Tự truyện Gary Neville, phần 1: Yêu Quỷ đỏ, ghét Liverpool từ nhỏ

15:33 Thứ ba 19/03/2013

Gary Neville, hậu vệ cánh phải huyền thoại đã có tròn 400 trận thi đấu trong màu áo Quỷ đỏ, cống hiến những năm tháng thanh xuân đẹp nhất cho Man Utd. Nhưng không chỉ có vậy. Sự nghiệp của anh với United bắt đầu từ khi anh mới nhận thức được bóng đá là gì. Anh yêu màu áo ấy từ tấm bé.

Năm 2011, sau khi giải nghệ, Gary Neville đã xuất bản một cuốn tự truyện của riêng anh, có nhan đề "Red: My autobiography" (tạm dịch: Quỷ đỏ: Câu chuyện của tôi). Để đáp ứng nhu cầu của đông đảo độc giả là cổ động viên của Manchester United nói riêng và fan bóng đá nói chung, bắt đầu từ hôm nay, BĐS sẽ dịch toàn bộ quyển sách rất đáng chú ý này.

Câu truyện sẽ đến với các bạn vào thứ ba và thứ sáu hàng tuần trên bongdaso.com và bongdaso.vn. Rất mong nhận được sự ủng hộ của quý độc giả. Bản quyền cuốn sách thuộc Gary Neville.

Bìa cuốn tự truyện

Chương 1: “Gary Neville là Quỷ đỏ, anh ấy ghét Liverpool”.

Phần 1: Yêu Quỷ đỏ, ghét Liverpool từ nhỏ

Ngay từ thuở ban đầu, tôi đã yêu United và các buổi tranh luận. Vì thế, luôn có những cuộc xung đột xảy ra ở trường giữa tôi với các cổ động viên Liverpool. Tôi lớn lên ở Bury, tọa lạc trên đường đi từ Manchester. Nhưng xung quanh khu đó tất cả đều khoác áo Liverpool, cứ như thể trường tôi được xây ngay cạnh sân Anfield vậy.

Đó là thập niên 80. Liverpool là đội bóng thành công nhất, quyến rũ nhất vào thời điểm đó, nên có rất nhiều đứa trẻ cùng trang lứa với tôi cổ vũ cho bọn họ. Nơi tôi ở chỉ cách Old Trafford gần 10 kilômét, nhưng cứ như thể là trái tim của Merseyside vậy. Tôi không phải là fan của United duy nhất ở đó, nhưng dù thế nào, tôi vẫn luôn có cảm giác rằng, đó là con đường dành cho tôi.

Tôi không biết làm thế nào để chống lại số đông, nhưng chính điều đó cho tôi tinh thần chiến đấu. Gia đình bên nội của tôi gồm toàn những người thích tranh cãi, và ở trường là nơi đầu tiên tôi khám phá ra rằng, mình mang đầy đủ phẩm chất của một người nhà Neville. Nếu tôi nhớ không nhầm, thì ngày nào tôi cũng cãi nhau với những cậu bạn đồng trang lứa fan Liverpool. Thậm chí là tôi dành nhiều thời gian vào việc cãi nhau hơn là tập trung học. Chúng tôi cãi nhau về những cầu thủ giỏi nhất, sân bóng đẹp nhất, hay bộ áo đấu bắt mắt nhất. Nó là những cuộc tranh cãi không có điểm dừng. Tôi không cho rằng nó sẽ kết thúc.

Trong những ngày đó, Liverpool là những kẻ hành hạ tôi. Ở trường mà tôi lúc nào cũng chỉ mong thành công của họ bị chóng bị đứt đoạn. Đó là điểm khởi đầu của mối thâm thù trong tôi sau này.

Hai cha con Neville

Họ giành mọi thứ thời điểm đó, nhưng càng nghe đám đông hò hét về chức vô địch của Liverpool, tôi càng ra sức bảo vệ câu lạc bộ của mình. Tôi ngoan cố bảo vệ United suốt cả ngày. Mọi người nghĩ tôi là một kẻ hâm mộ United một cách mù quáng.

