| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Chiếc Cadillac cũ kỹ
Moyes và tôi cùng là người Scotland. Ông ấy hơn tôi 6 tuổi và chúng tôi sống khá gần nhau khi còn nhỏ. Moyes cất tiếng khóc chào đời ở Bearsden, thị trấn nằm ở phía bắc vùng Greater Glasgow còn tôi ra đời ở trung tâm thủ đô Glasgow.
Nhưng đến năm 1980 khi 17 tuổi, Moyes rời Drumchapel Amateurs để gia nhập lò đào tạo Celtic. Đó là lúc Moyes chuyển tới ở gần nhà tôi và trở thành bạn thân của chị gái tôi, Sarah. Qua Sarah, tôi biết Moyes và chúng tôi cũng dần dần chơi thân với nhau.
Khoảng cách tuổi tác không thành vấn đề vì chúng tôi có chung một niềm đam mê với bóng đá. Hồi đó, tôi thực sự thần tượng Moyes do ông ấy có vinh dự khoác áo Celtic, CLB mà tôi luôn dành trọn trái tim cho từ hồi còn là một cậu nhóc.
![]() |
| Paul Lambert |
Tôi chỉ ước có cơ hội thi đấu cho Celtic giống như Moyes. “Hãy cố gắng lên cậu em trai của Sarah. Chị cậu là một người có nghị lực và tôi tin cậu cũng vậy. Chỉ cần cố gắng hết mình mỗi khi ra sân thì tôi tin một ngày cậu sẽ được Celtic chiêu mộ”, Moyes từng động viên tôi như vậy.
Thực tế thì đến năm 1997, sau quãng thời gian phiêu bạt tại St. Mirren, Motherwell và Dortmund, tôi cuối cùng đã hoàn thành được tâm nguyện của mình là cống hiến cho Celtic. Tôi phải cảm ơn Moyes vì những lời động viên và khuyên bảo đã giúp tôi có một sự nghiệp cầu thủ đầy ấn tượng.
Nhưng không chỉ dừng lại ở những lời nói, Moyes còn giúp tôi nhiều hơn thế. Thời còn chơi cho đội trẻ của St. Mirren, do không có xe ô tô riêng nên tôi buộc phải đi tàu điện ngầm. Song tàu điện ở Scotland thường chạy với tốc độ rất chậm. Vì thế, tôi rất hay đến tập muộn và bị HLV la mắng.
Moyes biết chuyện và liền đề nghị chở tôi đến sân tập của St. Mirren dù khoảng cách từ đó trở về sân tập của Celtic rất xa. Chỉ đến năm 1985 khi chuyển tới Cambridge United tại nước Anh thì Moyes mới thôi chở tôi. Nhưng trước khi sang xứ sương mù, Moyes cũng để lại cho tôi một món quà đầy ý nghĩa là chiếc xe Cadillac đời 1960.
Nó đã là một khối sắt cũ kỹ và hoen gỉ ngay từ ngày đầu tiên Moyes chở tôi. Nhưng với cá nhân tôi, nó mang lại rất nhiều lợi ích. Giờ tôi sẽ tự đưa mình đến sân tập và với khoản tiền lương ít ỏi, tôi ít nhất đã có thể tự mua xăng đổ đầy bình.
Từ chiếc xe tồi tàn mà Moyes để lại mà sau này tôi có một sống tiện nghi hơn khi cập bến Motherwell, Dortmund, Celtic và sau này kết thúc sự nghiệp tại Livingston.
Hai chàng yêu một nàng
Trên chiếc cadillac đời 1960 ấy, chính tôi chở Moyes ra phi trường và tiễn ông ấy lên máy bay sang Cambridge. Trước khi đi, Moyes nói với tôi rằng: “Tạm biệt người anh em. Chúng ta đã chia sẻ những ngày tháng và những điều tuyệt vời cùng nhau. Tôi muốn tiếp tục làm điều đó nhưng thật tiếc khi phải ra đi. Hẹn gặp lại”.
![]() |
| David Moyes |
Có một chuyện tôi chưa kể cho Moyes ngày hôm ấy liên quan đến một cô gái. Đương nhiên, Moyes sẽ không bao giờ chịu chia sẻ cô ấy với tôi và bản thân tôi cũng không muốn ông ấy chia sẻ. Mãi đến sau này khi cả hai đều đã yên bề gia thất thì tôi mới kể cho Moyes trong một buổi ngồi cà phê tại Glasgow.
Vợ Moyes, Pamela là bạn thân của Sarah, chị gái tôi. Tôi gặp cô ấy khi mới 14 tuổi và ngay lập tức đem lòng yêu Pamela. Nhưng tôi không dám nói ra vì sợ cô ấy nghĩ mình chỉ là một thằng trẻ con, biết gì là yêu! Chính vì thế, tôi dặn lòng mình rằng hãy đợi đến khi kiếm được tiền thì sẽ tỏ tình với Pamela.
Chỉ có điều, cơ hội để tôi làm điều đó đã không đến. Bởi trong một buổi đi nhảy disco tại khách sạn Winnock nằm ở Drymen, Stirlingshire, Sarah đã giới thiệu Pamela cho Moyes. Để rồi, họ yêu nhau kể từ ngày hôm ấy và sau này chung tay xây dựng một mái ấm gia đình hạnh phúc.
Khi biết tin Pamela đã trở thành người yêu của Moyes, tôi chỉ biết im lặng và nén sâu nỗi buồn vào trong lòng.
Không yêu vẫn làm… chị em
Nhưng tôi là một thằng đàn ông và chẳng điều gì có thể đánh gục được tôi, ngay cả việc thất tình. Tôi tự nhủ cần phải tiếp tục cố gắng khẳng định mình trên sân bóng, thay vì để chuyện tình cảm gây ảnh hưởng tiêu cực. Rồi tôi sẽ tìm được một người con gái khác để yêu.
Với Pamela, tôi chưa bao giờ thổ lộ tình cảm thực của mình và chúng tôi giữ mối quan hệ chị em. Sau này khi tôi kể cho Moyes, có lẽ ông ấy cũng đã kể lại cho Pamela. Nhưng chẳng sao cả vì lúc đó cả ba chúng tôi đều đã lớn cả rồi.
Giờ thì tôi và gia đình Moyes vẫn thường xuyên hẹn ăn tối cùng nhau. Tôi không cảm thấy nuối tiếc Pamela vì khi lớn lên và nhìn lại quãng thời gian đó, tôi nhận ra đó không hẳn là tình yêu, mà chỉ là thứ gì đó giông giống…
|

















