Zamorano sinh ra và lớn lên ở Chile nhưng tên tuổi của anh được cả thế giới biết đến khi khoác lên mình chiếc áo Trắng của đội bóng hoàng gia Real Madrid. Ở Real vào những năm 92 – 95 của thế kỷ trước thì Ivan Zamorano là chân sút chủ lực của đội chủ sân Bernabeu. Zamorano đã từng giành Pichichi, từng nã 3 bàn vào lưới Dream Team của Barcelona dưới thời Johan Cruyff và giành luôn cả La Liga.
![]() |
| Ivan Zamorano Bạo Chúa và chiếc áo đấu bất tử 1+8. Ảnh: Internet |
Tiền đạo cao 1,78m đã làm say đắm hàng triệu trái tim người hâm mộ bằng những bàn thắng ở mọi góc độ, luôn xuất hiện đúng chỗ, đúng lúc và hạ gục thủ môn đối phương một cách nhanh chóng bằng những cú đánh đầu chính xác, những cú sút trái phá bằng chân phải cũng như dứt điểm ở cự ly gần bằng cả 2 chân. Anh được ví như một chiếc trực thăng lên thẳng, luôn là tiền đạo chơi cao nhất trên hàng công ở mọi đội bóng anh thi đấu nên Zamorano là tâm điểm của mọi đường bóng cuối cùng. Là một ông vua vòng cấm, mọi hàng thủ đều phải khiếp sợ khi nhắc đến cái tên Ivan Zamorano.
Mùa hè năm 1996, Ngài chủ tịch Massimo Moratti của Inter Milan bắt đầu chính sách đem về những ngôi sao hàng đầu thế giới để phục hưng Inter sau 6 năm không biết đến mùi vị Scudetto. Ông đưa về Youri Djorkaeff từ Paris Saint Germain và đặc biệt là Ivan Zamorano từ Real Madrid. “Bam Bam” đến Giuseppe Meazza với cái giá 1 triệu Euro cộng với Roberto Carlos được ra đi theo chiều ngược lại về với Bernabeu.
Sau này Roberto Carlos đã trở thành một huyền thoại của Real Madrid cũng như bóng đá thế giới nhưng các Interista cũng không có gì phải tiếc nuối vì họ có được “Ivan Bạo Chúa” trong đội hình. Zamorano đến Inter năm 1996 thì một năm sau đó Ronaldo và Diego Simeone cũng cập bến Meazza để tạo nên một Inter hùng mạnh mà mọi đối thủ đều phải sợ khiếp vía ở Serie A.
Ở mùa bóng đầu tiên với Inter, Zamorano được trao chiếc áo số 9 và ra sân 31/34 trận ở Serie A (khi đó Serie A mới chỉ có 18 đội chứ không phải 20 như bây giờ) và ghi được 7 bàn thắng ở tuổi 29. Mùa bóng 97/98, Zamorano gặp một số chấn thương và chỉ ghi được 4 bàn thắng sau 20 lần ra sân ở cả Serie A lẫn Cup châu Âu nhưng đó đều là những bàn thắng đáng nhớ.
Chính “Bam Bam” đã ghi bàn thắng mở tỉ số cho Inter trong trận đại thắng 3 – 0 trước Lazio để đoạt chiếc Cup UEFA cùng năm đó. Đó là một bàn thắng rất đẹp được xử lý tinh tế bằng cái chân phải – chân thuận của anh khi “Bam Bam” phá bẫy việt vị băng xuống từ một đừng chuyền dài của đồng đội bên phía sân nhà.
Mùa bóng 97/98 kết thúc và “El Terrible” đã trở thành người hùng và cũng là người được các Interista mến mộ nhất mặc cho sự xuất hiện của “Người ngoài hành tinh”Ronaldo. Zamorano vẫn mang chiếc áo số 9 còn Ronaldo mặc áo số 10.
Nếu AS Roma có một “Tiểu phi cơ” Vincenzo Montella thì Inter lại có một “Chiếc máy bay phản lực” mang tên Zamorano. Anh vẫn dang rộng cánh tay và hét to dữ dội khi ghi được bàn thắng. Các Interista đã làm những chiếc cờ lớn với hình Rambo ngậm chiếc dao găm ở miệng và viết dòng chữ “Zamorambo” bên dưới để cổ vũ cho Ivan. Từ đó Zamorano lại trở thành một sát thủ dữ tợn – là “Zamorambo” trong mắt cá Interista.
Sau một mùa giải 97/98 bị Juve cướp đi trắng trợn một Scudetto trong tầm tay. Chủ tịch Moratti vô cùng tức giận và lại càng quyết tâm hơn khi mang về Giuseppe Meazza thêm một thần tượng của cả Italia – tiền đạo Roberto Baggio. Một biến cố lớn đã xảy ra với Zamorano ở tuổi 31. Baggio không còn ở đỉnh cao phong độ khi đã bị AC Milan đẩy sang Bologna mùa giải 97/98 nhưng lại là một người được ngài Moratti vô cùng ngưỡng mộ. Ông đưa Baggio về Meazza cũng ở tuổi 31 và tạo nên một bộ 3 sát thủ danh tiếng hàng đầu thế giới Ronaldo – Zamorano – Baggio.
Baggio là cầu thủ lớn nhất của bóng đá Italia lúc bấy giờ, Ronaldo là ngôi sao số 1 của đội tuyển Brazil còn Zamorano chỉ là một người đến từ Chile nhỏ bé. Với tên tuổi và danh tiếng Baggio luôn được mặc định với chiếc áo số 10 dù thi đấu ở bất cứ nơi đâu còn Ronaldo lại yêu thích chiếc áo số 9 như Zamorano vì cả hai đều là những trung phong điển hình.
