| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Ước mơ đến TBN Thực ra những đồng đội của tôi trong đội bóng học sinh ở Brescia không phải là người xấu. Họ chỉ không dám theo đuổi giấc mơ trở thành cầu thủ của mình, họ không thể chịu đựng được cảm giác thất bại. Còn tôi (vì chơi bóng quá giỏi) trở thành “kẻ ác”, người đã giết chết giấc mơ của họ, khiến họ nhận ra mình không hề có năng khiếu bóng đá. Tôi từng cố gắng giúp đỡ họ, nhưng những gì tôi nhận được chỉ là sự từ chối. Khỉ thật, bọn họ không bao giờ hiểu được rằng mình sẽ trở nên giỏi hơn nếu đi theo những người xuất sắc nhất. Trở thành cầu thủ bóng đá là điều ước đầu tiên mà một đứa trẻ gửi lên trời cao, là mong muốn mà tôi vẫn nhắc đến trong các bài văn ở trường trung học. Và trong những câu chuyện của chúng tôi thì Tây Ban Nha là quốc gia được nhắc đến thường xuyên nhất. Tất cả chúng tôi đều muốn được chuyển sang La Liga, khoác áo Barcelona hoặc Real Madrid. Lúc nào chúng tôi cũng nói đến chuyện đó, kể cả là trong các bữa ăn. Thay vì uống nước hoa quả trong nhà ăn của trường, chúng tôi muốn được uống cerveza (tiếng TBN: bia). Và tôi suýt nữa đã hoàn thành được mong ước đó, không phải một mà là hai lần (một lần là cuộc tiếp xúc với Barcelona, đã được nhắc đến trong kỳ 2).
Người của Real
Đó là mùa hè năm 2006, năm tôi giành được chức vô địch thế giới. Sau khi World Cup kết thúc, tôi trở về nghỉ ngơi ở Forte del Marmi (một khu nghỉ mát ở miền Nam Toscana, nơi sinh sống của những nhân vật nổi tiếng như danh ca Andrea Bocelli hay nhà thiết kế Giorgio Armani). Tôi đạp xe qua những con phố nhỏ của Forte del Marmi, và không ít người nhận ra tôi trên đường ra bờ biển. Tất nhiên tôi gật đầu chào tất cả mọi người, nhưng cách tôi trả lời họ có vẻ hơi kỳ cục: “Chào buổi sáng, Andrea”. “Buenos dias” (tiếng TBN: chào buổi sáng, trong những đoạn hội thoại tiếp theo Pirlo sẽ sử dụng toàn tiếng TBN). “Buổi chiều đẹp quá nhỉ, Andrea”. “Buenas tardes” (chào buổi chiều). “Chúc ngủ ngon nhé, Andrea”. “Buenas noches” (chào buổi tối). “Xin chào, Andrea”. “Hola” (xin chào). “Chúng tôi chuẩn bị trở lại Milan đây, hy vọng sớm gặp lại cậu nhé Andrea”. “Adios” (tạm biệt). “Lát nữa cùng ăn ở chỗ cũ chứ, Andrea?”. “Hasta ahora” (lát nữa gặp nhau). Họ tưởng rằng tôi đã tập trung quá cao độ cho việc đánh bại người Pháp ở trận chung kết World Cup đến nỗi gặp vấn đề về đầu óc, nhưng họ không biết một điều rất quan trọng.
![]() |
Vào thời điểm đó, tôi không còn là một cầu thủ Milan nữa. Tôi đã là người của Real Madrid về cả trái tim lẫn tâm hồn, đặc biệt là với một bản hợp đồng 5 năm kèm theo mức lương trong mơ. Milan đang gặp rất nhiều vấn đề nghiêm trọng, hoặc ít nhất cũng có vẻ như thế. Vì vụ Calciopoli, chúng tôi có thể bị đánh tụt xuống Serie B, trừ 15 điểm trên bảng xếp hạng, hoặc thậm chí có thể bị tước hết tất cả các danh hiệu có liên quan. Cái quái gì vậy? Có lúc tôi đã nghĩ rằng người giết chết John Lennon không phải là Mark David Chapman, mà là một lãnh đạo nào đó của AC Milan (nên Milan mới bị phạt nặng như thế - Pirlo rất thích dùng những ẩn dụ để nói đùa trong cuốn tự truyện này). Một hố đen lớn đã hình thành và chắc chắn Milan, không ít thì nhiều, sẽ bị cuốn vào đó, nhưng không ai có thể nói trước được rằng số phận của CLB sẽ đi đến đâu. Kể cả tôi. Tuy nhiên có một điều mà tôi biết chắc: tôi sẽ không bao giờ chấp nhận xuống đá ở Serie B. Và ngay cả khi tôi ra đi, tôi sẽ không cảm thấy mình là một kẻ phản bội, bởi tôi luôn muốn chơi bóng để chiến thắng, hướng đến những vinh quang chứ không muốn trả giá thay cho lỗi lầm của người khác.
Giấc mơ tan vỡ & lời nói dối
Lẽ ra trong khoảng thời gian đó tôi đã phải trở lại tập luyện ở Milanello – chỉ mười ngày sau khi trở về từ chiến dịch World Cup trên đất Đức - bởi Milan còn phải đá vòng sơ loại Champions League với Red Star Belgrade. Tuy nhiên người đại diện Tullio Tinti đã ngăn cản tôi: “Khoan đã, đừng quay lại Milan vội. Nếu cậu thực sự muốn đến Real thì hãy trở về Brescia sau khi rời Forte del Marmi. Và nhớ bật điện thoại đấy, rất nhanh sẽ có người gọi cho cậu”. Đúng là thế thật, cực kỳ nhanh là khác. So với tài dự đoán của Tinti thì kể cả Nostradamus (nhà tiên tri lừng danh người Pháp trong thế kỷ 16) cũng chỉ là một tay nghiệp dư mà thôi. Đầu tiên là điện thoại của Fabio Capello, khi đó đang là HLV trưởng của Real Madrid. “Chào Andrea, tôi là Capello”. “Chào mister (cách người Italia và TBN gọi các HLV bóng đá), ông khỏe không?”. “Rất ổn, và sẽ còn tuyệt vời hơn nếu có được cậu. Cậu phải đến đây với chúng tôi và đá ở hàng tiền vệ bên cạnh Emerson, người vừa chuyển đến từ Juventus”. “Đồng ý”. Tôi chẳng mất nhiều thời gian để chấp thuận lời đề nghị của Capello, có lẽ là chưa đến một phút. Một phần là vì tôi đã sớm nắm được các nội dung trong bản hợp đồng: Capello đã trao đổi rất nhiều với Tinti, người đang có mặt ở Madrid vào thời điểm đó. Tôi đã bắt đầu tưởng tượng ra viễn cảnh mình mặc chiếc áo trắng của Real trên sân Santiago Bernabeu – một sân bóng đủ sức làm mọi đối thủ khiếp sợ, những kẻ sẽ chỉ đóng vai trò thức ăn cho bữa tối của nhà vua. Sau đó Franco Baldini, giám đốc thể thao của Madrid và là cộng sự thân tín của Capello, cũng liên lạc với tôi. Tôi bị thuyết phục hoàn toàn và hỏi Tinti: “Tullio, bây giờ chúng ta nên làm gì?”. “Vài ngày nữa ăn trưa với nhau nhé”. “Nhà hàng Txistu, quảng trường Angel Carbajo (ở Madrid) hả?”. “Không, ở Milanello”. “Tại sao lại là Milanello, anh điên à?”. “Không điên đâu, ở Milanello, vì chưa có sự đồng ý của Galliani”. Thế là chúng tôi gặp mặt Galliani ở phòng ăn của đội bóng, nơi nằm giữa bếp và phòng khách (chỗ mà Berlusconi vẫn thường chơi piano và kể đủ loại truyện cười). Galliani thậm chí lên tiếng trước khi Tullio kịp mở lời: “Andrea đang đến Real”. “Đúng thế…”. Galliani nhìn thẳng vào tôi và nói: “Không, cục cưng, cậu sẽ không đi đâu hết” và ông ta moi ra một cái phong bì từ dưới gầm bàn. Nó được giấu kỹ y như cái cách mà Monica Lewinsky trốn dưới gầm bàn của Bill Clinton trong Phòng Bầu dục (thỉnh thoảng đầu óc tôi vẫn tràn ngập những so sánh điên rồ như thế đấy). Trong đó là một bản hợp đồng 5 năm, với mục tiền lương được bỏ trống và Galliani bảo tôi “cứ viết vào đó những gì cậu muốn”. Tullio mang nó về nhà nghiền ngẫm, còn tôi thì lên tập trung ĐTQG tại Coverciano. Trong vòng vài ngày tôi đã suy nghĩ bằng tiếng TBN, kể cả mơ cũng bằng tiếng TBN và luôn tưởng tượng đến cảnh mình đứng giữa Plaza Mayor và Puerta del Sol (hai địa điểm nổi tiếng tại Madrid). Nhưng rồi Tinti gọi điện và bảo: “Cậu phải ký gia hạn với Milan, ở thời điểm này họ sẽ không để cậu đi”. Sau đó, mỗi khi các phóng viên hỏi rằng có phải tôi đã ký hợp đồng với Real hay không, tôi đều phải nói dối họ và đọc thuộc lòng một câu trả lời chán ngắt: “Không đúng đâu. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc ở Milan. Milan có tất cả mọi thứ, là một môi trường tuyệt vời, luôn làm các đối thủ run sợ…”. Chó chết thật khi mọi chuyện diễn ra như vậy. Nhưng đến cuối mùa giải, tôi cũng được an ủi đôi chút với việc giành chức VĐ Champions League.
















