Ước một SEA Games mới
Mới về vị thứ trên bảng xếp hạng ư? Nếu thế cũng không có ý nghĩa bởi chúng ta luôn là đại gia ở đấu trường này. Mơ ước về một lực lượng tham gia hùng hậu, như là “đại quân” ư? Đấy cũng không phải là ước mơ lạc quan, khi lần nào chúng ta chẳng xuất quân với lực lượng rầm rộ.
Có lẽ đến lúc, cần có giấc mơ lớn: lãnh đạo ngành thể thao dám đương đầu với bệnh thành tích, đặc biệt là bóng đá, dám viết những bản báo cáo không phải màu hồng. Phải nói rằng, bệnh thành tích là cha đẻ của nhiều tính cách xấu với thể thao ta. Xấu đến mức cả làng từng ăn gian tuổi, đánh tráo nhiều số phận để rồi Ủy ban thể dục thể thao trước đây từng phải kêu gọi sự “đầu thú” (sẽ tha thứ) của các sở thể dục thể thao cả nước đã trót gian lận. Cho đến nay, tình trạng chạy theo thành tích vẫn còn chi phối cơ bản đến tư duy và lộ trình phát triển thể thao cả nước. Nếu không có cuộc cách mạng sớm về nhận thức, e rằng thể thao nước nhà vẫn giẫm chân tại chỗ, thậm chí đã có biểu hiện tụt hậu.
Vậy thì, còn ước muốn nào lớn hơn sẽ có thay đổi lớn của thể thao Việt Nam tại SEA Games cuối năm nay. Đấy phải là SEA Games có sự đầu tư trọng điểm cho các môn thể thao mũi nhọn, nằm trong hệ thống Olympic. Đấy là SEA Games xây dựng được lực lượng có tính kế thừa cao. Đấy là SEA Games mà lãnh đạo ngành thể thao cần chấp nhận thà đánh đổi vị thứ, để lấy giá trị, chất lượng những tấm huy chương vàng.
Tất nhiên, người hâm mộ cả nước chưa thể nguôi khát khao bóng đá nam vô địch đấu trường SEA Games. Vấn đề, nếu vô địch nhưng không thay đổi được bản chất của nền bóng đá (đang trì trệ, yếu kém hệ thống) thì thà rằng không vô địch, thậm chí thất bại nhưng thể hiện được sự đổi thay về nhận thức, thái độ chơi bóng của cầu thủ còn hơn. Đấy là mơ ước đơn giản tại AFF Cup vừa rồi. Tiếc thay các tuyển thủ chúng ta đã không làm được. Họ vẫn để cái tôi, sự vị kỷ lấn lướt.
Ước một Đại hội VFF nhiệm kỳ 7 mới
Trong năm nay, một sự kiện lớn với bóng đá Việt Nam, đại hội Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) nhiệm kỳ bảy. Bóng đá Việt Nam trong 5 năm tới phát triển thế nào, nói cách khác có sự phục hồi nhanh và tiến tới thoát khỏi khủng hoảng, phụ thuộc vào hệ thống nhân sự sẽ được bầu bán ở đại hội.
Con người vẫn là yếu tố quyết định mọi sự thành bại. Bóng đá Việt Nam muốn thay đổi, dứt khoát VFF phải được tái cấu trúc. Còn gì mong ước hơn trong Ban chấp hành VFF nhiệm kỳ bảy sẽ tập hợp được nhiều con người vừa hồng vừa chuyên, thực sự có uy tín trong giới bóng đá lẫn xã hội; có sự xã hội hóa cao, thực sự muốn vào để đóng góp, thay vì tư tưởng hưởng lợi, coi bóng đá như một lãnh địa vàng. Giờ đây, nhìn 24 ủy viên Ban chấp hành VFF, quá nhiều gương mặt không có tiếng nói trọng lượng, uy tín thấp. “Các ủy viên là nghị gật”, đấy là cái tiếng không mấy vẻ vang mà dân bóng đá dành cho ban chấp hành các đời VFF. VFF đã không thể kiểm soát được sự phát triển của bóng đá. Do đó, cũng cần một điều ước vai trò của Tổng cục thể dục thể thao và Bộ văn hóa, thể thao và du lịch cần phải đậm nét hơn nữa, trong vai trò quản lý về mặt nhà nước, để VFF lẫn các hoạt động bóng đá nói chung không đi chệch định hướng như thời gian qua. Bộ lẫn tổng cục cần có sự giám sát kiểm tra chặt chẽ để đại hội VFF nhiệm kỳ bảy diễn ra có sự thay đổi toàn diện về chất, chỉ như thế mới tạo ra sự khác biệt so với các nhiệm kỳ cũ.
