Chỉ 0,10 xG trước Chelsea, Tottenham rơi vào nhóm tệ nhất thập kỷ
XG chạm đáy – dấu hiệu của sự bế tắc
Theo Opta, đây là tổng xG thấp thứ hai của Tottenham kể từ khi dữ liệu này được thống kê (2012–2013), chỉ nhỉnh hơn trận thua Crystal Palace năm 2021 khi họ phải chơi thiếu người. Nhưng lần này, Spurs đủ quân, đá trên sân nhà và vẫn “bất lực” trong tấn công.
Trong khi đó, Chelsea tạo ra tới 3,68 xG – cao gấp gần 37 lần đối thủ. Nếu không nhờ 8 pha cứu thua xuất sắc của Guglielmo Vicario, Tottenham khó tránh khỏi một trận thua đậm hơn nhiều. Ngay cả các tình huống bóng chết – vốn là “đặc sản” của Thomas Frank – cũng không hiệu quả: 6 quả phạt góc đều vô hại.
Thống kê càng đáng sợ hơn khi nhìn rộng toàn giải: trong hơn 5.000 trận Ngoại hạng Anh kể từ 2012, chỉ có 37 đội từng kết thúc với xG dưới 0,10 – phần lớn là những đội yếu hoặc mới lên hạng. Việc Tottenham góp mặt trong nhóm hiếm hoi ấy là tiếng chuông cảnh báo thực sự.
Không còn Son và Kane, Spurs hụt hơi trong khâu dứt điểm
Một số người có thể viện dẫn rằng Spurs hiện là đội “vượt chuẩn xG” nhiều nhất giải – ghi 17 bàn từ xG 10,2. Tuy nhiên, việc sống nhờ hiệu suất phi thực tế ấy khó kéo dài, nhất là khi họ không còn cặp Kane – Son. Hàng công hiện tại với Kudus, Richarlison và Palhinha thiếu sự ổn định, và trận gặp Chelsea đã phơi bày điều đó rõ rệt. Cả 3 cú sút của Tottenham đều đến từ Kudus – đều ở vị trí rất khó thành bàn.
Thomas Frank cần lời giải cho bài toán tấn công
Công bằng mà nói, Frank mới chỉ bắt đầu hành trình ở London. Ông tập trung ổn định hàng thủ – và điều này có kết quả: tỷ lệ thua của Tottenham giảm từ 57,9% xuống còn 30%. Nhưng muốn vươn tầm top 4, Spurs phải tìm lại bản sắc tấn công của mình.
Với danh sách chấn thương lên tới 9 cầu thủ, Frank có thể được cảm thông phần nào. Tuy nhiên, khi các dữ liệu chỉ ra rằng Tottenham đang tạo ra quá ít cơ hội, áp lực buộc ông phải cải thiện “chất lượng cú sút” – nếu không, chuỗi trận “vượt xG” sẽ sớm kết thúc và kéo Tottenham trở lại thực tại phũ phàng.
















