Hai bộ mặt của một tỷ phú
Có một sự khác biệt rất lớn giữa vai trò của Sir Jim Ratcliffe - ông trùm tập đoàn hóa dầu INEOS, và Sir Jim Ratcliffe - đồng sở hữu của Manchester United. Hai vai trò này đang đòi hỏi những ưu tiên hoàn toàn trái ngược nhau.
Tại INEOS, Ratcliffe là một nhà tư bản công nghiệp nóng nảy, người đang đau đầu với các khoản nợ của tập đoàn, chi phí năng lượng leo thang và sự cạnh tranh gay gắt từ Trung Quốc. Ông sẵn sàng công kích các quy định kinh doanh tại châu Âu. Tuy nhiên, tại Old Trafford - Nhà hát của những giấc mơ, câu chuyện hoàn toàn khác.
Man Utd là một ông lớn của bóng đá Anh, một thương hiệu toàn cầu, sống dựa vào việc chuyển đổi người hâm mộ thành khách hàng. Giống như mọi tổ chức thể thao lớn khác, Man Utd buộc phải trở nên cởi mở và thân thiện nhất có thể.
Việc Ratcliffe bước vào cuộc tranh luận về nhập cư với những ngôn từ thiếu kiềm chế đã đi ngược lại chiến lược thương mại của đội bóng. Câu lạc bộ vừa phải ra thông báo khẳng định cam kết với sự đa dạng và bình đẳng – những giá trị mà các thương hiệu lớn luôn muốn khoác lên mình.
Cơn đau đầu về chính trị và thương mại
Tại sao Ratcliffe lại chọn cách diễn đạt gay gắt đến vậy vẫn là một dấu hỏi. Nhưng hậu quả thì nhãn tiền. Đầu tiên là phản ứng từ các nhóm cổ động viên, sau đó là các đòn tấn công chính trị. Andy Burnham, Thị trưởng vùng Greater Manchester, là một trong những người đầu tiên lên tiếng. Điều này cực kỳ bất lợi cho Man Utd, bởi Burnham là đối tác then chốt trong kế hoạch tái thiết sân Old Trafford. Việc làm mất lòng giới chức trách ngay lúc này là một nước đi sai lầm về mặt chiến lược.
Vấn đề cốt lõi, như chính Ratcliffe dường như đã thừa nhận trong lời xin lỗi sau đó, nằm ở ngôn ngữ. Việc sử dụng thuật ngữ mang tính chia rẽ như "thực dân" để nói về người nhập cư đã chạm vào nỗi đau của nhiều cộng đồng. Đối với Chính phủ Lao động của Thủ tướng Keir Starmer, đây là vấn đề không thể bỏ qua. Nhưng đối với Man Utd, rắc rối còn phức tạp hơn nhiều.
Trong suốt 20 năm qua, Man Utd đã phải học cách tách biệt hình ảnh câu lạc bộ khỏi giới chủ nhà Glazer – những người bị chỉ trích vì "hút máu" đội bóng trong im lặng. Giờ đây, họ lại phải vất vả tách mình khỏi những phát ngôn ồn ào của Ratcliffe.
Hành động giương cao ngọn cờ "bao trùm và chào đón" của ban lãnh đạo là bước đi khôn ngoan và cần thiết để xoa dịu người hâm mộ cũng như bảo vệ nguồn doanh thu thương mại khổng lồ – thứ duy nhất vẫn duy trì ở đỉnh cao bất chấp thành tích sân cỏ trồi sụt thời hậu Sir Alex Ferguson.
Nhiều người lo ngại vụ việc sẽ ảnh hưởng đến tâm lý các cầu thủ. Tuy nhiên, lịch sử bóng đá cho thấy các cầu thủ chuyên nghiệp thường ít khi quan tâm đến quan điểm chính trị của ông chủ, miễn là họ được trả lương đầy đủ. Một cuộc "nổi loạn" trong phòng thay đồ vì lý do này là khó xảy ra.
Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về đội chủ sân Old Trafford, một trong những CLB vĩ đại nhất nước Anh, hãy đọc bài Lịch sử Câu lạc bộ Manchester United: Di sản vĩ đại của Quỷ Đỏ thành Manchester.














