| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Lễ sinh nhật thế kỷ
“Họ chọn cho chúng ta màu xanh của bầu trời và màu đen của đêm. Một trăm năm trước, họ đã thành lập ra câu lạc bộ bóng đá Internazionale với 40 thành viên, bây giờ chúng ta đã có hơn một triệu người. Họ có một giấc mơ: mang lại cơ hội chơi bóng đá cho tất cả mọi người, cả người Italia và người nước ngoài, dưới màu áo Xanh – Đen. Một trăm năm đã qua kể từ buổi tối ngày hôm đó, một trăm năm của những thử thách, thắng lợi và niềm tự hào. Hôm nay là buổi tối mà chúng ta sẽ ghi nhớ mãi, và truyền lại cho các thế hệ mai sau. Cho một trăm năm thắng lợi nữa, cho một Grande Inter!”.
Tôi vẫn luôn rùng mình khi nhớ lại những lời nói của Gianfelice Facchetti, con trai của Giacinto vĩ đại, trong buổi lễ kỷ niệm 100 năm thành lập Inter. Đó là một kỷ niệm không thể nào quên, khi tôi bước vào sân bóng với tư cách đội trưởng cùng với các huyền thoại khác của Inter. Đã có hơn 80.000 người từ khắp mọi miền đất nước Italia (và có lẽ từ các nước khác nữa) đến đây để thể hiện niềm tin của mình với thế giới, và đó là khoảnh khắc mà tôi thật sự nhận ra rằng việc đeo băng thủ quân của một trong những đội bóng lớn nhất thế giới có ý nghĩa lớn lao như thế nào. Nếu số phận có logic của nó, thì tôi không tin rằng đó chỉ đơn giản là một sự trùng hợp khi tôi - một người Argentina, một người nước ngoài - là đội trưởng của buổi lễ thế kỷ. Trong cái tên đầy đủ của nó, Internazionale, là triết lý của đội bóng: một CLB không có biên giới.
![]() |
| Zanetti người đội trưởng vĩ đại của Inter Milan. |
Buổi tối hôm đó, tôi nhìn thấy lịch sử trôi qua mắt mình. Hàng loạt cầu thủ cũ của Inter đã có mặt, trong đó có cả Lothar Matthaeus (thần tượng hồi nhỏ của Zanetti – ND). Tôi từng có cơ hội nói chuyện với anh ấy trong một bữa tiệc của FIFA vài năm trước, nhưng buổi gặp mặt ở Giuseppe Meazza vẫn rất đặc biệt. Còn có Mazzola, Corso, Burgnich – những người đã đối đầu với Independiente “của tôi” trong thập niên 1960 – và bộ ba người Đức Klinsmann, Rummenigge, Brehme. Thực sự vô cùng tuyệt vời. Cũng trong lễ sinh nhật thể kỷ, tôi còn thực hiện được một giấc mơ khác của mình: gặp Giáo hoàng. Với vai trò đội trưởng, tôi đã có vinh dự trao tận tay cho Giáo hoàng một chiếc áo đấu của Inter có dòng chữ Benedict XIV sau lưng. Đó là một giây phút vô cùng xúc động.
Trên đỉnh Serie A
Năm Inter tròn 100 tuổi ấy còn đặc biệt bởi một lý do khác: chúng tôi đang làm ĐKVĐ Italia với một Scudetto giành được trên sân cỏ, thay vì trên giấy tờ như mùa giải trước. Vụ scandal Calciopoli đã thay đổi hoàn toàn bộ mặt của bóng đá Italia và tất cả mọi người đều coi Inter là ứng cử viên số 1 cho chức vô địch. Trong mùa hè, chúng tôi còn được tăng cường thêm Zlatan Ibrahimovic, Patrick Vieira, Maicon, Hernan Crespo và Fabio Grosso. Với lực lượng hùng hậu như thế, chúng tôi không chỉ có nghĩa vụ chiến thắng mà còn phải thắng đậm. Và chung tôi đã làm được với 97 điểm, 17 trận thắng liên tiếp, 33 trận liền bất bại: xin lỗi nếu tôi tỏ ra hơi kiêu ngạo, nhưng trong mùa giải đó không đội nào đủ sức cạnh tranh với chúng tôi.. Dù chúng tôi bị loại khỏi Champions League sau hai trận hòa với Valencia, điều đó cũng không ảnh hưởng quá nhiều bởi mục tiêu giành Scudetto đã hoàn thành. Sau trận thắng Siena ngày 22/4/2007, chúng tôi chính thức đăng quang và tôi chưa bao giờ nhìn thấy nhiều người như thế trong lễ ăn mừng chiến thắng. Ngay cả các trận derby hay World Cup cũng không đông đúc bằng. Tất cả mọi nơi được phủ trong hai màu Xanh – Đen.
