1. Trong một bài nói chuyện với các doanh nghiệp, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan thuật lại lời nói đùa chua chát của một lãnh đạo Ngân hàng Thế giới, rằng thế giới chia ra gồm các nước phát triển và các nước đang phát triển, riêng Việt Nam là nước “không chịu phát triển”!
![]() |
| Bà Phạm Chi Lan thuật lại rằng Việt Nam là nước không chịu phát triển. Ảnh: Internet. |
Nói thế là bởi, trong 20 năm qua, lượng ODA (hỗ trợ phát triển chính thức, gồm viện trợ không hoàn lại và vay ưu đãi) cam kết cho Việt Nam lên tới 89,5 tỷ USD, một khoản tiền cực lớn. Vậy mà, các doanh nghiệp Việt vẫn chỉ loanh quanh trong khu vực Đông Nam Á, nền kinh tế Việt mãi trì trệ mà không chịu “ngóc đầu”.
2. Mùa giải 2000/01, bóng đá Việt Nam bắt đầu chuyển đổi sang mô hình chuyên nghiệp. Hàng loạt ngoại binh có cơ hội thi đấu tại Việt Nam, hàng loạt ông chủ đổ cả núi tiền vào thị trường cầu thủ và chi trả những mức lương khủng với mong muốn “mua” về danh hiệu cho đội bóng của mình.
Không thể phủ nhận, những thay đổi táo bạo ấy giúp chất lượng chuyên môn của V-League cao hơn trước. Đã có thời, V-League được đánh giá là “giải đấu hấp dẫn nhất Đông Nam Á”, vượt qua cả đại kình địch Thái Lan. Rồi lần đầu tiên, một câu lạc bộ Việt lập nên kì tích khi vào đến bán kết ở đấu trường châu lục. Những nhà tổ chức gọi đấy là thành công.
3. Nhưng rồi, sau giai đoạn phát triển nóng ấy, V-League đang dần chững lại, thậm chí tụt lùi. Năm nay, “đại gia” Becamex Bình Dương đã lên ngôi vô địch, chức vô địch thứ 4 trong 10 mùa giải gần đây. Đội bóng nhà nghèo Đồng Nai gần như nắm suất xuống hạng mà trong lòng không phục, bởi họ chẳng có “quan hệ” trong làng bóng Việt Nam.
Chuyện “cái nghĩa cái tình” đã tồn tại từ lâu tại V-League. 3 điểm trong một trận đấu không chỉ được quyết định bởi 22 người trên sân cỏ, đôi khi cần có thêm chút “khéo léo” chốn hậu trường. Những vòng đấu cuối, thật giả bất phân khiến khán giả chán nản đến sân, bởi họ không biết mình đi xem bóng đá hay đi xem kịch. Những “chảo lửa” một thời như Vinh hay Lạch Tray cũng đang lụi tắt dần.
![]() |
| V-League đang mất dần khán giả. Ảnh: Internet. |
Không phải V-League thiếu tiền, cũng không phải V-League thiếu đi những ông bầu nhiệt huyết, chỉ tại V-League “không chịu phát triển” mà thôi. Nhìn sang Thái Lan, họ có cùng nhà tài trợ Toyota, nhưng số tiền mỗi năm mà hãng xe Nhật Bản tài trợ cho người Thái lên đến 170 tỉ đồng, trong khi V-League chỉ nhận được vỏn vẹn 30 tỉ. Ngạc nhiên hơn, bản quyền truyền hình của Thai-League được nhà đài True Visions mua với giá 16,86 triệu USD (khoảng 380 tỉ đồng). Còn tại Việt Nam, ban tổ chức phải trả ngược lại để được nhà đài cho lên sóng.
4. Nếu Nhà nước không thay đổi chính sách và cải thiện môi trường đầu tư, nền kinh tế Việt Nam sẽ còn giậm chân tại chỗ. Và nếu lãnh đạo VFF cứ giữ khư khư cách điều hành như hiện tại, đừng thắc mắc tại sao bóng đá Việt Nam chẳng thể vượt mặt Thái Lan, chứ chưa nói gì đến việc vươn tầm châu lục!















