![]() |
| Liệu tình yêu của cổ động viên có còn nguyên khi CLB bạn yêu thích xuống hạng. Ảnh internet |
Cơn đau khi lâm bồn suy cho cùng cũng chẳng thấm gì mấy so với nỗi buồn không còn được chứng kiến đội bóng con cưng có mắt tại hạng đấu cao nhất. Sinh con trông đau đớn thật đấy nhưng nó chỉ kéo dài vài tiếng thôi, còn nỗi đau bị xuống hạng có thể kéo dài vài ngày, vài tháng, cả mùa hè hay thậm chí hết năm này qua năm khác nếu CLB vẫn thi đấu bết bát.
Đọc đến đây có thể nhiều người sẽ cười ha hả “Tôi là Cule, làm gì có chuyện Barca của tôi xuông hạng được anh bạn, làm gì có chuyện đó, họ chưa từng xuống hạng bao giờ. Anh có tin là trời sẽ sập không? Mà thôi nói thế nghe hơi xa vời quá, anh có tin là bọn khủng bố IS bỗng sẽ trở nên hiền lành như mấy chú mèo con suốt ngày nằm ngủ lim dim ở góc nhà không? Không đúng không, đấy, bao giờ hội chúng nó như thế thì có lẽ Barca sẽ xuống hạng. Tất nhiên chẳng có chuyện đấy đâu.”
Nhưng biết đâu được nếu bạn là một người yếu bóng vía, sau khi nghe tin báo chí lùm xùm về nội bộ Barca hiềm khích, mối quan hệ của các quan chức cấp cao CLB đã báo động đỏ, Messi thì Follow tài khoản Instagram của Chelsea, phong độ thì đang có dấu hiệu chững lại, cộng đồng anti đang hả hê, bạn bắt đầu nghĩ về một cuộc đổ vỡ và hỏi nhau với ánh mắt dò xét rằng: “Nếu chúng ta xuống hạng thì sao?”. Chẳng sao cả, dễ đoán thôi mà.
Khi bất cứ CLB lớn nào xuống hạng, chẳng nhà tài trợ nào sẽ còn thèm ngó ngàng đến họ nữa. Đội bóng sẽ ra sân với chiếc áo trắng trơn, không Samsung, không Qatar Foundation, không Chevrolet. Tham vọng nhuộm đỏ , nhuộm trắng hay nhuộm đỏ-trắng trời Âu sẽ phải gác lại. Tin tức về CLB biệt tăm trên các mặt báo và phương tiện truyền thông. Tất cả tĩnh lặng, tĩnh lặng đến lạ thường. Và tất nhiên sẽ có cả nước mắt rơi, trái tim đau khổ và cả những nụ cười khểnh nửa miệng.Với chữ nếu người ta có thể bỏ cả Paris vào một cái chai nhưng thật ra đôi khi bạn chẳng phải nói “nếu” làm gì. Rất có thể đội bóng bạn đang yêu đã từng xuống hạng rồi chứ.
Bạn yêu Manchester United phải không. Có những ai đã từng được gọi là “Vua” ở sân Old Trafford? Có Eric Cantona và Denis Law. Người ta gọi huyền thoại người Pháp là “viên đá gốc” của kỷ nguyên Sir Alex Ferguson, ông đến mở ra một thời kỳ vinh quang cho United cho mãi đến tận sau này. Còn Law, ông cũng là một huyền thoại ở thời kỳ United đứng dậy sau thương đau của thảm họa Munich. Ông ở đó cùng Sir Matt Busby, Geogre Best và Bobby Charlton dìu CLB đứng dậy mà đỉnh cao là chức vô địch Châu Âu năm 1968. Nhưng khi ông đi, ông chính là người tung nhát dao kết liễu đẩy United xuống hạng trong màu áo gã hàng xóm không đội trời chung bằng một cú đánh gót siêu hạng. Số phận thực sự trớ trêu. Đấy, họ đã từng như thế.
Nếu bạn ở bên kia thành phố và chọn cho mình Manchester City để yêu mến, bạn có biết nửa cuối những năm 30 của thế kỷ trước, City trình diễn một lối đá tấn công hoa mĩ và bùng nổ như thứ mà ông chủ Ả Rập Sheikh Mansour vẫn hằng theo đuổi bây giờ. Từng có mùa họ ghi được tới 107 bàn nhưng vì khả năng phòng ngự quá tồi tệ, họ xuống hạng ở mùa giải 1937/1938 khi trước đó một năm vẫn còn là nhà vô địch. Đấy, họ đã từng như thế.
Nếu bạn là fan của sắc tím La Viola mơ mộng, bạn có biết họ đã từng xuống hạng dẫu cho vẫn còn có những cái tên đình đám trong đội hình như Stefan Effenberg, Gabriel Batisuta hay Brian Laudrup. Nếu bạn là Juventini ắt hẳn bạn không quên được thời khắc tủi hổ bị tước danh hiệu vô địch, bị đẩy xuống Serie B sau khi cái thứ được là Calciopoli nổ ra. Nếu bạn hâm mộ Chelsea chắc bạn sẽ còn phải đau hơn nữa khi suốt từ năm 1975 tới 1990 họ cứ lên lại xuống tới tận 3 lần. Liverpool, đội bóng giàu thành tích thuộc hàng bậc nhất Châu Âu cũng đã từng xuống hạng trước khi Bill Shankly huyền thoại đến và vực dậy. Đấy, họ đã từng như thế.
Nhưng có thể thấy điểm chung của tất cả các trường hợp trên bây giờ: Những CĐV vẫn rất cuồng nhiệt, họ vẫn luôn dõi theo từng bước chân của đội bóng, gào thét và hô hào tới mức khiến cho rất nhiều đội bóng thèm khát có được một lượng khán giả như vậy. Thế đấy thay vì tự hỏi nếu CLB xuống hạng thì liệu mình có yêu quý nữa không thì bạn hãy nhớ răng, mọi thứ vẫn ổn, vẫn tốt đẹp cho dù có bạn có còn ở đó hay không.
Bạn là fan của những đội bóng lớn, những đội bóng đại gia. Có thể suốt cả cuộc đời trăm năm hữu hạn của mình bạn chẳng thể thấy cảnh họ xuống hạng. Bạn không cần phải tự đề ra viễn cảnh đen tối ập đến để chứng tỏ cho mọi người thấy mình không phải fan phong trào, không quay lưng đi. Nếu như thế thì CĐV của những đội bóng nhỏ thậm chí là những đội bóng nghiệp dư suốt ngày ngụp lăn biết lấy gì ra để kiểm chứng cho tình yêu và lòng kiên nhẫn của mình.
Vậy nên những fan của “đại gia” bạn chẳng cần phải nghĩ quá xa xôi như thế bởi lẽ chính fan của những đội bóng “nhà nghèo” đã dạy cho bạn rằng nếu bạn không yêu, không trân quý những thời khắc trong hiện tại thì tương lai dù có thế nào đi nữa cũng chẳng có nghĩa lý gì. Ngay bây giờ hãy cổ vũ họ từng giờ, từng ngày hay bất cứ khi nào có thể. Chẳng nói đâu xa với một ví dụ cụ thể, Dortmund “version 2014” bết bát. Đội bóng ấy đang gặp quá nhiều khó khăn từ chấn thương, phong độ cho đến hệ quả của những lần bị hút máu, bòn rút lực lượng và việc cần thiết nhất bây giờ là động viên.
Hãy lấy thêm một ví dụ nữa, Manchester United, họ đang trong quá trình chuyển giao tranh tối tranh sáng với rất nhiều “hạt sạn”. Hãy đứng bên ủng hộ cho dù đó là những tài năng không bao giờ lớn như Evans, Valencia, Smalling. Những đối thủ vẫn nhìn họ với ánh mắt tôn trọng thì cớ gì những người tự coi là “fan” lại giễu cợt hay chì chiết. Con người làm nên tập thể và những cầu thủ ấy chính là người góp phần tạo nên tập thể mà bạn yêu. Tôi dám cá rằng họ sẽ không bao giờ nản chí khi biết có những người luôn dõi theo bằng tất cả cháy bỏng đam mê. Tất cả rồi sẽ trở lại thôi.















