Tự truyện Ronaldo (P2): Thiên tài ở tuổi lên 6

18:14 Thứ bảy 31/03/2012

Mới 6 tuổi, Ronaldo đã bắt đầu bộc lộ những năng khiếu thiên bẩm với bóng đá.

Khi lên 6 tuổi, cậu bé Ronaldo đã bắt đầu bộc lộ những năng khiếu đặc biệt với bóng đá. Người anh họ của Ronaldo, Nuno là thành viên của CLB bóng đá năng khiếu địa phương Andorinha. Chính vì thế bất cứ khi nào có thời gian rảnh rỗi, Ronaldo đều được bố đưa đến sân để theo dõi anh mình thi đấu. Nhận thấy Ronaldo rất có năng khiếu và đam mê với trái bóng, Nuno đã ngỏ ý muốn cậu nhóc tham gia cùng đội bóng. Không nghĩ ngợi nhiều, Ronaldo lập tức đồng ý và bắt đầu chập chững bước vào một môi trường bóng đá thực thụ.

Bà Dolores và ông Dinis tỏ ra rất hài lòng với quyết định gia nhập đội bóng của cậu con trai. Bởi hai ông bà đều là những người rất yêu thích bóng đá. Dinis cùng với người con trai cả Hugo là fan ruột của CLB Benfica. Trong khi đó bà Dolores lại đặc biệt hâm mộ thần tượng Luis Figo và CLB Sporting Lisbon, kình địch của Benfica.

Vào mùa giải 1994-1995, cậu nhóc Ronaldo khi đó mới 9 tuổi đã được nhận chứng chỉ đào tạo bóng đá đầu tiên, được cấp bởi liên đoàn bóng đá của tỉnh Funchal, nơi có đội bóng Andorinha. Với nhiều cậu bé ở khu vực này, việc được đào tạo và cấp chứng chỉ ở CLB Andorinha là một niềm vinh dự bởi đây là CLB có truyền thống và lịch sử lâu đời. Cái tên Andorinha được đặt theo tên của một cầu thủ bóng đá nổi tiếng của vùng đất này và cũng là thần tượng của nhiều cậu bé trạc tuổi Ronaldo khi đó.

Chứng chỉ đào tạo bóng đá tại CLB Andorinha mà Ronaldo được nhận năm 9 tuổi

Francisco Afonso, một giáo viên tiểu học, người đã dạy em gái của Ronaldo là Katia, đã cống hiến 25 năm cho sự nghiệp huấn luyện các cầu thủ nhí trên hòn đảo Madeira. Chính ông cũng là HLV đầu tiên của Ronaldo và trong ký ức của ông không thể nào quên giây phút lần đầu tiên chứng kiến cậu nhóc Ronaldo đá bóng tại Andorinha, khi đó Ronaldo mới 7 tuổi.

“Bóng đá là cuộc sống của Ronaldo”, Afonso nhớ lại. “Cậu ấy rất nhanh, có kỹ thuật rất khéo léo và chơi tốt bằng cả hai chân. Ronaldo khi đó hơi mảnh khảnh, nhưng bù lại cậu bé cao hơn hẳn các bạn đồng trang lứa khác một cái đầu. Ronaldo là một cậu bé có tài năng thiên phú. Nó luôn tìm mọi cách để đoạt lại trái bóng, đuổi theo bóng một cách không biết mệt mỏi. Khát khao chiến thắng bộc lộ rõ nét ở Ronaldo. Nó không muốn là kẻ thất bại. Bất cứ khi nào không được chơi bóng hay bỏ lỡ một trận nào đó, Ronaldo đều cảm thấy rất thất vọng và buồn bực.”

Chủ tịch của CLB Andorinha, ông Rui Santos nhớ lại một “giai thoại” khó quên trong một trận đấu ở mùa giải 1993-1994. Đó là trận đấu giữa CLB Andorinha với CLB Camacha, khi đó là một trong những đội bóng mạnh nhất của hòn đảo Madeira. Khi hiệp 1 của trận đấu kết thúc, Andorinha đã bị đội bạn dẫn trước với tỷ số 2-0. Và Ronaldo khi đó đã khóc nức nở như một đứa trẻ vừa bị ai đó lấy mất thứ đồ chơi quý giá của nó. Thế rồi khi hiệp 2 đến, Ronaldo đã thi đấu bùng nổ và ghi liền 2 bàn thắng giúp Andorinha ngược dòng ngoạn mục thắng lại với tỷ số 3-2. “Ronaldo không bao giờ chấp nhận thất bại. Nó luôn khao khát chiến thắng, và khi không làm được, nó thường lăn ra khóc.”, ông Rui Santos cho biết.

Ronaldo (giữa) đã gây ấn tượng đặc biệt bằng tài năng bóng đá thiên phú từ khi còn rất nhỏ tuổi

“Đó là lý do mà nó có biệt danh là ‘cậu bé hay khóc nhè’,” bà Dolores giải thích. “Nó rất dễ khóc và dễ tức giận. Nếu đồng đội không chuyền bóng cho nó, nó cũng khóc. Nếu ai đó hoặc bản thân nó bỏ lỡ cơ hội ghi bàn, nó cũng khóc. Đội bóng mà chơi không theo như ý của nó, nó cũng khóc. Tôi cũng chẳng hiểu làm sao mà nó lại hay khóc đến như vậy.”

Ngoài biệt danh “cậu bé khóc nhè”, Ronaldo còn có một biệt danh khác là “chú ong nhỏ” bởi cậu luôn là người di chuyển và chạy nhiều nhất trên sân. “Ronaldo không bao giờ muốn dừng lại, luôn chạy và chạy, giống như những chú ong cần mẫn. Nó luôn là người nổi bật nhất trên sân”, ông Afonso tự hào khi nói về cậu học trò cưng.

“Những cầu thủ như Ronaldo rất hiếm khi xuất hiện. Và khi bạn đứng trước mặt một người như thế, bạn sẽ cảm thấy ngay đó là một thiên tài, một siêu sao trong tương lai. Cậu ấy khác hoàn toàn so với những đứa trẻ khác trước đó mà bạn đã từng gặp,” ông Rui Santos chia sẻ.

Có một điều đáng tiếc là CLB Andorinha khi đó thuộc dạng khá yếu tại giải đấu. Họ luôn gặp phải khó khăn khi đối đầu với những đối thủ mạnh hơn như Maritimo, Camara de Lobos hay Machico. Ronaldo cảm thấy rất buồn và thường đoán trước được đội nhà sẽ thua trận. Chính vì thế cậu nhóc thường không muốn tham dự những trận đấu như vậy. Ronaldo thường bỏ về nhà, và chỉ đến khi bố mẹ động viên và thuyết phục, Ronaldo mới chịu mặc lại áo đồng phục và ra sân.

Đó có thể là một sự ích kỷ, nhưng nó cũng cho thấy phần nào khát khao chiến thắng cực kỳ mãnh liệt của Ronaldo. Sau khi thi đấu 2 mùa giải tại Andorinha, Ronaldo chuyển tới CLB mới Nacional và bắt đầu chặng tiếp theo trên con đường chinh phục thế giới bóng đá.
Duy Nguyễn | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục