Lẽ ra mọi việc không nên như thế. Giống như Carragher, Owen trưởng thành từ lò đào tạo Anfield; nhưng không giống Carragher, Owen nhận được ít lời ca ngợi, chắc chắn là không phải từ Liverpool khi mọi người biết anh đã lên lịch nghỉ hưu.
Owen không phải là Carragher
Xét cho cùng, Owen là một trong những tài năng lớn nhất của đội bóng áo đỏ và cả bóng đá Anh trong khoảng 2 thập kỷ qua. Anh ra mắt trong một buổi tối ở Selhurst Park tháng 5/1997, cũng là nơi anh ghi bàn đầu tiên trong 118 bàn cho CLB ở Premier League với phong cách sau này trở thành thương hiệu: tốc độ kinh hoàng vượt qua các hậu vệ và cú sút thẳng chân làm tung nóc lưới.
Sự thích thú và cảm hứng mà Owen tạo ra là điều mà chỉ sự nổi lên của Robbie Fowler ở Anfield trước đó là có thể sánh được. Anh gây ấn tượng ngay từ với đội trẻ Liverpool và giúp họ giành Cúp FA trẻ một năm trước, nhưng chứng kiến tốc độ, sự tinh tế và khả năng dứt điểm lợi hại của anh một năm sau, với chiếc áo đấu vẫn còn rộng thùng thình, là một diễm phúc lớn. Owen tiếp tục với 18 bàn thắng trong mùa giải trọn vẹn đầu tiên và trở thành mục tiêu của mọi CLB lớn sau bàn thắng vào lưới Argentina ở Saint Etienne tại World Cup 1998.
Mọi người đều đã biết Owen làm được gì cho Liverpool. Cú đúp ở chung kết Cúp FA năm 2001, danh hiệu thứ 2 trong mùa giải đội bóng áo đỏ giành cú ăn ba; Quả bóng vàng một năm sau đó; sự kết hợp của anh với Steven Gerrard, đáng nhớ nhất là ở chung kết League Cup 2003 khi bộ đôi đó nhấn chìm M.U.
Nhưng bạo phát bạo tàn, tình yêu của các CĐV dành cho Owen và những màn trình diễn của anh chưa bao giờ có sự tương quan. Đạt được quá nhiều điều ngay từ tuổi 24, nhưng từ đó trở đi chỉ còn lại những câu chuyện buồn. Anh không có được bản lĩnh như Fowler, sự lâu dài và lòng trung thành như Gerrard và Carragher. Anh thiếu chất cứng rắn và sự ngạo nghễ đặt trưng của thành phố cảng, mà 3 người kia đều có.
Sai lầm khi rời Liverpool
Nói rằng Owen đặt sự nghiệp ở tuyển Anh trước Liverpool có lẽ là hơi bất công cho anh, nhưng không phải là hoàn toàn vô lý. Quá nhiều lần Owen tự gây áp lực cho chấn thương dây chằng của anh, vốn đã trở nên nghiêm trọng vì lối chơi quá dựa vào tốc độ thời niên thiếu, để khoác lên mình chiếc áo trắng.
Đáng buồn hơn, quan hệ Owen-Liverpool giống như một mối tình cay đắng: kết thúc của nó hủy hoại tất cả những ký ức đẹp đã diễn ra trước kia. Với ngay cả một số CĐV áo đỏ, xem lại chiến thắng 2-1 trước Arsenal 12 năm trước ở chung kết Cúp FA giờ vẫn là điều khó khăn, dù đó là một trong những chiến thắng lớn nhất của họ suốt hai thập kỷ qua, vì Owen đã ghi một cú đúp.
Khi Owen rời Liverpool sang Real Madrid, không có cuộc chia tay ngậm ngùi nào. Các CĐV áo đỏ nổi giận vì Owen không làm rõ lập trường của anh với CLB và trì hoãn tới khi hợp đồng của anh chỉ còn lại 1 năm. Họ nổi giận vì anh từ chối cho tân HLV Rafael Benitez một cơ hội. Kể từ đó, Owen là người bị ghét bỏ tại Anfield. Với nhiều ngôi sao lớn, việc chuyển sang Real Madrid luôn được cảm thông, nhưng trường hợp Owen thật sự là một cuộc phản bội có tính toán. Năm 1999, Houllier tuyên bố 25 triệu bảng, đề nghị của Real, không đủ để mua chỉ chân trái của Owen. 5 năm sau, cũng Real có được anh với cái giá rẻ rúng hơn nhiều: 8 triệu bảng cộng thêm Antonio Nunez.
Owen càng sai lầm hơn khi năm sau đó, Liverpool vô địch Champions League. Khi hồi hương, anh định về với Liverpool, nhưng Benitez từ chối. Và lần Owen thực sự trở lại Anfield trong màu áo đối địch, anh bị chào đón bằng những tràng la ó dữ dội.
![]() |
Owen không phải là Carragher
Xét cho cùng, Owen là một trong những tài năng lớn nhất của đội bóng áo đỏ và cả bóng đá Anh trong khoảng 2 thập kỷ qua. Anh ra mắt trong một buổi tối ở Selhurst Park tháng 5/1997, cũng là nơi anh ghi bàn đầu tiên trong 118 bàn cho CLB ở Premier League với phong cách sau này trở thành thương hiệu: tốc độ kinh hoàng vượt qua các hậu vệ và cú sút thẳng chân làm tung nóc lưới.
Sự thích thú và cảm hứng mà Owen tạo ra là điều mà chỉ sự nổi lên của Robbie Fowler ở Anfield trước đó là có thể sánh được. Anh gây ấn tượng ngay từ với đội trẻ Liverpool và giúp họ giành Cúp FA trẻ một năm trước, nhưng chứng kiến tốc độ, sự tinh tế và khả năng dứt điểm lợi hại của anh một năm sau, với chiếc áo đấu vẫn còn rộng thùng thình, là một diễm phúc lớn. Owen tiếp tục với 18 bàn thắng trong mùa giải trọn vẹn đầu tiên và trở thành mục tiêu của mọi CLB lớn sau bàn thắng vào lưới Argentina ở Saint Etienne tại World Cup 1998.
Mọi người đều đã biết Owen làm được gì cho Liverpool. Cú đúp ở chung kết Cúp FA năm 2001, danh hiệu thứ 2 trong mùa giải đội bóng áo đỏ giành cú ăn ba; Quả bóng vàng một năm sau đó; sự kết hợp của anh với Steven Gerrard, đáng nhớ nhất là ở chung kết League Cup 2003 khi bộ đôi đó nhấn chìm M.U.
Nhưng bạo phát bạo tàn, tình yêu của các CĐV dành cho Owen và những màn trình diễn của anh chưa bao giờ có sự tương quan. Đạt được quá nhiều điều ngay từ tuổi 24, nhưng từ đó trở đi chỉ còn lại những câu chuyện buồn. Anh không có được bản lĩnh như Fowler, sự lâu dài và lòng trung thành như Gerrard và Carragher. Anh thiếu chất cứng rắn và sự ngạo nghễ đặt trưng của thành phố cảng, mà 3 người kia đều có.
Sai lầm khi rời Liverpool
Nói rằng Owen đặt sự nghiệp ở tuyển Anh trước Liverpool có lẽ là hơi bất công cho anh, nhưng không phải là hoàn toàn vô lý. Quá nhiều lần Owen tự gây áp lực cho chấn thương dây chằng của anh, vốn đã trở nên nghiêm trọng vì lối chơi quá dựa vào tốc độ thời niên thiếu, để khoác lên mình chiếc áo trắng.
Đáng buồn hơn, quan hệ Owen-Liverpool giống như một mối tình cay đắng: kết thúc của nó hủy hoại tất cả những ký ức đẹp đã diễn ra trước kia. Với ngay cả một số CĐV áo đỏ, xem lại chiến thắng 2-1 trước Arsenal 12 năm trước ở chung kết Cúp FA giờ vẫn là điều khó khăn, dù đó là một trong những chiến thắng lớn nhất của họ suốt hai thập kỷ qua, vì Owen đã ghi một cú đúp.
Khi Owen rời Liverpool sang Real Madrid, không có cuộc chia tay ngậm ngùi nào. Các CĐV áo đỏ nổi giận vì Owen không làm rõ lập trường của anh với CLB và trì hoãn tới khi hợp đồng của anh chỉ còn lại 1 năm. Họ nổi giận vì anh từ chối cho tân HLV Rafael Benitez một cơ hội. Kể từ đó, Owen là người bị ghét bỏ tại Anfield. Với nhiều ngôi sao lớn, việc chuyển sang Real Madrid luôn được cảm thông, nhưng trường hợp Owen thật sự là một cuộc phản bội có tính toán. Năm 1999, Houllier tuyên bố 25 triệu bảng, đề nghị của Real, không đủ để mua chỉ chân trái của Owen. 5 năm sau, cũng Real có được anh với cái giá rẻ rúng hơn nhiều: 8 triệu bảng cộng thêm Antonio Nunez.
Owen càng sai lầm hơn khi năm sau đó, Liverpool vô địch Champions League. Khi hồi hương, anh định về với Liverpool, nhưng Benitez từ chối. Và lần Owen thực sự trở lại Anfield trong màu áo đối địch, anh bị chào đón bằng những tràng la ó dữ dội.
|
Thanh Hoài |
00:00 30/11/-0001















