| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
“Đừng sang Chelsea, vì Huntelaar…”
Ngày hôm đó, ngài Chủ tịch của chúng tôi có một nhiệm vụ. Ông ấy cần phải mở được một chiếc va li đã đóng chặt và nằm trong khoang check-in, đã sẵn sàng được vận chuyển đi nơi khác (Pirlo mượn chiếc va li để ám chỉ mình). Đó là tháng 8 năm 2009, tôi đã đạt được các thỏa thuận cá nhân với Chelsea vì họ đã có được Carlo Ancelotti trên băng ghế huấn luyện. Ông ấy giống như một người cha thứ hai của tôi, một người thầy vui tính đã cùng tôi trải qua những năm tháng tươi đẹp nhất trong sự nghiệp, một người biết cách động viên tinh thần các cầu thủ để họ cảm thấy vui vẻ nhất có thể và cống hiến hơn 100% sức lực. Ancelotti chính là động lực lớn nhất để tôi bay đến London. Trong suốt thời gian tham dự Confederations Cup ở Nam Phi, tôi vẫn thường xuyên liên lạc với Ancelotti vì múi giờ ở Nam Phi và Anh về cơ bản cũng không chênh lệch nhiều, không cần phải thức khuya dậy sớm gì hết.
Tất nhiên có người không muốn điều đó xảy ra: “Andrea, chúng tôi đã mang về đây Huntelaar, thế nên cậu phải ở lại" – trong nhà ăn ở Milanelllo, Silvio Berlusconi nói với tôi như thế và ông ta móc ra một tập hồ sơ dài cộp từ trong túi xách. Trên đó là một ma trận những con số - chủ yếu là những số liệu thống kê về thành tích ghi bàn của chân sút mà Milan mới mua về - và bức ảnh của một chàng trai tóc vàng. Đứng ngay bên cạnh Berlusconi, Quý ngài Bút (Pirlo ám chỉ Galliani – người quản lý các vấn đề liên quan đến hợp đồng, chuyển nhượng… của đội) đang quan sát tôi, cố gắng tìm hiểu xem tôi đang nghĩ gì và chờ đợi một phản ứng tích cực trên gương mặt tôi. Xem nào…. Huntelaar có vẻ là một cầu thủ giỏi, biết cách ghi bàn, rất nhiều bàn là đằng khác và mới chuyển đến từ một CLB danh giá như Real Madrid, nhưng anh ta không phải là mẫu cầu thủ có thể giành được Quả bóng Vàng. Có lẽ cảm thấy chưa đủ sức thuyết phục, Berlusconi lại tiếp tục lôi ra một tập tài liệu thứ hai với rất nhiều cái tên khác: “Chúng tôi còn có thể mua về nhiều ngôi sao nữa, trong đó Claudio Pizarro cũng là một sự lựa chọn…Andrea, Chúa ơi, cậu không thể đi. Cậu là biểu tượng của Milan, là lá cờ đầu của đội bóng này và chúng tôi vừa mới bán Kaka. Cậu không thể đi, đó sẽ là một đòn nặng giáng vào hình ảnh của CLB. Sẽ không có cách nào để cậu ra đi đâu”.
![]() |
Kịch sĩ Berlusconi
Động thái đầu tiên của Berlusconi là hét giá thật cao: Ancelotti muốn đưa tôi về London bằng mọi giá, nhưng rất tiếc là cái giá mà Milan đòi không nằm trong phạm vi chấp nhận của Chelsea. Không chỉ đòi hỏi rất nhiều tiền, Milan còn đòi Chelsea các thêm hậu vệ Branislav Ivanovic – người mà Chelsea không có bất kỳ ý định nào, dù là nhỏ nhất, về việc chuyển nhượng. Về phía tôi, Berlusconi cũng không tiếc đưa ra những lời hứa hẹn. “Ngài chủ tịch, tôi thích ý tưởng của ngài về khái niệm biểu tượng của đội bóng. Nhưng hợp đồng của tôi ở Milan đang chuẩn bị hết hạn và ở Chelsea họ đề nghị tôi ký HĐ bốn năm”. Tiền không phải là sự khác biệt, dù ở Chelsea tôi sẽ nhận được 5 triệu euro/năm, nhưng thời hạn hợp đồng thì có. “Vấn đề chỉ có thế thôi chứ gì, Andrea? Tôi sẽ nói với Galliani về việc đó. Chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn thôi”. “Ngài chắc chứ?” “Rất chắc”. Gần như ngay sau đó, Berlusconi công bố với báo chí: “Andrea sẽ không xuất hiện trên thị trường chuyển nhượng nữa, cậu ấy sẽ ở lại với chúng tôi và sẽ kết thúc sự nghiệp ở Milan”. Trên thực tế, cuối cùng thì tôi đã chuyển sang Juventus. Berlusconi là người như thế đấy, một kịch sĩ tài ba luôn biết chính xác mình muốn gì.
