Tự truyện Javier Zanetti (Kỳ 2): Chiếc máy kéo ở Buenos Aires

15:12 Thứ tư 29/05/2013

Tóm tắt kỳ trước: Javier Zanetti sinh ra trong một gia đình lao động nghèo nhưng rất yêu bóng đá, dần dần anh trở thành fan của cả Inter Milan và Independiente. Năm 15 tuổi, Zanetti bị loại khỏi đội trẻ Independiente. Anh thất vọng, bỏ đi làm… thợ xây trong 1 năm trước khi được cha mình khuyến khích đi tìm đội bóng mới.

Bài viết cung cấp độc quyền bởi




Trở lại sân cỏ

Dù đã xa sân cỏ trong suốt một thời gian tương đối dài, tôi vẫn chưa đánh mất niềm đam mê và tất nhiên là chưa quên cách chơi bóng. Từ góc độ thể chất mà nói, trớ trêu thay, quãng nghỉ ấy lại rất có ích đối với tôi. Sau một năm làm việc cùng cha, tôi đã tích lũy được thêm một ít cơ bắp và cũng cải thiện được thêm vài cm chiều cao. Mặc dù vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng vào khả năng thành công trong nghiệp cầu thủ, tôi đã quyết định quay lại với bóng đá. Chúng ta phải luôn luôn đứng vững, ngay cả trong những thời khắc khó khăn nhất – đó là điều tôi học được từ quãng thời gian ấy. Lúc đó anh Sergio đang đá cho Talleres, một đội bóng nhỏ ở phía Nam của Buenos Aires, nhưng tôi không muốn chuyển đến đó. Tôi không thích bị coi là “em trai của Sergio”.

Tuy nhiên, cuối cùng thì Sergio cũng được bán sang một CLB khác và cơ hội của tôi đã tới. Mùa giải đầu tiên, tôi đá ở đội trẻ của Talleres – tương đương với giải hạng 4 – và đây là thời điểm mà sự nghiệp của tôi trải qua một bước ngoặt. Hồi còn ở Independiente, tôi thường chơi tiền đạo cánh: tôi thích lừa bóng, tạt bóng và thỉnh thoảng lao thẳng đến trước khung thành. Tuy nhiên, tại Talleres tôi đã chơi lùi xuống, ban đầu như một tiền vệ cánh và đôi lúc thậm chí đảm nhiệm cả vai trò hậu vệ. Vị trí mới tỏ ra phù hợp với tôi hơn: chỉ sau một mùa giải, tôi đã được đưa lên khoác áo đội hình 1. Đội 1 của Talleres khi ấy đang tranh tài ở Nacional B, tương đương với giải hạng Hai (Serie B) của Italia, và đó là cánh cửa đưa tôi bước vào sự nghiệp chơi bóng chuyên nghiệp.

Javier Zanetti

“El Pupi”

Tuy nhiên, vấn đề chính của tôi vào thời điểm đó là tôi còn phải lo mang bánh mì về nhà. Tôi luôn phải cố gắng giúp đỡ gia đình mình, và việc bắt đầu chơi bóng chuyên nghiệp cũng không giúp tôi được “miễn trừ” khỏi nghĩa vụ đó. Vì vậy tôi tìm kiếm thêm một việc làm mới: thay vì làm thợ hồ thì tôi trở thành một người đưa sữa. Mỗi buổi sáng, tôi đều thức dậy từ 4 giờ, mặc đồng phục vào và đi đến từng nhà một để giao sữa. Cứ thế, cho đến 8 giờ sáng thì tôi kết thúc công việc vầ tới trường học. Đến buổi chiều, tôi lại tập bóng đá và đương nhiên là đến tối thì tôi hoàn toàn kiệt quệ. Đó là một lịch sinh hoạt mệt mỏi đến mức khủng khiếp, nhưng tôi chấp nhận điều đó bởi tôi biết rằng đó có thể là cơ hội cuối cùng để tôi đặt chân vào thế giới bóng đá. Chuyến tàu thường chỉ đi qua một lần: nếu bạn thật sự may mắn thì nó sẽ quay lại thêm lần nữa, và đây đã là lần thử việc thứ hai của tôi rồi.
 
Dù đã nỗ lực hết sức, cuộc sống ấy của tôi cũng chỉ kéo dài được khoảng một năm. Khi tôi được đưa lên đội 1, HLV nói với tôi rằng “cậu không thể tiếp tục sống theo cách đó”. Ông ấy nói tôi phải lựa chọn giữa chơi bóng hoặc làm việc, nhưng tôi cũng trả lời ngay lập tức rằng tôi cần tiền để chăm sóc gia đình. Kết quả: CLB đề nghị tôi ký hợp đồng cầu thủ chuyên nghiệp, và kể từ đó tôi không cần phải quá lo lắng về chuyện tiền bạc nữa. Mùa giải đầu tiên ở đội hình chính, tôi đá tổng cộng 17 trận, ghi 1 bàn và được coi là một trong những tài năng trẻ xuất sắc nhất giải VĐQG. Đó cũng là thời điểm mà cái biệt danh “El Pupi” của tôi ra đời. Khi tôi mới đến Talleres, đã có 5 cầu thủ khác cùng tên là Javier và người ta cần tìm cách phân biệt tôi với họ. “Pupi” thật ra chẳng có ý nghĩa gì cả, nó chỉ là một biệt danh đơn giản, có thể được nói ra rất nhanh – điều tối quan trọng trên sân cỏ.

