![]() |
| Trọng tài Howard Webb thường bị gán ghép là cầu thủ thứ 12 của MU. Ảnh internet |
Howard Webb vốn là một trọng tài nổi tiếng của bóng đá Anh, ông được cho là fan ruột của MU thế nên trong quá khứ không ít lần ông “vua sân cỏ” này dành chút thiên vị cho đội bóng mình yêu thích, và đương nhiên MU được hưởng lợi khá nhiều trong những trận đấu Howard Webb cầm còi. Rất khó để đưa ra những dẫn chứng cụ thể nhưng những ai thường xuyên theo dõi ngoại hạng Anh trong đó có cả các Manucians đều đồng ý rằng Howard Webb đã có lúc thiếu công tâm khi bắt những trận góp mặt của “Quỷ đỏ”.
Ở World Cup 2010 bởi công nghệ goal-line chưa phát triển thế nên ĐT Anh đã có một trận thua đau đớn trước người Đức. Trong trận đấu ấy sau khi Tam sư rút ngắn tỉ số xuống còn 1-2 và hừng hực khí thế thì không lâu sau đó Lampard đã đưa bóng đi qua vạch vôi khung thành ĐT Đức trong một tình huống nhanh và rất nhạy cảm, thế nhưng trọng tài đã nói không với bàn thắng. Sau đó vì quá ấm ức cũng như chán nản với bàn thắng không được công nhận tuyển Anh đã không còn động lực thi đấu để rồi thất thủ 1-4. Lỗi không phải nơi các trọng tài mà do định mệnh và sự kém may mắn của Tam sư mà thôi.
Ở Tây Ban Nha hai đội bóng Real Madrid và Barca luôn được xem “ông kẹ” một phần vì họ có nhiều ngôi sao trong đội hình, phần còn lại họ được sự ưu ái về rất nhiều vấn đề khác, từ lịch đấu cho đến trọng tài, khi Barca hay Real gặp những đội bóng nhỏ người ta nhìn thấy sự ái thiên vị hơn dành cho 2 ông lớn ấy. Hay rõ ràng hơn chính là luật chia bản quyền truyền hình, trong khi Real và Barca chiếm gần nữa tổng số tiền thì 18 CLB còn lại chỉ có được nữa số tiền ấy, chẳng thế mà trong thập kỷ qua chức vô địch La Liga mới chỉ một lần thoát khỏi 2 CLB này.
Vài năm gần đây QBV FIFA luôn được đặt một dấu hỏi lớn về sự công bằng, tất cả cũng bởi nhiều lần trong quá khứ danh hiệu này được trao cho những cầu thủ không thật xứng đáng. Năm 2010 Wesley Sneijder thi đấu toả sáng rực rỡ giúp CLB của mình là Inter Milan giành được cú ăn ba thần thánh trong đó có chức vô địch Champions League danh giá, hơn nữa anh còn sắm vai nhạc trưởng giúp ĐT Hà Lan đoạt ngôi Á quân World Cup 2010, nhưng chẳng hiểu sao QBV lại được trao cho Messi, một cầu thủ không có gì nổi bật so với Sneijder, về sau danh hiệu đó được nhiều người xem là tội ác với cầu thủ người Hà Lan.
Đã 6 năm trôi qua, nhưng Tom Henning Ovrebo vẫn là cái tên khó quên với nhiều người hâm mộ Chelsea. Trong trận bán kết lượt về Champions League mùa 2008-2009, Ovrebo bị quy kết là thiên vị Barca, thổi ép và khiến Chelsea phải tức tưởi rời cuộc chơi. Vị trọng tài người Na Uy khi đó từ chối ít nhất ba tình huống mà Chelsea cho rằng họ xứng đáng được hưởng phạt đền, gồm một pha Dani Alves phạm lỗi với Malouda, hai tình huống cầu thủ Barca để bóng chạm tay trong vòng cấm. Nhờ các quyết định gây tranh cãi đó, Barca gỡ hòa 1-1 ở phút bù giờ thứ ba với pha bắt vô-lê kinh điển của Iniesta, và đi tiếp vào chung kết theo luận bàn thắng sân khách. Đó là vết nhơ lớn không thể quên của giới trọng tài.
Penalty xưa nay vốn là tình huống dễ dẫn đến bàn thắng nhất, tức nhiên cũng là nơi để các cầu thủ ngã giả vờ nhằm tìm kiếm cơ hội ghi bàn cho đội nhà. Điều gì cũng có 2 mặt Penalty trừng phạt đội bóng có ý xấu phạm lỗi ngăn đối phương ghi bàn, nhưng nó cũng giết chết trận đấu khi trọng tài không đưa ra những quyết định chính xác. Người ta mong rằng sau này rồi sẽ có những quyết định xử phạt xứng đáng cho những cầu thủ ăn vạ cố tình "đóng kịch", hòng qua mặt trọng tài.
Đó chỉ là vài dẫn chứng cho sự thiếu công bằng trong bóng đá, mà thật sự rất khó để khắc phục hoàn toàn. Giờ đây khi công nghệ vào cuộc, đội ngũ trọng tài được đào tạo bày bản và kĩ lưỡng hơn, cũng như công tác tổ chức được nâng lơn tầm cao mới thì NHM kỳ vọng rằng những bất cập ấy sẽ được cải thiện. Song đâu đó trên các sân cỏ châu Âu nói riêng và thế giới nói chung vẫn tồn tại sự bất công, bởi vì đó là đặc thù của mỗi cuộc chơi, nhất là trong bóng đá.