(Khi mới làm Thủ tướng), ông ấy luôn đòi hỏi rất cao với đội bóng: không chỉ thắng, còn phải thắng đẹp, nhưng khi sự nghiệp chính trị của Berlusconi càng thăng hoa thì chúng tôi càng ít khi nhìn thấy ông ấy ở Milanello. Tất nhiên thỉnh thoảng Berlusconi vẫn gọi điện cho các cầu thủ, đặc biệt là Inzaghi – hai người bọn họ có vẻ có rất nhiều chủ đề để thảo luận – nhưng tôi chẳng bao giờ nhận được điện thoại của ông ta cả. Có đến hàng năm trời Berlusconi không hiện diện ở sân tập, nhưng một khi đã đến thì đến theo cách rất ấn tượng, trên một chiếc trực thăng và kèm theo cả đống bài diễn thuyết về việc làm sao để biến Italia trở thành vĩ đại, tạo ra vài triệu việc làm mới cho nền kinh tế hoặc sự tương đồng giữa thành công của Milan và các công ty của ông ta. Và khi nhận thấy Ancelotti đang chuẩn bị chuồn mất, Berlusconi sẽ thay đổi chù đề: “Carletto, nhớ nhé, tôi muốn thấy đội bóng chơi với hai tiền đạo”. Làm sao mà quên được, khi yêu cầu đó đã được nhắc lại cả tỉ lần rồi. À vẫn chưa hết: “Còn nữa Carlo, chúng ta phải thống trị cả về cách chơi lẫn kết quả. Ở Italia, ở châu Âu, trên toàn thế giới”. Họ vẫn thường trao đổi về chiến thuật như thế, tuy nhiên cuối cùng thì quyền quyết định vẫn nằm trong tay HLV bởi mối quan hệ giữa Berlusconi và Ancelotti được duy trì tương đối tốt.
Sự đi xuống của tham vọng
Điều tương tự không đúng với các chiến lược gia khác, nhất là (Fatih) Terim. Ông ta sở hữu một cá tính không thể tin nổi, người đặc biệt dị ứng với luật lệ. Terim đến ăn trưa muộn, không thèm mặc đồng phục, thường phớt lờ Galliani và đôi khi đến Milanello trong thứ trang phục vô cùng sặc sỡ. Cứ như là John Travolta vậy. Đã thế Terim còn có một gã phiên dịch điên rồ. Trong buổi tập, HLV của chúng tôi diễn đạt (rất biểu cảm) bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ: “Các cậu, chúng ta chuẩn bị chơi trận đấu quan trọng nhất của mùa giải. Rất nhiều người đang chỉ trích Milan, nhưng tôi đang và sẽ tin vào các cậu. Chúng ta không thể bỏ cuộc, và chúng ta có nghĩa vụ phải thi đấu tốt để không làm các CĐV thất vọng. Trong cuộc đời một người đàn ông, có những khoảnh khắc mà anh ta phải ngẩng cao đầu và chiến đấu. Tôi tin rằng thời khắc đó đã đến. Tiến lên, các cậu, tiến lên”. Gã phiên dịch, đứng im như một cái cột, nói lại bằng tiếng Italia: “Ngày mai đá với Juventus, chúng ta phải thắng”.
Một người nói suốt năm phút, người khác dịch lại trong năm giây. Một lần khác, Terim nói: “Andrea, cậu phải kiểm soát được nhịp độ trận đấu. Phải phân tích tình huống cho kỹ, và đưa bóng tới cho đồng đội ở vị trí thoải mái nhất. Nhưng đừng vội, phải bình tĩnh và tỉnh táo. Và tôi muốn nhìn thấy một nỗ lực phi thường từ tất cả mọi người, để chứng tỏ với cả nước Ý rằng chúng ta vẫn tồn tại”. Gã phiên dịch: “Pirlo chuyền bóng. Và bây giờ chúng ta bắt đầu tập luyện”. Đôi lúc Terim thậm chí còn không thể nhớ được vị trí của từng cầu thủ, ông ấy nhầm lẫn các hậu vệ với tiền đạo, sau đó chỉ vào một điểm trên sơ đồ chiến thuật và nói: “Costacurta, cậu phải di chuyển thế này”. Tôi trả lời thay: “Mister, nhưng đó là chỗ của tôi”. Nhưng hồi đó ít nhất Terim cũng biết là nếu không có Berlusconi, nếu không có tiền bạc và đam mê của ông ấy, Milan sẽ chẳng là gì cả. Berlusconi đã từng là vị Chủ tịch thành công nhất của CLB thành công nhất trên thế giới. Bây giờ thì ông ta mua về Huntelaar.
