United là điều tuyệt diệu nhất trong đời tôi. Khi còn là một đứa trẻ, tôi sống vì những trận đấu. Đi đến Old Trafford là điều tôi quan tâm nhất trong tuần. Câu lạc bộ ngấm vào máu tôi, và tôi phải cảm ơn cha tôi vì điều đó.

Ông ấy là người yêu Quỷ đỏ suốt đời. Ông ấy đến xem trận chung kết cúp FA năm 1958 khi mới 9 tuổi, khi United thất bại trước Bolton Wanderers chỉ vài tháng sau thảm họa máy bay ở Munich. Ông ấy được chứng kiến những năm tháng vinh quang dưới thời Matt Busby, với Best, Law và Charlton. Ông ấy trung thành với tình yêu của mình suốt 17 năm, xem mọi trận của United kể cả khi họ xuống hạng năm 1974. Dù thắng hay thua, đi theo United là đam mê của ông ấy. Từ khi bắt đầu kiếm ra tiền, ông ấy hiếm khi bỏ lỡ một trận đấu nào.

Từ những ngày đầu, tôi đã có chung niềm đam mê với ông. Tôi nằng nặc đòi ông dẫn theo xem các trận đấu. Tôi cầu xin, nài nỉ ông. Để rồi cuối cùng, ông cũng đã đồng ý, với một điều kiện: Tôi có thể theo ông và bạn bè của ông đến xem các trận đấu, nếu không làm ảnh hưởng đến những người xung quanh.

Tôi không thể nhớ nổi chuyến đi đầu tiên của tôi từ nhà ở Bury đến Old Trafford. Ba tôi nói rằng lúc đó tôi mới 4 tuổi, vào khoảng năm 1979. Tôi không thể kể lại trận đấu đầu tiên tôi đi xem, nhưng tôi vẫn có thể cảm thấy sự háo hức, niềm hy vọng của tôi, và cảm giác nổi da gà trong những chuyến đi đầu tiên ấy.

Sân Old Trafford những năm 60 và 70 thế kỉ trước

Ngay quãng đường đến cầu Barton rồi qua cảng Manchester, trái tim tôi đã loạn nhịp. Nó là dấu hiệu cho thấy chúng tôi đã đến rất gần sân vận động. Ngay sau đó tôi nhìn thấy những tòa nhà cao tầng nơi chúng tôi sẽ đậu xe. Luôn đến từ sớm, chúng tôi tới Sân vận động từ trưa và ăn một chút gì đó ở Marina’s Grill. Nó tọa lạc trên đường Sir Matt Busby, cũng chính là con đường dẫn đến sân vận động. Bánh và khoai tây chiên, mọi lần đều như thế, và sau đó, chúng tôi rời cửa hàng lúc một giờ chiều rồi mới tới K-Stand.

Ba tôi sẽ gặp bạn của ông ấy, và tôi không cảm thấy khó chịu vì điều đó. Tôi cảm thấy vui trong không gian của riêng mình. Ông ấy muốn có một cốc bia, còn tôi thì đến và ngồi vào ghế của mình, nhìn quanh sân vận động. Tôi không bao giờ cảm thấy nhàm chán với công việc đó. Old Trafford có vẻ khá trống vắng, nhưng tôi nhìn quanh cứ như thể đã bị mê hoặc. Tôi hòa mình vào công việc cổ vũ, nhìn ngắm những chiếc ghế và nếm trải mọi mùi vị. Chúng đi cùng tôi trong suốt cuộc đời.

Khi những cầu thủ ra sân và khởi động, tôi đứng lên để ngó. Tôi có thể nhìn thấy Arnold Muhren đang tập sút bóng. Đó là những hình ảnh đầu tiên mà tôi không thể quên. Tôi đã ở Old Trafford vào ngày mà Bryan Robson kí hợp đồng với United, với giá 1.5 triệu Bảng, kỉ lục bóng đá Anh thời đó. Tôi lúc đó mới 6 tuổi nhưng nhớ mãi hình ảnh đó. Tôi càng không nghĩ mình có thể thi đấu cùng với người hùng của mình 13 năm sau đó, trong trận đấu cuối cùng tại giải ngoại hạng của ông.

(Còn nữa...)
Đỗ Thắng | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục