Một ngày nào đó, có lẽ là rất sớm thôi, Arsenal sẽ giành được một danh hiệu. Rất có thể đó sẽ là một vinh quang lớn hơn nhiều so với Carabao Cup. Nhưng cho đến lúc ấy, sự lo âu vẫn sẽ bủa vây họ, và cảm giác này càng trở nên tồi tệ hơn sau sự tê liệt trong hiệp hai trước Manchester City ở trận chung kết Carabao Cup hôm Chủ nhật – nơi "Man xanh" giành chiến thắng 2-0.
Đáng lẽ Wembley đã được chứng kiến sự khởi đầu của "kỷ nguyên Arsenal", hay thậm chí là bước đi đầu tiên trong hành trình hướng tới cú ăn bốn vô tiền khoáng hậu. Thế nhưng, thay vào đó lại là màn ăn mừng đầy cuồng nhiệt của Man City.
Những nhận định cho rằng kết quả của trận chung kết này sẽ giáng một đòn tâm lý nặng nề vào cuộc đua vô địch của Pháo thủ có lẽ hơi quá. Một trận đấu chung quy cũng chỉ là một trận đấu. Các vận động viên chuyên nghiệp – với niềm tin mãnh liệt vào bản thân – luôn biết cách đứng lên sau thất bại. Tuy nhiên, lối chơi thiếu sinh khí trong hiệp hai, cách Arsenal bị dồn ép và không thể phản công, thực sự là một mối bận tâm lớn.
Man City đã lấy chính thứ vũ khí kiểm soát nhịp độ của Arsenal để chống lại họ. Những đường chuyền ngắn từ thủ môn được triển khai như một cách để Man City phong tỏa Arsenal, bằng việc bịt kín các không gian chuyền bóng, ép các hậu vệ đối phương giữ bóng nhưng lại không có phương án xử lý. Điều gì đã xảy ra vậy? Một thắng lợi chiến thuật của Pep Guardiola? Sự kiệt sức của Arsenal? Hay là sự mong manh quen thuộc về mặt tâm lý đang quay trở lại?
Thực tế, Arsenal đã chơi không tốt trong một khoảng thời gian. Họ có thể đã bất bại 14 trận kể từ trận thua trên sân nhà trước Manchester United, nhưng sẽ là quá lạc quan nếu coi đó là minh chứng cho việc họ đang băng băng tiến đến ngôi vương. Khoảng cách với Man City hiện là 9 điểm. Nhưng đoàn quân của Pep vẫn còn một trận chưa đá. Nếu Man City thắng trận đấu bù, và sau đó đánh bại chính Arsenal tại Etihad vào ngày 19/4, khoảng cách sẽ chỉ còn 3 điểm. Điều đó đồng nghĩa với việc 6 trận đấu còn lại của Arsenal tại giải quốc nội sẽ bị bao phủ bởi áp lực và rủi ro tột độ.
Arsenal có thể vẫn đang thu về những kết quả có lợi, nhưng họ chơi không hề thuyết phục. Chiến thắng trước Chelsea xuất phát từ sai lầm của thủ môn đối phương. Trận thắng Brighton diễn ra đầy căng thẳng và nhọc nhằn. Thắng lợi trước Mansfield lại chật vật hơn mức cần thiết. Họ chỉ có được kết quả hòa trên sân của Bayer Leverkusen, và Everton cũng đã cầm chân họ cho đến khi thủ môn mắc sai lầm ở phút 89. Chỉ duy nhất trong trận lượt về trên sân nhà trước Leverkusen, Pháo thủ mới cho thấy sức mạnh thực sự. Mọi thứ đang diễn ra khá chuệch choạc; điểm số họ giành được phần lớn không đến từ màn trình diễn trên sân, mà đơn thuần chỉ là họ đã biết cách "giải quyết trận đấu".
Nhưng liệu họ có thể tiếp tục "giải quyết trận đấu" mãi được không? Việc về nhì 3 mùa giải liên tiếp chắc chắn để lại những vết hằn. Sẽ ra sao nếu tập thể này, nếu Mikel Arteta, bằng một cách nào đó vẫn thiếu đi một bản lĩnh vô hình để bước lên đỉnh vinh quang?
Ký ức đau buồn nhất có lẽ là hai trận đấu vào tháng 4 năm 2023. Khi đó, họ dẫn trước 2-0 trên sân của Liverpool và West Ham, thi đấu thăng hoa, tưởng chừng đã nắm chắc chiến thắng trong tay, nhưng rồi lại sụp đổ và bị cầm hòa ở cả hai trận. Sự tự tin bay biến, họ tiếp tục chật vật để giữ lại trận hòa 3-3 trước Southampton trên sân nhà. Sáu điểm bị phung phí. Kết quả là, họ hành quân đến Etihad với khoảng cách 5 điểm nhiều hơn Man City nhưng lại đá nhiều hơn 2 trận. Động lực của cuộc đua vô địch đảo chiều, và Man City đã tung đòn kết liễu với chiến thắng 4-1, trước khi lên ngôi vương vào cuối mùa với 5 điểm nhiều hơn Arsenal.
Những vết sẹo ấy không dễ gì xóa mờ. Mùa giải sau đó, họ giành được 89 điểm, một con số vô cùng ấn tượng, nhưng vẫn kém Man City 2 điểm. Ở chiến dịch đó, họ đến làm khách tại Etihad vào cuối tháng 3, bằng điểm với Liverpool và hơn Man City 1 điểm. Họ đã chơi tốt. Họ áp đảo. Họ trông giống như đội xứng đáng giành chiến thắng hơn. Và rồi, khi trận đấu còn 20 phút, họ lùi sâu tử thủ và chấp nhận tỷ số hòa 0-0. Họ duy trì được ngôi đầu bảng khi giải còn 9 vòng đấu, nhưng đáng lẽ họ đã có thể bứt lên tạo khoảng cách an toàn. Trong giai đoạn nước rút, Arsenal để thua một trận trước Aston Villa, trong khi Man City thắng một mạch 9 trận liên tiếp, tước đi cơ hội vô địch lần thứ hai trong hai năm của Pháo thủ.
Điều đó sẽ tiếp tục ám ảnh tâm trí các cầu thủ Arsenal. Có lẽ nó đã hiện diện ngay trong hiệp hai trận chung kết hôm Chủ nhật. Pháo thủ đã chơi hay hơn trước giờ nghỉ, nhưng rồi lại bất ngờ chững lại. Có lẽ không chỉ vì một nguyên nhân duy nhất.
Đúng là Man City đã pressing rất hay, đã bóp nghẹt Arsenal theo đúng cách họ từng làm với những đối thủ sừng sỏ nhất. Nhưng nỗi sợ hãi lớn nhất đối với Arsenal lúc này là việc họ đang tự gục ngã vì áp lực tâm lý, đôi chân trở nên căng cứng khi vạch đích dần hiện ra trước mắt. Họ sẽ có đợt tập trung ĐTQG sắp tới để xốc lại tinh thần – hoặc có thể, lại tiếp tục chìm đắm trong sự ám ảnh đó.