Một tình thế khó xử cho Inter khi gã khổng lồ Nike vừa ký một hợp đồng tài trợ áo đấu đắt giá cho Inter thay thế cho hãng Umbro. Nike cũng đồng thời chọn Ronaldo làm gương mặt đại diện để thâm nhập thị trường nước Ý. Họ mong muốn Ronaldo sẽ mặc áo số 9 để Marketing cho thương hiệu của mình còn chủ tịch Moratti muốn được nhìn thấy Roberto Baggio trong chiếc áo số 10. Rõ ràng ở thời điểm khi Zamorano đã 31 tuổi, Ronaldo còn sung sức thì Inter buộc phải làm theo định hướng của Nike.
Inter và Nike đã thuyết phục Zamorano nhường lại chiếc áo số 9 cho Ronaldo, dù tiếc nuối nhưng rất trân trọng tài năng của “Người ngoài hành tinh” nên Zamorano đã đồng ý và chuyển sang chiếc áo số 18 khi bắt đầu mùa giải mới và Baggio thay thế Ronaldo khoác áo số 10.
Đối với “Bam Bam” thì số 9 đã in sâu vào tâm trí cũng như bản năng sát thủ của anh. Để bỏ đi một thứ đã gắn liền với mình hơn 10 năm chơi bóng thì thật khó. Zamorano đã xin phép FIGC cho phép in thêm một dấu “+” nhỏ ở giữa số 1 và 8 và FIGC đã đồng ý. 1+8 = 9. Zamorano đã tâm niệm như vậy và số áo đó đã trở thành bất tử. Mỗi lần nhắc đến, các Interista lại nhớ về Zamorano.
Trong 2 mùa giải 1998/1999 và 1999/2000, Inter tiếp tục bổ sung thêm những ngôi sao hàng đầu ở hàng công vốn đã rất chật chội. Zamorano, Ronaldo, Baggio, Branca, Ganz và sau này là Vieri, Recoba, Kanu… Ở tuổi 32 thì “Bam Bam” vẫn là một sự lựa chọn hàng đầu ở vị trí tiền đạo mũi nhọn. Anh ra sân 38 trận ở mùa giải 98/99 có 14 bàn thắng. Mùa 99/2000 thi đấu 35 trận và ghi được 8 bàn.
Một đội bóng đầy rẫy ngôi sao, có 2 tiền đạo đắt giá nhất thế giới thời điểm đó là Ronaldo và Vieri nhưng tất cả đều phải từ bỏ vị trí sở trường để phục vụ cho “Ivan Bạo Chúa” trong sơ đồ chiến thuật của các HLV. Không những Ronaldo mà cả Vieri đều phải hoạt động rộng và dạt ra hai cánh và Vieri đã không hài lòng về chuyện này.
Mùa giải 2000/2001 khi đã cao tuổi và không còn được ra sân trong đội hình chính thức, “Bam Bam” đã chia tay Inter trong kỳ chuyển nhượng mùa Đông đến với America ở giải vô địch Mexico để được thi đấu nhiều hơn. Anh chơi cho America 3 mùa giải trước khi về đội bóng Colo Colo ở quê nhà chơi 14 trận cuối cùng trước khi giải nghệ vào năm 2003.
Đỉnh cao của Zamorano là ở Real Madrid nhưng thật sự nổi tiếng và được hàng triệu người hâm mộ thì đó lại là hình ảnh “Zamorambo” ở Inter Milan. Anh cống hiến cho Inter gần 5 mùa giải và đã chiếm trọn tình yêu của các Interista. Những bước chạy, những lần ăn mừng bàn thắng như từng nhịp tim, hơi thở của “Bam Bam” vậy. Không ai có thể chê trách mỗi khi Zamorano vào sân.
Anh trở lại Giuseppe Meazza sau 3 năm xa cách để một lần nữa các Interista được nhìn thấy Zamorano bằng xương bằng thịt nhưng không phải để thi đấu mà để nói những lời tri ân từ tận đáy lòng đến các cổ động viên. Các Ultra dữ dằn đã khóc, Zamorano cũng đã khóc. Những giọt nước mắt hạnh phúc khi anh ôm hôn chiếc áo đấu “1+8” huyền thoại của mình.
Ở tuổi 48, “El Terrible” đã già đi nhiều so với thuở còn làm mưa làm gió ở châu Âu nhưng mỗi lần lên báo, người hâm mộ vẫn dễ dàng nhận ra anh với nụ cười tươi rói và ánh mắt rực lửa của những ngày vinh quang. Hình ảnh một Rambo trên sân cỏ cùng chiếc áo đấu huyền thoại “1+8” chỉ còn là hoài niệm với người hâm mộ.
Hôm nay là ngày sinh nhật lần thứ 48 của Zamorano, chúc cho anh luôn thành công trên con đường sự nghiệp sau khi giã từ nghiệp quần đùi áo số. Inter là một đội bóng đem đến cho người hâm mộ rất nhiều cảm xúc, những niềm vui tột đỉnh cùng những nỗi buồn vô tận luôn đan xen vào nhau và nếu ai đã may mắn được chứng kiến những năm tháng Zamorano khoác lên mình chiếc áo Xanh Đen hét vang cả một góc trời khi ghi những bàn thắng, thì đó là thật sự là một niềm hạnh phúc, một niềm hạnh phúc khó có thể diễn tả thành lời.















