thật sự lại nằm ở đội bóng cùng thành phố Tottenham. Cái thế đội bóng "Gà trống" bây giờ cũng không khác gì Chelsea hồi Mourinho chưa mang thành công tới. Tất cả chỉ còn chờ tấm vé thông hành từ Madrid sang London nữa là xong.
Bỏ qua những cơ hội của Mourinho, chúng ta quay lại thành Madrid để xem chuyện gì đang xảy ra. Mới đây nhất trong vụ Perez một mực không để sân Bernabeu đăng cai trận CK Copa thì Mourinho lại dửng dưng tuyên bố: "Tôi không quan tâm nó diễn ra ở Bernabeu hay bên Trung Quốc". Rõ ràng Mourinho chỉ quan tâm đến bóng đá, còn chính trị, mâu thuẫn tiền kiếp giữa các đội bóng xứ với Thủ đô, ông không quan tâm và đặc biệt đừng lôi Mourinho vào.
Tương lai là điều không ai có thể định đoạt được. Mourinho có cái lý của mình bởi cá tính của ông bao lâu nay xây dựng nên con người như thế. Nếu Mourinho ra đi, Perez sẽ phải làm thế nào với một loạt danh sách các lựa chọn ông nhắm sẵn để đem về phục vụ cho Real. Không ai nói một lời nào, mà họ chỉ âm thầm hành động. Mourinho đã đi một nước, bây giờ đến lượt Florentino. Chiến tranh lạnh chính thức bắt đầu!
















