| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Chuyến bay 11 có tên Beckham
08h30 phút sáng ngày 10/11/2001, sau một chuyến bay dài vượt Đại Tây Dương, David Beckham cùng anh bạn thân kiêm người quản lý thương hiệu của anh (chưa ký hợp đồng chính thức), ông Terry Byrne có mặt tại thành phố Boston, bang Massachusetts. Số là 14 giờ chiều cùng ngày, số 7 của Manchester United có mặt tại khách sạn Taj Boston để tham dự một sự kiện từ thiện gây quỹ cho trẻ em nghèo bị ung thư. Buổi sáng hôm sau, tức ngày 11/09/2001, Becks sẽ lại cùng người đại diện của mình bay tới Los Angeles để tham gia sự kiện quảng bá cho hãng Pepsi vào ngày 12/09. Theo lịch trình, Terry Byrne và Becks bay bằng hãng American Airlines, trên chuyến bay mang số hiệu 11.
Nhưng sau sự kiện từ thiện kéo dài 2 giờ đồng hồ ở khách sạn Taj Boston, phía đối tác lại tiếp tục mời Beckham tham gia buổi giao lưu với các học sinh của trường Latin. Ngôi sao MU tỏ vẻ không hài lòng nhưng vì hình ảnh của Becks, Terry Byrne đã thuyết phục anh ở lại. Terry Byrne kể: “Beckham cứ nằng nằng đòi phải tới Los Angeles vào buổi sáng hôm sau và anh chỉ thay đổi quyết định vào buổi tối khi tôi nói mình bị mệt. Quả thực, hôm ấy tôi cũng bị đau đầu và tâm trạng thì bất an mà chẳng hiểu vì lý do gì”.
Thế là chỉ vài giờ trước khi cất cánh từ sân bay Logan tới cảng Cảng hàng không quốc tế Los Angeles, hai cái tên David Beckham và Terry Byrne bị hủy bỏ.
Beckham thay đổi lịch bay sáng ngày 11/09 và chuyến bay 11 cũng thay đổi luôn hành trình. Từ Logan, thay vì thẳng tiến tới “Thành phố của những thiên thần”, nó lại rẽ mây phi tới New York, chọn tòa tháp đôi WTC - biểu tượng thương mại của nước Mỹ làm “bãi đáp”. Lãnh thổ nước Mỹ lần đầu tiên bị tấn công trong lịch sử.
“David, David, David, 11, 11, 11... tôi không nói gì hơn nữa, miệng tôi như cứng lại còn tay thì chỉ vào màn hình TV. Beckham cũng thế, anh chỉ gọi tên Chúa mà không thể nói thêm bất cứ câu nào. Nước Mỹ bị tấn công theo cái cách không ai có thể tưởng tượng và chúng tôi, một chút nữa đã trở thành nạn nhân của vụ khủng bố kinh hoàng ấy”.
Ở nước Anh, Victoria Beckham từ tâm trạng bất an chuyển sang... hoảng loạn tột độ khi qua các phương tiện truyền thông, nàng WAG này biết được chiếc máy bay đâm vào tòa tháp đôi ở New York mang số hiệu 11, xuất phát từ Logan. Byrne nhớ lại: “Chúng tôi không đến trường Latin nữa, tôi cũng quyết định hủy bỏ luôn sự kiện ở Los Angeles. Và khi đang ở tâm trạng như từ cõi chết trở về, điện thoại của tôi rung lên, người gọi là Simon Fuller (nhà quản lý của Victoria Beckham). Ông ta mừng rơn khi thấy tôi nghe máy nhưng vẫn hỏi: David đâu. Tôi nói David vẫn ở Boston”.
Beckham chưa một lần kể lại vụ hút chết gắn liền với ký ức kinh hoàng của người Mỹ. Nhưng cách đây 2 năm, trong buổi lễ kỷ niệm 10 năm sự kiện 11/09, Beckham - khi ấy đang là thành viên của Los Angeles Galaxy nói: “Sự kiện 11/09 là ký ức đau buồn không chỉ của người Mỹ”.
Toàn đội L.A Galaxy cũng may mắn thoát nạn
Chuyến bay định mệnh mang số hiệu số 11 của American Airlines không chở Beckham và không mang chết chóc tới Los Angeles. Nhưng tại Depot Center, lãnh đạo cùng toàn thể cầu thủ của L.A Galaxy buổi sáng hôm đó... tim đập chân run. Bởi chỉ bay chậm đúng 1 ngày thôi thì toàn bộ BHL cùng cầu thủ L.A Galaxy đã trở thành lịch sử cùng tòa tháp đôi WTC…
Sigi Schmid, HLV dẫn dắt L.A Galaxy vào thời điểm vụ khủng bố 11/09/2001 hồi tưởng: “Trong số 76 hành khách xấu số của chuyến bay định mệnh mang số hiệu 11, có thể đã có chúng tôi”. Theo trí nhớ vẫn còn ám ảnh Schmid, thứ Bảy ngày 8/11, L.A Galaxy tới Massachusetts thi đấu với New England Revolution trong khuôn khổ giải Nhà nghề Mỹ. Ngày thứ Hai, 10/09, thầy trò Schmid ra sân bay quốc tế Logan, Boston trở lại Los Angeles bằng chính chuyến bay mang số hiệu 11. Schmid còn cho biết: “Trong buổi sáng ngày hôm ấy, tôi nhận được rất nhiều cuộc gọi của bạn bè và đồng nghiệp. Họ gọi cho tôi chỉ để chắc chắn tôi và cầu thủ L.A Galaxy đã về nhà an toàn”.