Chiếc máy kéo ở Buenos Aires

Mọi chuyện diễn ra rất ổn. Tôi đã là cầu thủ bóng đá, tôi không còn phải làm việc để kiếm tiền nuôi gia đình, tôi tìm thấy tình yêu của mình và tôi đã hoàn toàn bỏ lại sau lưng quãng thời gian đen tối hai năm về trước. Sau một năm thi đấu cho Talleres, tôi đã có cơ hội chơi bóng ở giải hạng Nhất của Argentina. Vào mùa hè năm 1993, tôi nhận được rất nhiều sự quan tâm và một trong số đó là từ Banfield, một đội bóng ở quận Lomas de Zamora, phía Nam của Buenos Aires. Ở thời điểm đó, giá chuyển nhượng của tôi là khoảng 160.000 USD và 10 hội viên của Banfield đã cùng nhau quyên góp số tiền đó để trả cho Talleres. Chỉ sau vài ngày, tôi đã có mặt ở hạng đấu cao nhất của bóng đá Argentina. Giấc mơ trong suốt bao nhiêu năm ròng giờ đã thành sự thực.

Zanetti khi khi đấu cho Talleres

Tất nhiên tôi không có vinh dự được đá cho Independiente lừng lẫy, nhưng khoác chiếc áo của đội bóng “con nhà nghèo” Banfield cũng đã mang đến những cảm xúc hết sức khó tả. Hai HLV, Oscar Lopez và Oscar Cavallero, trao cho tôi chiếc áo số 4 – số áo mà tôi sẽ mang cho đến hết sự nghiệp. Và bạn có tưởng tượng ra không? Trận ra mắt của tôi là ở Monumental, SVĐ huyền thoại của River Plate. Nhưng đó mới là bước khởi đầu. Chỉ sau nửa mùa bóng, Daniel Passarella gọi tôi vào ĐTQG và trận đấu đầu tiên cũng không quá tệ: chúng tôi đánh bại Chile 3-0 ngay tại Santiago. Tôi kết thúc mùa giải đầu tiên với 37 lần ra sân cùng một bàn thắng, và người ta bắt đầu gọi tôi là “El Tractor” (Máy kéo). BLV huyền thoại Victor Hugo Morales (người đã bình luận trong khoảnh khắc Maradona ghi bàn thắng thế kỷ vào lưới ĐT Anh) đã đặt cho tôi biệt danh đó, bởi tôi có trọng tâm thấp, cặp đùi chắc khỏe và khả năng hoạt động không ngừng nghỉ. Trên thực tế, đúng là tôi đá bóng cũng giống như một chiếc máy kéo: có thể động tác của tôi không đẹp mắt lắm, nhưng rất khó để ngăn chặn tôi.

Mùa giải thứ hai ở Banfield, tôi đã là một trụ cột và cũng thường xuyên xuất hiện trong thành phần ĐTQG Argentina. Trong một chuyến du đấu Nam Phi, Daniel Passarella bất ngờ gõ cửa phòng tôi vào buổi tối và bảo: “Javi, Inter muốn mua cậu”. Ông ấy nói rất nhanh, không để cho tôi kịp suy nghĩ xem liệu có phải Passarella đang đùa hay không. “Inter à? Inter Milan? Đội bóng mà ông cũng từng khoác áo? Đội bóng đã hai lần đánh bại Independiente? Đội bóng của Matthaeus?”.

Đón đọc kỳ 3: Zanetti là thằng nào thế?

Nơi tình yêu bắt đầu

Bên cạnh vai trò bệ phóng cho sự nghiệp cầu thủ, Talleres còn là nơi Zanetti gặp tình yêu của đời mình là Paula. “Một ngày nọ, anh bạn Roberto rủ tôi ra ngoài uống cafe. Khi ra về, tôi nhìn thấy Paula và cảm tháy mình như bị sét đánh. Tôi bắt đầu hỏi thăm bạn bè mình về cô ấy, và sau rất nhiều nỗ lực thì tôi cũng gặp được Paula ở sân bóng rổ của Talleres. Sau trận đấu, nhờ sự giúp đỡ của Roberto, tôi cuối cùng cũng có đủ dũng khí để gặp mặt cô ấy. Bạn biết đấy, các VĐV thể thao thường hiểu nhau dễ dàng hơn, và chúng tôi nhanh chóng hẹn hò. Lúc ấy tôi mới mười tám và nàng mười bốn tuổi”.
Quang Hải | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục