Anh là chủ nhân Quả Bóng Vàng, là trụ cột chiến lược trong kỷ nguyên thành công của Manchester City, nhưng lại chọn sống một cuộc đời bình thường đến mức lập dị. Phía sau vẻ ngoài điềm tĩnh ấy là một hành trình đấu tranh nội tâm dữ dội, nơi ranh giới giữa việc trở thành huyền thoại hay một kẻ bỏ cuộc chỉ cách nhau đúng một cuộc điện thoại.
Mùa hè nước Mỹ và "cú sốc văn hóa" đầu đời
Câu chuyện về sự hình thành nhân cách của Rodri không bắt đầu từ những thảm cỏ xanh mượt tại Madrid, mà từ một khu rừng hẻo lánh ở bang Connecticut, Hoa Kỳ. Đó là năm 2010, khi Rodri vừa tròn 14 tuổi.
Trong khi những đứa trẻ cùng trang lứa ở Tây Ban Nha đang đắm chìm trong giấc mơ trở thành Fernando Torres hay David Villa, cha của Rodri lại có một quyết định táo bạo, gửi con trai đến một trại hè ở Mỹ để học tiếng Anh và trải nghiệm văn hóa.
Theo dòng hồi ức được Rodri chia sẻ trên The Players’ Tribune, đó là một trải nghiệm vừa kỳ diệu vừa cô độc. Anh ví nơi đó như một bối cảnh phim Hollywood với những chiếc ca nô gỗ, những túp lều trại và những đêm nướng kẹo dẻo bên đống lửa. Nhưng bi kịch nằm ở chỗ không ai ở đó quan tâm đến bóng đá, thứ tôn giáo duy nhất của Rodri.
Khi anh hào hứng hỏi những người bạn Mỹ về "football", họ ném cho anh quả bóng bầu dục hình trái xoan. Một sự hụt hẫng bao trùm lên cậu bé 14 tuổi khi nhận ra ở bên kia đại dương, niềm đam mê cháy bỏng của mình chỉ là một khái niệm xa lạ. Không điện thoại, không Internet, và tồi tệ nhất là không có ai để chia sẻ niềm vui hay nỗi buồn về trái bóng tròn.
Đỉnh điểm của sự cô lập đó diễn ra đúng vào ngày định mệnh: Chung kết World Cup 2010 giữa Tây Ban Nha và Hà Lan. Giữa rừng sâu nước Mỹ, Rodri như phát điên vì không tìm được nơi xem trận đấu. Anh phải dùng chút vốn tiếng Anh ít ỏi để van nài người quản lý trại cho phép sử dụng máy tính.
Hình ảnh cậu bé Rodri co ro trước chiếc màn hình laptop 10 inch, cố gắng bắt sóng wifi chập chờn để xem khoảnh khắc Andres Iniesta ghi bàn thắng vàng, đã trở thành một ký ức không thể phai mờ. Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, Rodri lao ra khỏi phòng, chạy điên cuồng quanh hồ nước và gào thét "Viva Espana!" trong nước mắt. Những đứa trẻ Mỹ nhìn anh như một kẻ điên rồ, nhưng chính trong khoảnh khắc bùng nổ cảm xúc ấy, giữa sự lạc lõng nơi xứ người, Rodri nhận ra mình thuộc về thế giới nào. Bóng đá không chỉ là trò chơi, nó là danh tính của anh.
Cuộc gọi lúc hoàng hôn và bài học về sự "Đầu tư thời gian"
Nếu nhìn vào một Rodri bản lĩnh của hiện tại, ít ai tin rằng anh từng đứng trước bờ vực từ bỏ tất cả. Năm 17 tuổi, khi đang ăn tập tại lò đào tạo Villarreal, Rodri rơi vào một cuộc khủng hoảng tâm lý trầm trọng. Đó là giai đoạn đen tối nhất, nơi sự tự tin của chàng trai trẻ bị bào mòn bởi nỗi nhớ nhà và áp lực cạnh tranh khốc liệt.
