Pirlo - “Cậu bé” tuổi 33

13:07 Chủ nhật 23/06/2013

Trên sân cỏ, Andrea Pirlo được vinh danh là l'architetto (kỹ sư) hay il professore (giáo sư). Nhưng nếu bước ra khỏi cầu trường, tiền vệ tài hoa của bóng đá Italia dường như là một con người khác. Anh sống khép nép, nhút nhát, khá trẻ con và có phần nhu nhược...

Bài viết cung cấp độc quyền bởi


 

 

Đằng sau người đàn ông

Trước công chúng, Pirlo là hình mẫu tiêu biểu của một người đàn ông hoàn mỹ. Anh là thiên tài bẩm sinh của bóng đá Italia, là linh hồn của Azzurri, là người định nghĩa lại khái niệm về những deep-lying playmaker (tiền vệ phát động tấn công). Không giống những ngôi sao thể thao khác, Pirlo sớm yên bề gia thất với cô bạn Deborah và có một gia đình êm ấm đủ cả nếp tẻ. Tiền vệ của Juventus cũng nổi danh trên thương trường với khối tài sản khổng lồ: Công ty bất động sản và đầu tư thể thao Ap Sports, nhà máy sắt thép Fidbon và trang trại chế biến rượu vang Pratum Coller - nơi hằng năm cho ra đời 20.000 chai Nitor hảo hạng.

Đằng sau người đàn ông thành công luôn có bóng dáng của một người phụ nữ. Quả thật, những gì mà Andrea đạt được có công sức đóng góp không nhỏ của bà Pirlo. Chỉ có điều bà Pirlo ở đây không phải cô vợ Deborah mà là mẹ anh, bà Livia.

Ít ai biết rằng mặc dù chỉ nắm giữ 2% cổ phần của Ap Sports, bà Livia mới là người nắm quyền điều hành sản nghiệp được đăng ký dưới cái tên Andrea Pirlo. Không chỉ có vậy, để Fidbon trụ vững qua cơn bão tài chính, bà Livia đã thuyết phục Hội đồng quản trị của tập đoàn ELG Steel của ông chồng Luigi rót khoản vốn 50 triệu euro cứu trợ. Ngay cả trang trại Pratum Coller mà Andrea ước mơ từ bé kia, mỗi gốc nho mẻ rượu cũng nhờ bàn tay tài đảm của bà Livia mà thành. Tần tảo hôm sớm, người mẹ 56 tuổi vẫn đang vất vả chăm chút cho cơ ngơi mà cầu thủ người Italia được hưởng từ gia đình.

Trong lúc đó, cậu con trai quý tử Andrea vẫn miết mải với sự nghiệp bóng banh mà chẳng thèm đoái hoài gì đến chuyện kinh doanh. Tất cả những gì Pirlo làm chỉ là thi thoảng dăm tháng nửa năm ghé qua xem báo cáo tài chính của công ty cho có lệ. Còn lại, ngoài thời gian tập luyện và thi đấu, Andrea Pirlo dành để chơi... điện tử. Như lời thú nhận của anh trong cuốn tự truyện “Penso quindi gioco” (Tôi tư duy, tôi chơi bóng), Pirlo mê mệt PlayStation và có thể đọ sức cả ngày với Nesta (hồi còn ở Milan) hay Marchisio (khi đến Juventus).

Là cậu cả trong một gia đình giàu có ở thành phố Flero, Pirlo sớm được nuông chiều đâm sinh ra tính ỷ lại và thất thường. Ngoài sự chăm chỉ dành cho bóng đá, người ta ít thấy Pirlo siêng năng hay chăm chú vào một điều gì. Có lẽ thân hình mỏng manh, yếu ớt của anh trên sân cỏ cũng là do được bà Livia “cưng như trứng mỏng” từ bé.
Có một giai thoại vẫn được lưu truyện về chuyện cưới vợ của Andrea. Deborah Roversi vốn là bạn “thanh mai trúc mã” của Pirlo, hai người cũng có thời gian mặn nồng yêu đương suốt thời thơ trẻ. Đến năm 2000, Pirlo nảy ra ý định cầu hôn với Deborah. Chàng trai khi đó 21 tuổi đưa ra một quyết định lãng mạn, bất ngờ trở về Brescia để cầu hôn người yêu. Thế là trong một tối mưa gió cuối tháng 11/2000, Pirlo thực hiện kế hoạch của mình. Mọi chuyện diễn ra ổn thỏa, cho đến khi Andrea tí tởn bấm chuông cửa nhà Roversi. Tiền vệ tuyển Italia lập tức run như cầy sấy khi thấy bóng ông bố của Deborah, vội vã nấp ngay vào một chỗ kín và quên béng ý định ban đầu. Andrea đã vội vã vào xe phóng về Milan ngay sau đó và gọi điện nhờ bà Livia... cầu hôn hộ cho an toàn.

Bóng đá và sự lột xác

Pirlo là vậy. Yếu đuối và dựa dẫm ngoài đời thực, nhưng ở trên sân cỏ, anh như biến thành một người khác. Tất nhiên, không phải tự dưng anh “lột xác” như vậy, tất cả là từ một dấu mốc quan trọng...

Ham thích bóng đá từ bé, Pirlo được mẹ gửi tới trung tâm tập luyện Flero từ năm 6 tuổi. Từ đây, tài năng của một trong những tiền vệ tài hoa nhất thế giới đã được phát lộ, anh tiếp tục theo đuổi các cấp độ trẻ của Flero, trước khi chuyển sang đội bóng địa phương Voluntas và gây ấn tượng với đội ngũ tuyển trạch viên của Bresica vào năm 13 tuổi. Đến đây, cuộc đời Andrea Pirlo đứng trước ngã rẽ lớn.

Bố anh, ông Luigi Pirlo, vốn không ủng hộ cậu quý tử trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Ông là một thương gia nổi tiếng trong ngành sản xuất thép ở vùng Lombardy và luôn kỳ vọng hai cậu con trai nối nghiệp mình. Vì vậy, bất chấp sự hào hứng của Andrea, ông phũ phàng từ chối lời đề nghị của CLB danh tiếng Brescia. Đương nhiên, nhóc Andrea quen được nuông chiều không thể chấp nhận quyết định độc đoán của người cha. Andrea bắt đầu giở chiêu gằn dỗi và khiến ông Luigi Pirlo tức giận đến độ khóa kín cửa phòng, cấm con trai ra ngoài.

Andrea không van nài một lời trước ông bố, cậu nhốt mình cả ngày và từ chối ăn uống để biểu tình “tuyệt thực”. Sang tới ngày thứ ba, Luigi Pirlo quá lo lắng đành mới mở cửa để xem xét tình hình. Đập vào mắt ông là hình ảnh cậu con trai ngất lịm giữa phòng, hai tay ôm lấy quả bóng. Thương con, ông Luigi đành chấp nhận để Andrea vào lò đào tạo trẻ Brescia với lời ước định: Trong vòng 3 năm, nếu cậu không thể gia nhập đội một thì phải quay về học làm thương gia!

Ông Luigi tính toán rằng, với sự lười biếng và không quen chịu khổ của cậu con trai, chẳng mấy mà Andrea sẽ nhớ nhà rồi từ bỏ giấc mơ bóng đá dang dở. Thế nhưng ông đã nhầm, bằng nghị lực phi thường, cậu ấm lười biếng nhà Pirlo đã nhanh chóng khẳng định bản thân mình. Ngày 21/05/1995, Pirlo được tung vào sân thay thế Marco Schenardi để trở thành cầu thủ trẻ nhất ra sân cho Brescia khi mới 16 tuổi 2 ngày. Và trong buổi tối hôm đó, cậu đã trở về nhà với một chai champagne dành tặng ông bố Luigi như lời khẳng định đanh thép: Bóng đá là sự nghiệp của con!

Du An | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục