Bosnia lần đầu dự World Cup: Bông hoa vươn mình từ lửa đạn

21:00 Thứ tư 16/10/2013

Đêm qua, cả nước Bosnia đã không ngủ trong niềm hạnh phúc dâng trào. Lần đầu tiên người dân của đất nước nhỏ bé ấy có vinh dự góp mặt tại ngày hội lớn nhất hành tinh, tại Brazil vào năm sau.

Thế hệ vàng “không bình thường”…

Tới tận bây giờ, mỗi khi nhìn lại tuổi thơ đầy dữ dội của mình, Dzeko không khỏi rùng mình. Anh cũng như rất nhiều thành viên khác của thế hệ vàng Bosnia ngày hôm nay (trừ thủ thành Bergovic sinh ra và lớn lên ở Canada) đã sống trong thời kỳ nội chiến ác liệt nhất ở Bosnia (1992-1995), trong đó, thủ đô Sarajevo (nơi sinh ra và lớn lên của Dzeko) là trung tâm của cuộc chiến.

Hình ảnh Dzeko tâng bóng sau lưng là đống đổ nát

Thế nhưng, chẳng có gì ngăn cản được niềm đam mê với trái bóng của Dzeko cũng như những người đồng đội của anh. Họ vẫn chơi bóng, vẫn theo đuổi niềm đam mê “hoang dại” ấy ngay cả khi Thần chết đang cận kề, dưới mưa bom, bão đạn, dưới những đống đổ nát của chiến tranh.

Ít ai biết rằng một trong những bức ảnh tiền đạo đang khoác áo Man City tâm đắc nhất chính là cảnh cầu thủ này đang mải mê tâng bóng, dù sau lưng anh là những đống đổ nát vì đạn pháo. Đó là sự tương phản rõ rệt, một lời khẳng định đanh thép về ý chí của Dzeko.

Cũng theo lời kể của người mẹ cầu thủ này, Dzeko từng suýt bỏ mạng vì “niềm đam mê chết chóc” này. Số là, trong một ngày, bà Belma (mẹ Dzeko) đã có linh cảm điều chẳng lành sẽ đến với cậu quý tử. Chính vì vậy, bà tức tốc ra lôi cậu con trai về, bất chấp sự vùng vặc của Dzeko. Không lâu sau đó, một tiếng nổ chát chúa vang lên, sau lưng Dzeko là cảnh tượng đám bạn đang chơi bóng, ngập ngụa trong biển máu. Hình ảnh kinh hoàng ấy mãi ám ảnh cậu bé Dzeko trong chặng đường sau này.

Dù vậy, cũng chính những ngày tháng chết chóc ấy đã tôi rèn cho thế hệ vàng của Dzeko, Lulic, Ibišević… một tinh thần quả cảm, một ý chí chiến đấu tuyệt vời, không bao giờ lùi bước trước những khó khăn. Chính điều đó đã giúp Bosnia có được thành quả như ngày hôm nay, với tấm vé dự World Cup đầu tiên trong lịch sử. Một phần thưởng quá xứng đáng cho những nỗ lực của họ.

Người ta gọi thế hệ vàng của Bosnia ở thời điểm này là thế hệ “không bình thường”, thế hệ đã đi qua quá nhiều đau thương, chết chóc, để có được ngày hôm nay. Họ chính là những “bông hoa trên đá”, luôn tồn tại sức sống mãnh liệt.

Sarajevo của những đêm không ngủ…

Những ngày tháng nội chiến ở Sarajevo đã trôi dần vào quá khứ. Mọi câu chuyện buồn đã có hồi kết. Ngày hôm qua, thành phố ấy đã rực sáng trong làn khói, trong tiếng hò vang của những người Bosnia nhưng đó là niềm vui của cả dân tộc.

Người dân Bosnia đang trải qua những đêm không ngủ

Tham dự World Cup, điều tưởng chừng như chỉ nằm trong giấc mơ ấy nay đã trở thành hiện thực đối với những người dân Bosnia. Đã có lúc, tưởng chừng như đội tuyển này đã ở rất gần giấc mơ ấy (ở World Cup 2010) nhưng rồi, họ lại gục ngã đau đớn trước Bồ Đào Nha sau những loạt play-off sinh tử.

Người hâm mộ hò reo không ngớt tên của Dzeko và các đồng đội như những người anh hùng dân tộc, như thể họ vừa vô địch thế giới. Nhưng có lẽ, sau thời gian quá dài chìm trong bóng tối, họ có quyền được vui, được “phát điên” như vậy.

Chẳng thế nói trước được chuyến phiêu lưu của “chàng lính mới” Bosnia ở “biển lớn” World Cup vào năm sau nhưng giờ đây, họ hãy cứ vui đi, hãy cứ đổ những giọt nước mắt chiến thắng sau những nỗ lực không biết mệt mỏi ở cả chặng đường dài đã qua.

Quá khứ với những ngày tháng khói lửa đã ở sau lưng, giờ đây, bóng đá Bosnia vừa sang một trang mới…

Tổng hợp | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục