Khoảnh khắc Anatoliy Trubin đánh đầu ghi bàn thắng muộn giúp Benfica lách qua khe cửa hẹp vào vòng play-off là điểm sáng hiếm hoi trong mùa giải thứ hai áp dụng thể thức "Swiss Model" tại Champions League.
Pha bóng ấy đã cứu vãn một giai đoạn vòng phân hạng kéo dài lê thê và thiếu kịch tính, tuy nhiên, đồng thời cũng phơi bày những bất cập của một cuộc cách mạng chưa hoàn thiện của UEFA.
Mô hình mới với 36 đội chung một bảng xếp hạng mang lại luồng gió mới không thể phủ nhận. Người hâm mộ được chứng kiến đội nhà chạm trán 8 đối thủ khác nhau thay vì sự lặp lại nhàm chán của vòng bảng truyền thống.
Với nhóm khán giả thích xem dạng "Red Zone", nhảy cóc giữa các sân để tìm kiếm bàn thắng, sự hỗn loạn của 18 trận đấu cùng lúc ở lượt cuối là một bữa tiệc thực sự. Hơn nữa, việc giảm thiểu những trận cầu thủ tục ở lượt cuối là một điểm cộng lớn, khi cơ hội đi tiếp hoặc bị loại vẫn còn bỏ ngỏ đến tận giây phút cuối cùng.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho sự mới mẻ này là sự loãng về cảm xúc và ý nghĩa. Trong hệ thống cũ, mỗi trận đấu là một cuộc chiến "sáu điểm" trực tiếp, nơi bạn không chỉ kiếm điểm mà còn ngăn cản đối thủ. Trong biển lớn 35 đối thủ, tác động của một trận thắng trở nên nhạt nhòa.
18 trận đấu diễn ra đồng thời tạo ra một sự hỗn loạn vượt quá khả năng theo dõi của người xem, biến kịch tính thành sự khó hiểu, đến mức chính Benfica còn không biết mình cần ghi bàn cho đến phút chót.
Ngoài ra, việc tăng số trận lên 8 và thêm vòng play-off dường như chỉ phục vụ mục đích doanh thu, trong bối cảnh lịch thi đấu đã quá dày đặc. Nguyên tắc cơ bản của một giải đấu, thi đấu với tất cả đối thủ trong nhóm, bị phá vỡ, tạo cảm giác thiếu công bằng dù đã có sự phân hạt giống.
Vậy đâu là giải pháp tối ưu? Có lẽ đã đến lúc UEFA cân nhắc một sự thỏa hiệp. Chia 36 đội thành 2 bảng 18 đội hoặc 4 bảng 9 đội có thể là chìa khóa. Điều này giữ lại sự đa dạng về đối thủ nhưng khôi phục lại tính chất đối đầu trực tiếp và sự dễ hiểu của bảng xếp hạng.
Các nhóm nhỏ hơn sẽ tạo ra áp lực rõ ràng hơn trong từng trận đấu, đồng thời vẫn đảm bảo số lượng trận đấu truyền hình mà UEFA mong muốn.
"Swiss Model" là một thử nghiệm táo bạo và cần thiết để Champions League không trở nên lỗi thời. Nhưng sau hai mùa giải, rõ ràng đây chưa phải là đích đến cuối cùng. Nó nên được xem là bước đệm để tìm ra một thể thức hoàn hảo hơn, nơi cân bằng giữa lợi ích kinh tế, sự mới lạ và giá trị cốt lõi của bóng đá đỉnh cao.
Nếu độc giả quan tâm đến giải đấu Champions League và hành trình phát triển của sân chơi bóng đá lâu đời tại Lục địa già, có thể tham khảo bài viết Lịch sử UEFA Champions League: Hào quang bất tận của bóng đá châu Âu.














