| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Tự hào là người Italia
Tôi vẫn tự coi mình là một đứa con xa xứ vừa trở về nhà. Đối với tôi, Italia là ngôi nhà thứ hai bởi đó chính là nơi mà tổ tiên tôi đã ra đi từ rất nhiều năm trước. Có lẽ bởi lý do đó mà tôi chưa bao giờ có ý định thay đổi CLB và bây giờ thì càng không. Italia đã cho tôi rất nhiều điều: quốc gia ấy đã đón nhận tôi khi tôi vẫn còn vô danh và đã tạo điều kiện cho tôi trở thành một cầu thủ bóng đá đích thực. Tôi không bao giờ có thể quên đi gốc gác Argentina của mình, nhưng sau 15 năm sống ở đây tôi cảm thấy mình đã trở thành một người Italia. Các con tôi, Sol và Ignacio, được sinh ra ở Italia. Tình yêu của tôi và Paula nảy nở tại Argentina, nhưng thăng hoa ở Italia. Tôi đã yêu khu vực Como – nơi gia đình tôi sinh sống – và những cái hồ ở đây. Tôi thích thức ăn Italia và tôi thậm chí vẫn thường gọi mình là Saverio thay vì Javier, bởi cái tên Javier của tôi không dễ phát âm đối với một số người Italia. Bây giờ, tôi đã là một người Italia về cả mặt hình thức (Zanetti đã chính thức nhập quốc tịch Italia từ những năm 2000 – ND) lẫn tâm hồn và tôi tự hào vì điều đó.
![]() |
| Zanetti tự hào khi nhập quốc tịch Ý. |
Băng đảng là băng đảng nào?
Inter vẫn thường bị chỉ trích là đội bóng “Liên hiệp quốc” vì có quá nhiều cầu thủ nước ngoài. Nhưng bạn có thể nhìn vào họ của một số cầu thủ Inter trong những năm gần đây: Zanetti, Cambiasso, Burdisso, Crespo, Solari (những cái tên có nguồn gốc Latin nói chung và Italia nói riêng – ND)…. Tất cả bọn họ đều được sinh ra ở Argentina nhưng với gốc gác Italia hết sức rõ ràng. Có lẽ vì thế mà chúng tôi hòa nhập rất dễ dàng với Serie A nói riêng và nước Ý nói chung. Đối với chúng tôi, ở Italia cũng như đang ở nhà, dù chúng tôi vẫn nhớ quê hương Argentina rất nhiều. Ở Inter, tôi đã có may mắn được chơi bóng bên cạnh rất nhiều người đồng hương. Nhiều người đã nhắc đến khái niệm “băng đảng Argentina” trong vài mùa bóng gần đây, nhưng sự thực không phải thế. Chúng tôi chưa bao giờ tự tách mình ra thành một nhóm. Đã có những lời đồn đại rằng phòng thay đồ của Inter bị chia làm nhiều nhóm nhỏ, nhưng điều đó hoàn toàn không chính xác. Đúng là sự thù địch giữa những người Brazil và Argentina có tồn tại, nhưng nó chỉ hiện diện mỗi khi hai ĐTQG chạm trán nhau. Ngoài ra thì không hề. Tôi và Roberto Carlos là những người bạn rất tốt, anh ấy rất thân thiện và luôn luôn pha trò. Với Maicon và Julio Cesar – hai người Brazil khác – cũng vậy: ngoài những va chạm ở cấp độ đội tuyển, ở bên cạnh họ luôn rất vui vẻ.
Cuộc sống ngoài sân bóng
Những người Argentina chúng tôi đúng là thường xuyên tụ tập với nhau, nhưng chỉ bởi sự gần gũi về mặt văn hóa mà thôi. Mỗi khi không phải thi đấu, chúng tôi thường xuyên cùng nhau chơi guitar và Burdisso, Walter Samuel, cả tôi nữa, sẽ hát: đó là một cách để giảm bớt sự căng thẳng trước các trận đấu. Tôi rất thích chơi những bản nhạc của Ligabue (Luciano Ligabue – nhạc sĩ, ca sĩ, đạo diễn và nhà văn người Italia – ND), một trong hai ca sĩ yêu thích của tôi bên cạnh Laura Pausini, Eros Ramazzotti và Los Piojos – một trong những ban nhạc rock xuất sắc nhất ở Argentina. Âm nhạc đóng một vai trò quan trọng trong cuộc sống của tôi và ca hát luôn là một trải nghiệm tuyệt vời. Tôi từng tham gia hợp xướng bài “Pazza Inter”, bài hát chính thức của Inter và luôn được bật lên mỗi khi đội bóng bước vào cũng như rời khỏi sân Giuseppe Meazza. Tuy nhiên kỷ niệm đáng nhớ nhất là khi tôi song ca cùng Mina, nữ hoàng âm nhạc của Italia vào năm 2007. Tôi đã được chọn để đảm nhận giọng nam chính trong bài “Parole Parole” sau khi vượt qua nhiều ứng cử viên sáng giá khác, trong đó có cả diễn viên nổi tiếng Antonio Banderas.
Một trong những thú vui khác của những người Argentina ở Inter là uống “maté”, một loại đồ uống rất thông dụng ở Nam Mỹ. Chúng tôi cho loại thảo dược cùng tên vào trong một cái bình, đổ nước nóng và đường vào trước khi uống. Nếu thịt nướng Argentina nổi tiếng như thế nào thì “maté” cũng phổ biến y như vậy. Thông thường, chúng tôi sẽ rủ các đồng đội ở CLB và gia đình họ đến ăn thịt bò/lợn nướng xuyên đêm, đôi khi chúng tôi còn mời cả ngài Chủ tịch nữa. Chuyên gia trong các món nướng như thế này là Samuel và Burdisso, hai trung vệ sắt thép nhưng cũng là hai đầu bếp siêu hạng. Chúng tôi có rất nhiều lý do để ăn thịt nướng: hoặc là ăn mừng thắng lợi, hoặc để quên đi thất bại, hoặc đơn giản chỉ để đoàn kết mọi người lại với nhau. Sức mạnh của một đội bóng đôi khi được đong đếm thông qua những điều đơn giản như vậy. Thông qua những lần tụ tập, các cầu thủ, quan chức và HLV trở nên gắn bó hơn, thành tích trên sân cỏ vì thế cũng tốt hơn.
Đón đọc kỳ 8: Người đội trưởng thế kỷ
|
