Rời xa gia đình ở Madrid để đến Villarreal, Rodri phải đối mặt với sự cô đơn trong những căn phòng ký túc xá lạnh lẽo. Anh bắt đầu tự đặt câu hỏi về ý nghĩa của những sự hy sinh. Tại sao phải bỏ lỡ tuổi thơ? Tại sao phải xa rời vòng tay bố mẹ? Tại sao phải đánh đổi những buổi đi chơi cùng bạn bè để nhận lấy những buổi tập mệt nhoài và tương lai vô định?
Trong những chia sẻ sau này, Rodri thừa nhận đó là lúc anh cảm thấy mình đang đi vào ngõ cụt. Mọi thứ tồi tệ đến mức anh đã nhấc máy gọi cho cha mình, ông Antonio. Cuộc hội thoại đó, diễn ra trong tiếng nấc nghẹn ngào của cậu con trai 17 tuổi, đã trở thành bước ngoặt thay đổi lịch sử bóng đá Tây Ban Nha đương đại.
"Bố ơi, con bỏ cuộc đây. Con đã hy sinh tất cả nhưng chẳng nhận lại được gì cả" Rodri đã nói như thế.
Thông thường, những bậc phụ huynh sẽ khuyên con cái hãy cố gắng vì giấc mơ đổi đời, vì tiền bạc hay danh vọng. Nhưng ông Antonio là một người đàn ông thực tế và sâu sắc. Ông không nói về đích đến, ông nói về hành trình. Câu trả lời của ông đã trở thành kim chỉ nam cho Rodri suốt phần đời còn lại:
"Nghe này con trai. Chúng ta không đầu tư tiền bạc vào chuyện này. Chúng ta đầu tư thời gian. Con có hai lựa chọn: Một là gói ghém đồ đạc và về nhà ngay bây giờ. Hai là ở lại, nhưng hãy quên bóng đá chuyên nghiệp đi. Hãy chơi vì niềm vui thôi. Đừng áp lực nữa. Chỉ cần tận hưởng thôi."
Khái niệm "đầu tư thời gian" đã đánh thức Rodri. Nó giải phóng anh khỏi gánh nặng phải thành công bằng mọi giá. Anh nhận ra rằng thất bại không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là lãng phí thời gian thanh xuân mà không tìm thấy niềm vui trong đó. Từ giây phút buông điện thoại xuống, Rodri không còn chơi bóng để trở thành ngôi sao, anh chơi vì anh yêu cảm giác được chạm vào quả bóng. Sự thanh thoát trở lại, và từ đống tro tàn của sự tuyệt vọng, một tiền vệ đẳng cấp thế giới bắt đầu hình thành.
Chàng sinh viên lập dị và chiếc Opel Corsa "có máy tính"
Khi đã trở thành cầu thủ chuyên nghiệp và ra sân tại La Liga, Rodri vẫn tiếp tục khiến thế giới bóng đá ngỡ ngàng, không phải bằng những scandal mà bằng lối sống... quá đỗi bình thường. Trong khi các đồng đội bắt đầu tậu những chiếc siêu xe bóng loáng, xăm mình và lui tới những hộp đêm sang trọng, Rodri vẫn chọn sống trong ký túc xá của Đại học Jaime I để hoàn thành tấm bằng Quản trị Kinh doanh.
Giai thoại về chiếc xe hơi đầu tiên của Rodri là minh chứng rõ nét nhất cho tính cách thực tế đến mức hài hước của anh. Với ngân sách 3.000 euro, anh nhờ bố tìm mua một chiếc xe cũ. Kết quả là một chiếc Opel Corsa được mua lại từ một bà cụ, với giá 4.000 euro chỉ vì nó có... một chiếc màn hình nhỏ xíu trên táp-lô mà Rodri gọi vui là "máy tính".
"Đồng đội nhìn chiếc xe và cười nhạo tôi" Rodri nhớ lại. "Nhưng tôi yêu nó. Tôi lái nó đến sân tập mỗi ngày với niềm tự hào như thể đang lái một chiếc Ferrari. Với tôi, xe cộ chỉ là phương tiện để đi từ điểm A đến điểm B, tại sao phải chi cả đống tiền cho nó?"
