"Tất cả các chuyến bay đều bị hoãn mai mới về được." - Đó là bức điện mà Ducan Edwards gửi về cho bà chủ của anh tại Manchester. 5h chiều ngày 6/2/1958, khi bức điện ấy tới tay người nhận cũng là lúc 21 con người đã trút hơi thở cuối cùng tại phi trường Munich. Cái ngày định mệnh ấy mang đi đội quân trẻ tuổi nhiệt huyết và hùng hậu của Sir Matt Busby và của cả châu Âu.
Trong chuyến bay trở về sau trận đấu với Sao Đỏ Belgrade tại Cúp Châu Âu, chiếc máy bay của United dừng lại tại Đức để nạp nhiên liệu. Hai lần cất cánh đầu tiên từ sân bay Munich đã không thành công, đến lần thứ ba thì máy bay rơi.
Tai nạn thương tâm này khiến 21 người có mặt trên máy bay tử nạn ngay lập tức. Số còn lại, trong đó có phi cơ trưởng Kenneth Rayment qua đời một vài tuần sau đó, cầu thủ Duncan Edwards cũng ra đi sau 15 ngày. Bi kịch này là một phần không thể xóa nhòa trong lịch sử của Manchester United.
Các cầu thủ: Roger Byrne (28 tuổi), Eddie Colman (21), Mark Jones (24), David Pegg (22), Tommy Taylor (26), Geoff Bent (25), Liam Whelan (22) và Duncan Edwards (21), tất cả đều qua đời sau tai nạn này. Ngoài ra còn có thư ký Walter Crickmer, giảng viên Tom Curry và huấn luyện viên Bert Whalley.
Sir Bobby từng đau xót nói rằng: “Nếu đội quân Busby Babes còn nguyên vẹn, MU có thể ngăn cản Real Madrid lập thành tích 5 lần liên tiếp vô địch cúp C1. United cũng đã có thể trở thành CLB Anh đầu tiên trong thế kỷ 20 đoạt cú đúp VĐQG và cúp FA thay vì là Tottenham vào năm 1961. Còn nữa, đội Anh với nòng cốt là đội quân Busby Babes đủ sức đoạt chức vô địch World Cup 1958 tại Thụy Điển và rất có thể huyền thoại Pele đã không ra đời”.
Trên chuyến bay đó còn có 8 nhà báo thể thao thiệt mạng bao gồm Alf Clarke, Tom Jackson, Don Davies, George Fellows, Archie Ledbrook, Eric Thompson, Henry Rose, và Frank Swift, cựu cầu thủ của Manchester City.
Mỗi năm, đúng vào ngày này, Manchester United lại tổ chức lễ tưởng niệm để nhớ về một kí ức đau buồn của mình.
15 ngày sau thảm họa Munich, ngày 21 tháng 2 năm 1958, người ta đọc thấy trên tờ Manchester Evening News 1 bài thơ mang tên Những Đóa Hoa Thành Manchester (The Flowers of Manchester) của 1 tác giả ẩn danh. Giọng thơ buồn, da diết bi thương, từng dòng chữ như chứa đầy nước mắt.
Ngày hôm ấy, tuyết rơi trên đường băng Munich
Trời lạnh căm trong giá buốt thê lương
8 con người thôi vĩnh viễn bất hồi hương
Ra đi mãi, ôi 8 vì tinh tú
Những cầu thủ với tài năng thiên phú
Những bông hoa kiêu hãnh Manchester...
Trên chuyến bay trở về từ Belgrade
Các chàng trai của thế hệ Matt Busby
Như gia đình, đâu biết sắp chia ly
Vui thắng trận, đâu hay mầm tử biệt
Trên khoang lái, viên phi công dũng liệt
Dày dặn phi trường: cơ trưởng James Thain
3 lần bay, 2 phải ngược trở về
Và lần cuối đi vào trong cõi chết
Lần cuối ấy bi thương màu tang tóc
Chiếc phi cơ mãi không bao giờ bay
Vì nỗi nào, khi ấy có ai hay
Chệch đường băng, máy bay lật tung vỡ
Trong hoang tàn, lửa bừng lên cháy rỡ
Về phương xa, 8 cầu thủ mệnh vong
Roger Byrne nằm kia, Tommy Taylor ở đó
Đây Whelan của Ireland, Goeff Bent của Anh
Mark Jones bên kia, David Pegg bên này
Kế cạnh xác Eddie Colman đồng đội
Họ đều đã trút đi hơi thở cuối
Khi phi cơ bùng nổ trên tuyết băng.
Ngày 21, Duncan Edwards lìa trần
Chàng thất lộc do vết thương trầm trọng
Blanchflower dũng mãnh cũng chìm trong thất vọng
Do suốt đời phải giã nghiệp túc cầu
Nằm lặng yên, cùng cái chết đối đầu
Matt Busby đó, trong cơn thập tử nhất sinh
Tuy không chết, lòng ngài như điêu linh
Mắt nhỏ lệ, khóc các con đã khuất.
Nhưng không chỉ thế, còn biết bao hồn vắn số
Nào huấn luyện viên, thư ký, phi hành đoàn
Và ngoài ra, 8 ký giả đi cùng
Cũng 1 bước về bên kia thế giới
Trong số ký giả ấy có Swifty vĩ đại
Thủ môn lừng danh Anh Quốc của 1 thời.