Ước cho bóng đá nội được trả về đúng giá trị
Rất đau lòng khi 12 năm phát triển bóng đá chuyên nghiệp, rốt cuộc bóng đá nội đang trở về với vạch xuất phát. Một cuộc đổ vỡ toàn diện là điều khó tránh khỏi, thậm chí rất dễ dàng tiên liệu hậu quả, nhưng nhưng những chủ thể tham gia hoạt động bóng đá vẫn cố tình để cho mọi diễn biến phát triển theo xu hướng ảo.
Giờ đây, những giá trị thật đã bắt đầu phát lộ. Năm 2013 được dự báo là năm mà những giá trị phù phiếm bị tiễu trừ quyết liệt. Đấy là sự phát triển tất yếu, có tính lịch sử. Tiếc rằng, đã có không ít động thái mang tính đối phó, vá víu từ cấp vĩ mô nhằm vãn hồi những giá trị ảo, để đảm bảo tiến độ mùa giải, cơ cấu đội theo quy hoạch.
Không “chính danh” khó có thể phát triển bền vững. Vậy thì, hãy để cho những cái gọi là bóng đá chuyên nghiệp ảo tiếp tục phát lộ. Ông bầu nào bỏ bóng đá, xin mời! Khi họ đến với bóng đá chỉ là tình yêu ảo, sớm hay muộn rồi cũng bỏ của chạy lấy người. Đội nào bỏ cuộc, xin mời! VFF và Công ty cổ phần bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam (VPF) làm mọi cách để giữ chân, hoặc đôn một đội chưa có sự chuẩn bị, chưa có những cơ sở cốt yếu để làm bóng đá chuyên nghiệp, rồi cũng khó tránh khỏi phá sản.
Nếu mùa giải chỉ dăm bảy đội nhưng đấy là những địa phương thiết tha với bóng đá, những ông bầu nhiệt huyết, quyết tâm làm bóng đá thật, chắc chắn sẽ có sự lan tỏa và gây dựng niềm tin lớn, không sợ không thu hút được các thành phần tham gia. Nếu VFF và VPF tổ chức giải với tư thế thật đàng hoàng, minh bạch, công bằng, lo gì thiếu đội bóng tham gia.
Ước cho “thượng đế” và bóng đá trẻ được đặt lên hàng đầu
Việc phục hồi nền bóng đá được dự báo khó khăn, mất nhiều thời gian, trong đó phải kể đến hai nguyên nhân cơ bản: Các câu lạc bộ bỏ bê khán giả trong khi công tác đào tạo trẻ cũng chung số phận. Quá đau khổ khi hàng loạt đội bóng truyền thống bị cất vào “sử sách”, làm phai nhạt tình yêu hàng triệu khán giả. Thái độ đối xử với người hâm mộ ở các câu lạc bộ, của giới cầu thủ ngày càng thiếu tôn trọng. Vậy thì, làm sao phát triển được bóng đá chuyên nghiệp như mong muốn, khi không bán được vé, khi khán giả quay lưng?
Với bóng đá trẻ, giờ đây thật trớ trêu chỉ mỗi một đội bóng tư nhân (Hoàng Anh Gia Lai) là địa chỉ căn cơ, bài bản nhất. Còn lại, chỉ là theo phương pháp đào tạo thuần túy, chưa kể rất nhiều đội bóng đại gia bỏ trắng các tuyến trẻ.
Tất nhiên, còn quá nhiều ước mơ cho thể thao Việt Nam lẫn bóng đá nước nhà. Năm 2013 thực sự là năm bản lề, đầy thách thức nhưng cũng là cơ hội để thể thao Việt Nam làm lại một cách tử tế, đàng hoàng hơn.