Cuộc sống sinh viên của Rodri là một chuỗi những tình huống "dở khóc dở cười". Vào những tối thứ Sáu, khi cả ký túc xá rộn ràng chuẩn bị đi bar, người ta lại thấy Rodri lúi húi trong bếp hâm nóng pizza và mang về phòng... học bài. Các bạn sinh viên thường xuyên bắt gặp anh giặt đồ trong phòng giặt chung, hay ngồi trầm ngâm ở một góc căng tin với chồng sách cao ngất.
Không ai tin rằng chàng sinh viên giản dị ấy vừa thi đấu trước hàng vạn khán giả tại Camp Nou hay Bernabeu vào tối hôm trước. Chỉ đến khi họ tình cờ thấy anh trên TV, sự thật mới vỡ lở. "Cậu làm cái quái gì ở đây vậy? Cậu vừa đá với Messi tối qua mà!", đó là câu hỏi mà Rodri thường xuyên nhận được. Nhưng với anh, đó là sự cân bằng cần thiết. Bóng đá là nghề nghiệp, còn việc học và cuộc sống sinh viên là cách để anh giữ đôi chân mình trên mặt đất, để không bị cuốn trôi bởi sự phù phiếm của danh vọng.
Từ "chiến binh" của Simeone đến "ngọn hải đăng" của Guardiola
Hành trình chuyên môn của Rodri là sự kết hợp kỳ lạ giữa hai triết lý bóng đá đối lập nhất thế giới: Sự máu lửa, thực dụng của Diego Simeone và sự kiểm soát, hoàn hảo của Pep Guardiola.
Tại Atletico Madrid, Simeone đã dạy Rodri cách trở thành một "kẻ phản diện" trên sân cỏ. Theo lời kể của Rodri, Simeone đã rèn giũa anh trở thành một chiến binh biết cách làm đối phương khổ sở, biết phạm lỗi chiến thuật và biết chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. "Ông ấy dạy tôi rằng, nếu đội bạn phản công, bạn phải ngăn chặn họ bằng mọi giá. Bóng đá đôi khi là một cuộc chiến không khoan nhượng" Rodri chia sẻ.
Tuy nhiên, khi chuyển đến Manchester City, Rodri phải trải qua một cuộc "phẫu thuật não bộ" về tư duy chơi bóng. Pep Guardiola không cần một chiến binh chạy khắp sân để tắc bóng, ông cần một "ngọn hải đăng" đứng yên giữa cơn bão.
Năm đầu tiên tại Anh là một cú sốc về mặt chiến thuật. Rodri thừa nhận anh từng cảm thấy lạc lõng vì không hiểu Pep muốn gì. "Đừng di chuyển! Đừng di chuyển!", đó là mệnh lệnh mà Pep hét vào mặt anh mỗi ngày trên sân tập. Bản năng của một cầu thủ mách bảo anh phải lao đến nơi có bóng, nhưng Pep buộc anh phải đứng yên.
"Pep dạy tôi rằng vị trí của tôi là mỏ neo. Nếu tôi rời vị trí, cả hệ thống sẽ sụp đổ. Tôi phải là người duy nhất trên sân giữ được cái đầu lạnh khi mọi thứ xung quanh đang nóng lên" Rodri phân tích. Vai trò của anh là một sự cô độc cần thiết. Trong khi các đồng đội sáng tạo, Rodri phải liên tục quét thông tin, tính toán không gian và thời gian như một chiếc máy tính sống. Anh không được phép tắt nguồn dù chỉ một giây. Chính sự kỷ luật khắc nghiệt này đã biến Rodri từ một tiền vệ giỏi thành một nhà hiền triết trên sân cỏ, người điều tiết nhịp đập của đội bóng mạnh nhất thế giới.
Đêm Istanbul và giá trị của sự chịu đựng
Tất cả những thăng trầm, những bài học từ Simeone và Pep, những giọt nước mắt năm 17 tuổi đã hội tụ về một điểm: Đêm chung kết Champions League 2023 tại Istanbul.
Với người hâm mộ, đó là khoảnh khắc vinh quang khi Rodri tung cú đặt lòng ghi bàn thắng duy nhất vào lưới Inter Milan. Nhưng qua lăng kính của Rodri, đó là một đêm của sự "chịu đựng". Anh thú nhận rằng mình đã có một hiệp một tệ hại nhất mùa giải. Áp lực của lịch sử, nỗi ám ảnh về thất bại năm 2021 đã khiến đôi chân anh nặng trĩu.
"Trong giờ nghỉ, Pep đã kéo tôi lại và nói: 'Cậu không phải là Rodri. Tôi không biết ai đang đá trên sân, nhưng đó không phải cậu'"- lời nhắc nhở đó đã kéo anh trở lại thực tại.
Khi cơ hội đến ở phút 68, Rodri không sút bằng lực, anh sút bằng sự chính xác của một người đã đầu tư thời gian cả đời cho khoảnh khắc này. "Tôi muốn quả bóng đi xuyên qua rừng người như một mũi tên" anh mô tả. Và khi lưới rung lên, cảm xúc trào dâng trong anh không phải là sự hưng phấn tột độ, mà là sự giải thoát.
20 phút cuối cùng của trận đấu là khoảng thời gian dài nhất cuộc đời Rodri. Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, anh đã trùm khăn lên đầu và khóc. Đó không chỉ là nước mắt của hạnh phúc, đó là nước mắt của sự giải tỏa sau bao nhiêu năm tháng dồn nén. Anh nhớ lại hình ảnh cậu bé trong rừng ở Mỹ, nhớ lại cuộc gọi cho bố, nhớ lại chiếc Opel Corsa cũ kỹ... Mọi mảnh ghép rời rạc của cuộc đời anh cuối cùng đã tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh.
Rodri và triết lý làm đầy tủ lạnh của người ông quá cố
Rodri kết lại những chia sẻ của mình bằng việc nhắc đến người ông quá cố. Ông nội anh chưa bao giờ coi bóng đá là một nghề nghiệp thực sự ổn định. Ông luôn dặn dò: "Hãy làm đầy tủ lạnh", một ẩn dụ về việc phải lao động chăm chỉ để đảm bảo cuộc sống cơ bản, đừng mơ mộng hão huyền.
Cho đến tận bây giờ, khi đã đứng trên đỉnh cao thế giới, Rodri vẫn sống theo lời dạy đó. Anh không có tài khoản Instagram hay Twitter để khoe khoang thành tích. Anh không quan tâm đến việc xây dựng thương hiệu cá nhân. Với Rodri, bóng đá là nghề nghiệp, là đam mê, chứ không phải là công cụ để đánh bóng tên tuổi.
Trong một thế giới bóng đá ngày càng bị thương mại hóa, nơi cái tôi cá nhân thường được đặt cao hơn tập thể, câu chuyện của Rodri là một lời nhắc nhở đầy giá trị về sự khiêm tốn và lòng kiên định. Anh chứng minh rằng bạn không cần phải ồn ào để được lắng nghe, không cần phải khác biệt để trở nên đặc biệt.
Đôi khi, điều phi thường nhất lại nằm ở chính sự bình thường. Một chàng trai sơ vin áo, đi giày đen, lái xe cũ và coi trọng việc học, đó chính là hình mẫu của một siêu sao đích thực trong kỷ nguyên mới. Như cách anh tự định nghĩa về mình: "Tôi là Rodri. Tôi là một người bình thường. Và tôi tự hào về điều đó."
Nếu quý độc giả muốn nhìn lại những câu chuyện phía sau sân cỏ và những góc khuất ít được chú ý sau mỗi trận đấu, mời tham khảo thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.
Cái bóng của Luka Modric và đoạn kết buồn của Xabi Alonso
14 ngày điên rồ đưa Carrick từ thiên đường về ghế nóng MU