Thế là hết, 1 đội quân ưu tú
Mạnh nhất nước Anh, sử sách từng ghi
Sống thật hùng, và cái chết thật bi
Ôi bất hạnh, ôi nghiệt thay định mệnh
Những cầu thủ với tài năng thiên phú
Những bông hoa kiêu hãnh Manchester...
Trong chuyến bay trở về sau trận đấu với Sao Đỏ Belgrade tại Cúp Châu Âu, chiếc máy bay của United dừng lại tại Đức để nạp nhiên liệu. Hai lần cất cánh đầu tiên từ sân bay Munich đã không thành công, đến lần thứ ba thì máy bay rơi.
![]() |
| Đây là những gì còn lại sau thảm họa Munich 1958. Ảnh: Internet. |
Tai nạn thương tâm này khiến 21 người có mặt trên máy bay tử nạn ngay lập tức. Số còn lại, trong đó có phi cơ trưởng Kenneth Rayment qua đời một vài tuần sau đó, cầu thủ Duncan Edwards cũng ra đi sau 15 ngày. Bi kịch này là một phần không thể xóa nhòa trong lịch sử của Manchester United.
Các cầu thủ: Roger Byrne (28 tuổi), Eddie Colman (21), Mark Jones (24), David Pegg (22), Tommy Taylor (26), Geoff Bent (25), Liam Whelan (22) và Duncan Edwards (21), tất cả đều qua đời sau tai nạn này. Ngoài ra còn có thư ký Walter Crickmer, giảng viên Tom Curry và huấn luyện viên Bert Whalley.
Sir Bobby từng đau xót nói rằng: “Nếu đội quân Busby Babes còn nguyên vẹn, MU có thể ngăn cản Real Madrid lập thành tích 5 lần liên tiếp vô địch cúp C1. United cũng đã có thể trở thành CLB Anh đầu tiên trong thế kỷ 20 đoạt cú đúp VĐQG và cúp FA thay vì là Tottenham vào năm 1961. Còn nữa, đội Anh với nòng cốt là đội quân Busby Babes đủ sức đoạt chức vô địch World Cup 1958 tại Thụy Điển và rất có thể huyền thoại Pele đã không ra đời”.
Trên chuyến bay đó còn có 8 nhà báo thể thao thiệt mạng bao gồm Alf Clarke, Tom Jackson, Don Davies, George Fellows, Archie Ledbrook, Eric Thompson, Henry Rose, và Frank Swift, cựu cầu thủ của Manchester City.
Mỗi năm, đúng vào ngày này, Manchester United lại tổ chức lễ tưởng niệm để nhớ về một kí ức đau buồn của mình.
15 ngày sau thảm họa Munich, ngày 21 tháng 2 năm 1958, người ta đọc thấy trên tờ Manchester Evening News 1 bài thơ mang tên Những Đóa Hoa Thành Manchester (The Flowers of Manchester) của 1 tác giả ẩn danh. Giọng thơ buồn, da diết bi thương, từng dòng chữ như chứa đầy nước mắt.
Ngày hôm ấy, tuyết rơi trên đường băng Munich
Trời lạnh căm trong giá buốt thê lương
8 con người thôi vĩnh viễn bất hồi hương
Ra đi mãi, ôi 8 vì tinh tú
Những cầu thủ với tài năng thiên phú
Những bông hoa kiêu hãnh Manchester...
Trên chuyến bay trở về từ Belgrade
Các chàng trai của thế hệ Matt Busby
Như gia đình, đâu biết sắp chia ly
Vui thắng trận, đâu hay mầm tử biệt
Trên khoang lái, viên phi công dũng liệt
Dày dặn phi trường: cơ trưởng James Thain
3 lần bay, 2 phải ngược trở về
Và lần cuối đi vào trong cõi chết
Lần cuối ấy bi thương màu tang tóc
Chiếc phi cơ mãi không bao giờ bay
Vì nỗi nào, khi ấy có ai hay
Chệch đường băng, máy bay lật tung vỡ
Trong hoang tàn, lửa bừng lên cháy rỡ
Về phương xa, 8 cầu thủ mệnh vong
Roger Byrne nằm kia, Tommy Taylor ở đó
Đây Whelan của Ireland, Goeff Bent của Anh
Mark Jones bên kia, David Pegg bên này
Kế cạnh xác Eddie Colman đồng đội
Họ đều đã trút đi hơi thở cuối
Khi phi cơ bùng nổ trên tuyết băng.
Ngày 21, Duncan Edwards lìa trần
Chàng thất lộc do vết thương trầm trọng
Blanchflower dũng mãnh cũng chìm trong thất vọng
Do suốt đời phải giã nghiệp túc cầu
Nằm lặng yên, cùng cái chết đối đầu
Matt Busby đó, trong cơn thập tử nhất sinh
Tuy không chết, lòng ngài như điêu linh
Mắt nhỏ lệ, khóc các con đã khuất.
Nhưng không chỉ thế, còn biết bao hồn vắn số
Nào huấn luyện viên, thư ký, phi hành đoàn
Và ngoài ra, 8 ký giả đi cùng
Cũng 1 bước về bên kia thế giới
Trong số ký giả ấy có Swifty vĩ đại
Thủ môn lừng danh Anh Quốc của 1 thời.
Thế là hết, 1 đội quân ưu tú
Mạnh nhất nước Anh, sử sách từng ghi
Sống thật hùng, và cái chết thật bi
Ôi bất hạnh, ôi nghiệt thay định mệnh
Những cầu thủ với tài năng thiên phú
Những bông hoa kiêu hãnh Manchester...
PV |
00:00 30/11/-0001















