| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
“Pirlinho”
Tôi có một chút máu Brazil trong người. (Có thể gọi tôi là) Pirlinho. Khi đứng trước chấm đá phạt, tôi tư duy bằng tiếng Bồ Đào Nha, nhưng khi ăn mừng thì bằng tiếng Italia. Những quả đá phạt của tôi đều tương đối giống nhau, bóng đi hơi xoáy và rơi xuống một địa điểm mà chính tôi cũng không biết trước, và tất cả đều có chung một nguồn cảm hứng: Antonio Augusto Ribeiro Reis Junior, hoặc còn được thế giới bóng đá biết đến như là Juninho Pernambucano. Khi còn đá cho Lyon, anh ấy thường xuyên sáng tạo ra những quỹ đạo phi thường và tôi biết đó không phải là điều ngẫu nhiên. Chắc chắn phải có một bí quyết nào đó. Tôi đã nghiên cứu rất kỹ, xem đến mòn cả các đĩa CD, DVD, thậm chí tôi còn lục lại những tấm ảnh cũ để tìm hiểu cách Juninho tiếp xúc với trái bóng. Điều đó đòi hỏi một sự kiên trì và nhẫn nại rất lớn. Ngay cả khi tôi cho rằng mình đã nắm được một cách tương đối phương pháp sút phạt của Juninho và bắt đầu ra sân tập để bắt chước anh ấy, kết quả vẫn đa phần là thất bại.
![]() |
Thông thường bóng từ chân tôi sẽ bay cao hơn xà ngang khoảng 2 mét, thậm chí là 3 mét và rơi luôn ra ngoài hàng rào của sân tập Milanello. Và tôi lấp liếm nó bằng cách nói dối. Tôi tìm cách khiến các CĐV – những người đang ở bên ngoài sân – tin rằng tôi cố tình làm thế, cố tình đá trái bóng bay ra ngoài như là một món quà dành tặng cho họ. Phải nhắc lại rằng thực ra họ đang xem chúng tôi tập một cách bất hợp pháp, bởi theo quy định chính thức thì các buổi tập của Milan không mở cửa cho người ngoài vào theo dõi. Họ trốn vào đây, còn tôi thì nói dối họ. Vậy là hòa, cả hai bên đều làm sai, không ai nợ ai và tôi chẳng có tội lỗi gì hết.
Phát minh trong nhà tắm
Sau ba ngày, tôi đã cảm thấy gần như phát điên nhưng tôi vẫn cố gắng thử nghiệm và suy nghĩ về kiểu đá đó trong vòng vài tuần. (Filippo) Inzaghi đã dạy tôi rằng những ý tưởng tốt nhất sẽ chỉ đến khi chúng ta tập trung và tập trung tối đa, nhưng hình như anh ấy không biết rằng nó còn có thể đến khi chúng ta đang tắm nữa. Nghe có vẻ hơi sến, nhưng sự thực là thế. Tôi phát hiện ra rằng, bí quyết để trái bóng đi theo một quỹ đạo ma thuật không phải nằm ở việc bạn đá vào phần nào của nó, mà quan trọng là bạn đá vào nó bằng cái gì. Hóa ra Juninho không thực hiện cú đá bằng cả bàn chân của anh ấy, mà chỉ bằng ba ngón thôi.
Sáng hôm sau tôi rời nhà rất sớm và bỏ qua cả màn tranh tài PlayStation với Nesta để lao ra sân tập. Tôi thậm chí còn háo hức đến mức chẳng cần đi giày. Người nhặt bóng đã ở đó, và có vẻ rất e ngại khi tôi đề nghị anh ta giao quả bóng cho mình (đã mấy tuần liền rồi, ngày nào anh ta cũng phải đi rất xa để nhặt lại nó). Nhưng lần này tôi đã sút một cách hoàn hảo về mặt hình học: bóng đi ngay sát điểm nối giữa xà ngang và cột dọc, và ngay cả khi có thủ môn ở đó thì nó vẫn sẽ là một bàn thắng. “Andrea, đá lại xem nào”. Và tôi tiếp tục tạo ra một bản copy của cú đá đầu tiên: chuẩn mực, không chê trách vào đâu được.
Tôi đá tiếp năm lần nữa, và kết quả vẫn như thế. Một cách chính thức nhé: tôi, Pirlo, đã làm được rồi. Bí mật không còn là bí mật nữa. Phải đá vào trái bóng từ bên dưới, bằng ba ngón đầu tiên của bàn chân, và phải giữ bàn chân duỗi thẳng nhất có thể trước khi đột ngột vung nó ra. Bằng cách đó, quả bóng sẽ bay một cách ổn định trên không trung trước khi bất ngờ rơi xuống vào một thời điểm nào đó. Tốt nhất là điểm đá phạt nên nằm cách vòng cấm địa hơi xa một chút, khi đó tôi sẽ tạo được nhiều hiệu ứng lên trái bóng hơn. Tất nhiên với mỗi quả phạt cụ thể sẽ có một chút kỹ xảo khác nhau, nhưng nguyên lý cơ bản thì không thay đổi và phát minh mới này khiến tôi cực kỳ hài lòng bởi rất nhiều đồng nghiệp đã coi tôi là tấm gương để học theo. Với họ, bây giờ đã xuất hiện một Juninho Pernambucano phiên bản 2.0, một người Brazil xuất thân từ Brescia.
![]() |
Hai điều bí mật
Tôi không tin vào cụm từ nhàm chán “chiến thắng của cả đội bóng quan trọng hơn thành công của cá nhân”. Đó chỉ là phát ngôn của những kẻ thiếu cá tính mà thôi. Đối với tôi, tập thể tất nhiên là rất quan trọng, nhưng không vì thế mà tôi quên bộc lộ điểm mạnh của mình. Tôi có một bí mật chưa bao giờ được tiết lộ với ai: tôi muốn trở thành cầu thủ ghi được nhiều bàn thắng nhất từ các pha đá phạt trực tiếp trong lịch sử Serie A, và tôi vẫn còn vài năm để thực hiện được kỷ lục đó. Mục tiêu tột cùng của cuộc đời tôi là nhìn thấy trái bóng bay cao vài cm trên đầu các hậu vệ, những người nhảy lên nhưng không thể chạm tới, nhìn thấy nhưng không thể cản phá quả bóng. Nhưng bất chấp niềm đam mê đó, tôi chưa bao giờ càivào hợp đồng của mình những điều khoản thưởng liên quan đến số quả đá phạt thành bàn. Tôi còn có một bí mật nữa: tôi không thích, nếu không muốn nói là ghét cay ghét đắng, việc khởi động trước mỗi trận đấu. Đó có thể là niềm vui của những tay HLV thể lực, nhưng chúng khiến tôi phát ốm. Đó là 15 phút cực kỳ lãng phí, khi tôi luôn luôn dành tâm trí cho những chuyện khác.
Tôi không quan tâm đến việc làm nóng các cơ bắp, bởi đối với tôi điều quan trọng nhất khi bước vào sân thi đấu là trái tim. Tôi thậm chí đã nói chuyện với nhiều HLV và đề nghị họ bỏ qua các bài tập thể lực trước trận. Lần nào họ cũng mở to mắt nhìn tôi như một gã khùng, nhưng thực tế là tôi đã giành chức vô địch Serie A, Coppa Italia, Champions League và kể cả World Cup cho dù tôi luôn luôn đi bộ trong suốt 900 giây vô nghĩa đó. Hãy tưởng tượng nếu bạn nhìn thấy Bar Rafaeli khỏa thân trước mặt mình, bạn không thể nháy mắt với cô ấy và bảo “Cứ nằm đó, nghỉ ngơi trong vòng 15 phút” bởi bạn sẽ luôn luôn nhìn vào cô ấy, nghĩ đến cô ấy và dần dần sẽ không chịu đựng nổi nữa. Mọi chuyện cũng không có gì khác khi bạn đối mặt với Real Madrid hay Barcelona: tôi muốn lao vào trận chiến, ngay lập tức. Không chờ đợi một giây nào.
Đón đọc kỳ tiếp theo: Vì sao tôi đá cú Panenka?

