Mới về vị thứ trên bảng xếp hạng ư? Nếu thế cũng không có ý nghĩa bởi chúng ta luôn là đại gia ở đấu trường này. Mơ ước về một lực lượng tham gia hùng hậu, như là “đại quân” ư? Đấy cũng không phải là ước mơ lạc quan, khi lần nào chúng ta chẳng xuất quân với lực lượng rầm rộ.
Có lẽ đến lúc, cần có giấc mơ lớn: lãnh đạo ngành thể thao dám đương đầu với bệnh thành tích, đặc biệt là bóng đá, dám viết những bản báo cáo không phải màu hồng. Phải nói rằng, bệnh thành tích là cha đẻ của nhiều tính cách xấu với thể thao ta. Xấu đến mức cả làng từng ăn gian tuổi, đánh tráo nhiều số phận để rồi Ủy ban thể dục thể thao trước đây từng phải kêu gọi sự “đầu thú” (sẽ tha thứ) của các sở thể dục thể thao cả nước đã trót gian lận. Cho đến nay, tình trạng chạy theo thành tích vẫn còn chi phối cơ bản đến tư duy và lộ trình phát triển thể thao cả nước. Nếu không có cuộc cách mạng sớm về nhận thức, e rằng thể thao nước nhà vẫn giẫm chân tại chỗ, thậm chí đã có biểu hiện tụt hậu.
Vậy thì, còn ước muốn nào lớn hơn sẽ có thay đổi lớn của thể thao Việt Nam tại SEA Games cuối năm nay. Đấy phải là SEA Games có sự đầu tư trọng điểm cho các môn thể thao mũi nhọn, nằm trong hệ thống Olympic. Đấy là SEA Games xây dựng được lực lượng có tính kế thừa cao. Đấy là SEA Games mà lãnh đạo ngành thể thao cần chấp nhận thà đánh đổi vị thứ, để lấy giá trị, chất lượng những tấm huy chương vàng.
Tất nhiên, người hâm mộ cả nước chưa thể nguôi khát khao bóng đá nam vô địch đấu trường SEA Games. Vấn đề, nếu vô địch nhưng không thay đổi được bản chất của nền bóng đá (đang trì trệ, yếu kém hệ thống) thì thà rằng không vô địch, thậm chí thất bại nhưng thể hiện được sự đổi thay về nhận thức, thái độ chơi bóng của cầu thủ còn hơn. Đấy là mơ ước đơn giản tại AFF Cup vừa rồi. Tiếc thay các tuyển thủ chúng ta đã không làm được. Họ vẫn để cái tôi, sự vị kỷ lấn lướt.
Ước một Đại hội VFF nhiệm kỳ 7 mới
Trong năm nay, một sự kiện lớn với bóng đá Việt Nam, đại hội Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) nhiệm kỳ bảy. Bóng đá Việt Nam trong 5 năm tới phát triển thế nào, nói cách khác có sự phục hồi nhanh và tiến tới thoát khỏi khủng hoảng, phụ thuộc vào hệ thống nhân sự sẽ được bầu bán ở đại hội.
![]() |
| Thể thao Việt Nam đã tới lúc phải nói không với bệnh thành tích, chúng ta cần mạnh về chất, chứ không cần đông về số |
Con người vẫn là yếu tố quyết định mọi sự thành bại. Bóng đá Việt Nam muốn thay đổi, dứt khoát VFF phải được tái cấu trúc. Còn gì mong ước hơn trong Ban chấp hành VFF nhiệm kỳ bảy sẽ tập hợp được nhiều con người vừa hồng vừa chuyên, thực sự có uy tín trong giới bóng đá lẫn xã hội; có sự xã hội hóa cao, thực sự muốn vào để đóng góp, thay vì tư tưởng hưởng lợi, coi bóng đá như một lãnh địa vàng. Giờ đây, nhìn 24 ủy viên Ban chấp hành VFF, quá nhiều gương mặt không có tiếng nói trọng lượng, uy tín thấp. “Các ủy viên là nghị gật”, đấy là cái tiếng không mấy vẻ vang mà dân bóng đá dành cho ban chấp hành các đời VFF. VFF đã không thể kiểm soát được sự phát triển của bóng đá. Do đó, cũng cần một điều ước vai trò của Tổng cục thể dục thể thao và Bộ văn hóa, thể thao và du lịch cần phải đậm nét hơn nữa, trong vai trò quản lý về mặt nhà nước, để VFF lẫn các hoạt động bóng đá nói chung không đi chệch định hướng như thời gian qua. Bộ lẫn tổng cục cần có sự giám sát kiểm tra chặt chẽ để đại hội VFF nhiệm kỳ bảy diễn ra có sự thay đổi toàn diện về chất, chỉ như thế mới tạo ra sự khác biệt so với các nhiệm kỳ cũ.