Từ góc độ cá nhân mà nói, mùa bóng 2006/07 cũng chứng kiến một bước ngoặt khi tôi trở lại hàng tiền vệ, vị trí tôi từng chơi dưới thời Hodgson. Đá tiền vệ trung tâm thì không đòi hỏi quá nhiều thể lực, nhưng tôi phải di chuyển thông minh hơn, đọc trận đấu tốt hơn. Cũng ở vị trí ấy, tôi đã ghi bàn gỡ hòa 1-1 trong trận gặp Roma ngày 27/2/2008, cột mốc xoay chuyển cuộc đua đến Scudetto. Trong trận đấu cuối cùng trên sân Parma, chúng tôi bị cầm hòa 0-0 sau khi kết thúc hiệp 1 và tạm thời tụt xuống vị trí thứ hai (Roma lúc ấy đang dẫn trước Catania). Nhiều người đã lo sợ rằng thảm họa 5/5/2002 có thể lặp lại, nhưng nhờ hai bàn thắng của Ibrahimovic mà Scudetto vẫn thuộc về chúng tôi. Hai Scudetto liên tiếp, với hai cái kết khác nhau nhưng hương vị ngọt ngào thì vẫn y hệt. Và bây giờ, khi tôi đã biết mùi vị của chiến thắng, tôi không muốn dừng lại nữa.
Giấc mơ châu Âu
Roberto Mancini ra đi sau những thất bại liên tiếp ở Champions League, và tôi rất háo hức bắt đầu một chu kỳ mới với Jose Mourinho. Ông ấy là một HLV xuất chúng, người luôn luôn diễn giải mọi thứ một cách rõ ràng và gần như không thể tranh cãi. Với Mourinho, tôi hy vọng Inter có thể chinh phục châu Âu như cái cách chúng tôi đã thống trị Italia. Thắng lợi ở giải nội địa là không đủ: chúng tôi còn muốn đi vào lịch sử với tư cách nhà vô địch Champions League. Đối với rất nhiều người trong số chúng tôi, đó có lẽ là cơ hội cuối cùng. Cho dù người ta có nghĩ tôi là một robot đi chăng nữa thì chúng ta cũng phải suy nghĩ một cách thực tế: hai, ba hoặc cùng lắm bốn mùa bóng nữa, tôi sẽ phải đưa ra quyết định treo giày. Nhưng những giấc mơ thì không có tuổi. Mùa giải 2009/10, dù phải chia tay với Ibrahimovic, đội bóng chỉ càng mạnh mẽ hơn sau khi đón chào hàng loạt nhà vô địch như Milito, Eto’o, Lucio, Motta và Pandev. Lối đá của chúng tôi cũng thay đổi: cả đội di chuyển nhiều hơn, có nhiều phương án tấn công hơn. Thành quả đã đến rất nhanh chóng. Chúng tôi đánh bại Milan 4-0 trong trận derby vào tháng Tám và tôi biết rằng đó là đội Inter mạnh nhất mà mình từng khoác áo.
Bước ngoặt của mùa bóng diễn ra ở London, trong trận lượt về vòng 1/16 Champions League. Chúng tôi chỉ cần hòa 0-0 là đủ để đi tiếp, nhưng lùi về phòng ngự trong suốt 90 phút là quá mạo hiểm. Cho nên chúng tôi đã nhập cuộc một cách không hề sợ hãi và chơi một trận đấu mở. Và chúng tôi đã thành công: sau bốn lần liên tiếp bị loại ở vòng 1/16, chúng tôi đã xóa bỏ được cái dớp đó bằng cách giành chiến thắng ngay trên sân một trong những đội bóng mạnh nhất châu lục. Kể từ đó, không ai có thể ngăn cản chúng tôi bay đến với giấc mơ của mình nữa. Bên cạnh cuộc đua đầy căng thẳng với Roma ở trong nước (họ đã bám đuổi đến vòng cuối cùng tại Serie A và chạm trán chúng tôi trong trận CK Coppa Italia) là chiến dịch Champions League kỳ diệu, với trận đấu huyền thoại trước Barcelona và cuối cùng là trận chung kết với Bayern ở Madrid, trận đấu mà Inter đã chờ đợi suốt 38 năm. Trận đấu mà tôi luôn mơ ước được góp mặt từ khi còn là một đứa trẻ.
Phần còn lại đã là lịch sử.
Và nếu ranh giới giữa thắng lợi và thất bại đôi khi rất mong manh, tôi tin rằng điều quan trọng nhất là luôn luôn cố gắng hết mình cho đến tận giây phút cuối cùng, và đừng bao giờ từ bỏ.
