Ước cho bóng đá nội được trả về đúng giá trị
Rất đau lòng khi 12 năm phát triển bóng đá chuyên nghiệp, rốt cuộc bóng đá nội đang trở về với vạch xuất phát. Một cuộc đổ vỡ toàn diện là điều khó tránh khỏi, thậm chí rất dễ dàng tiên liệu hậu quả, nhưng nhưng những chủ thể tham gia hoạt động bóng đá vẫn cố tình để cho mọi diễn biến phát triển theo xu hướng ảo.
Giờ đây, những giá trị thật đã bắt đầu phát lộ. Năm 2013 được dự báo là năm mà những giá trị phù phiếm bị tiễu trừ quyết liệt. Đấy là sự phát triển tất yếu, có tính lịch sử. Tiếc rằng, đã có không ít động thái mang tính đối phó, vá víu từ cấp vĩ mô nhằm vãn hồi những giá trị ảo, để đảm bảo tiến độ mùa giải, cơ cấu đội theo quy hoạch.
Không “chính danh” khó có thể phát triển bền vững. Vậy thì, hãy để cho những cái gọi là bóng đá chuyên nghiệp ảo tiếp tục phát lộ. Ông bầu nào bỏ bóng đá, xin mời! Khi họ đến với bóng đá chỉ là tình yêu ảo, sớm hay muộn rồi cũng bỏ của chạy lấy người. Đội nào bỏ cuộc, xin mời! VFF và Công ty cổ phần bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam (VPF) làm mọi cách để giữ chân, hoặc đôn một đội chưa có sự chuẩn bị, chưa có những cơ sở cốt yếu để làm bóng đá chuyên nghiệp, rồi cũng khó tránh khỏi phá sản.
Nếu mùa giải chỉ dăm bảy đội nhưng đấy là những địa phương thiết tha với bóng đá, những ông bầu nhiệt huyết, quyết tâm làm bóng đá thật, chắc chắn sẽ có sự lan tỏa và gây dựng niềm tin lớn, không sợ không thu hút được các thành phần tham gia. Nếu VFF và VPF tổ chức giải với tư thế thật đàng hoàng, minh bạch, công bằng, lo gì thiếu đội bóng tham gia.
Ước cho “thượng đế” và bóng đá trẻ được đặt lên hàng đầu
Việc phục hồi nền bóng đá được dự báo khó khăn, mất nhiều thời gian, trong đó phải kể đến hai nguyên nhân cơ bản: Các câu lạc bộ bỏ bê khán giả trong khi công tác đào tạo trẻ cũng chung số phận. Quá đau khổ khi hàng loạt đội bóng truyền thống bị cất vào “sử sách”, làm phai nhạt tình yêu hàng triệu khán giả. Thái độ đối xử với người hâm mộ ở các câu lạc bộ, của giới cầu thủ ngày càng thiếu tôn trọng. Vậy thì, làm sao phát triển được bóng đá chuyên nghiệp như mong muốn, khi không bán được vé, khi khán giả quay lưng?
Với bóng đá trẻ, giờ đây thật trớ trêu chỉ mỗi một đội bóng tư nhân (Hoàng Anh Gia Lai) là địa chỉ căn cơ, bài bản nhất. Còn lại, chỉ là theo phương pháp đào tạo thuần túy, chưa kể rất nhiều đội bóng đại gia bỏ trắng các tuyến trẻ.
Tất nhiên, còn quá nhiều ước mơ cho thể thao Việt Nam lẫn bóng đá nước nhà. Năm 2013 thực sự là năm bản lề, đầy thách thức nhưng cũng là cơ hội để thể thao Việt Nam làm lại một cách tử tế, đàng hoàng hơn.
Ngọc Hòa |
00:00 30/11/-0001