Cựu tiền vệ L.A Galaxy, Danny Califf nhớ lại: “Chúng tôi không có lịch tập vào sáng 11/09. Tôi đang ngủ thì mẹ tôi gọi điện, bà nói hãy bật kênh CNN lên. Chúa ơi! Không thể tin nổi, máy bay 11 của chúng tôi ngày hôm qua. Tôi choáng váng, đó là thời khắc kinh hoàng nhất trong cuộc đời của tôi”.
Nhưng nếu David Beckham và thế hệ cầu thủ L.A Galaxy thời HLV Sigi Schmid kinh hoàng vì... “hút chết” thì không ít cầu thủ MetroStars thời ấy (giờ là New York Red Bull) lại bị ám ảnh khi trực tiếp chứng kiến thảm kịch ở New York do trùm khủng bố Osama bin Laden tạo ra.
Khoảng 08h46 phút, Mike Petke đang lái xe tới sân tập của MetroStars ở Trường Đại học Kean, New Jersey (cách tòa tháp đôi WTC 20 phút đi xe hơi) thì anh nghe thấy một tiếng nổ lớn. Cựu ngôi sao MetroStars nhớ lại: “Chúng tôi nhìn thấy một cột khói đen lớn bay lên mù mịt ở Manhattan. Lúc ấy tôi cứ ngỡ nước Mỹ bị không quân khủng bố tấn công. Tôi không đến sân tập nữa”. Vào thời điểm chuyến bay 11 của American Airlines đâm vào mạn Bắc của WTC, cựu tiền vệ MetroStars, Daniel Hernandez còn đang lái xe trên đường cao tốc New Jersey, Hernandez nhớ lại: “Tôi nhìn rõ những cột khói đen ngòm bốc lên từ WTC, xe của tôi bị nghẽn lại ở đoạn rẽ vào đường hầm Lincoln”. Trong khi đó, Ross Paule còn tận mắt nhìn thấy chuyến bay 175 đâm vào Tòa tháp Nam của WTC qua ô cửa sổ của một khách sạn tại Manhattan, vì hôm ấy tiền vệ sinh năm 1976 này được nghỉ tập. Paule hồi tưởng: “Một chiếc may bay lao thẳng vào tòa tháp! Tôi không tin vào mắt mình. Nhìn xuống dưới, mọi ngả đường đều bị phong tỏa, khoảng 100 chiếc xe cảnh sát, cứu thương, cứu hỏa nối đuôi nhau thẳng tiến tới WTC. Những gì diễn ra trước mắt tôi khủng khiếp như ngày tận thế”.
08h30 phút sáng ngày 10/11/2001, sau một chuyến bay dài vượt Đại Tây Dương, David Beckham cùng anh bạn thân kiêm người quản lý thương hiệu của anh (chưa ký hợp đồng chính thức), ông Terry Byrne có mặt tại thành phố Boston, bang Massachusetts. Số là 14 giờ chiều cùng ngày, số 7 của Manchester United có mặt tại khách sạn Taj Boston để tham dự một sự kiện từ thiện gây quỹ cho trẻ em nghèo bị ung thư. Buổi sáng hôm sau, tức ngày 11/09/2001, Becks sẽ lại cùng người đại diện của mình bay tới Los Angeles để tham gia sự kiện quảng bá cho hãng Pepsi vào ngày 12/09. Theo lịch trình, Terry Byrne và Becks bay bằng hãng American Airlines, trên chuyến bay mang số hiệu 11.
![]() |
| Cựu đội trưởng ĐT Anh suýt trở thành nạn nhân trong chuyến bay 11 kinh hoàng. |
Nhưng sau sự kiện từ thiện kéo dài 2 giờ đồng hồ ở khách sạn Taj Boston, phía đối tác lại tiếp tục mời Beckham tham gia buổi giao lưu với các học sinh của trường Latin. Ngôi sao MU tỏ vẻ không hài lòng nhưng vì hình ảnh của Becks, Terry Byrne đã thuyết phục anh ở lại. Terry Byrne kể: “Beckham cứ nằng nằng đòi phải tới Los Angeles vào buổi sáng hôm sau và anh chỉ thay đổi quyết định vào buổi tối khi tôi nói mình bị mệt. Quả thực, hôm ấy tôi cũng bị đau đầu và tâm trạng thì bất an mà chẳng hiểu vì lý do gì”.
Thế là chỉ vài giờ trước khi cất cánh từ sân bay Logan tới cảng Cảng hàng không quốc tế Los Angeles, hai cái tên David Beckham và Terry Byrne bị hủy bỏ.
Beckham thay đổi lịch bay sáng ngày 11/09 và chuyến bay 11 cũng thay đổi luôn hành trình. Từ Logan, thay vì thẳng tiến tới “Thành phố của những thiên thần”, nó lại rẽ mây phi tới New York, chọn tòa tháp đôi WTC - biểu tượng thương mại của nước Mỹ làm “bãi đáp”. Lãnh thổ nước Mỹ lần đầu tiên bị tấn công trong lịch sử.
“David, David, David, 11, 11, 11... tôi không nói gì hơn nữa, miệng tôi như cứng lại còn tay thì chỉ vào màn hình TV. Beckham cũng thế, anh chỉ gọi tên Chúa mà không thể nói thêm bất cứ câu nào. Nước Mỹ bị tấn công theo cái cách không ai có thể tưởng tượng và chúng tôi, một chút nữa đã trở thành nạn nhân của vụ khủng bố kinh hoàng ấy”.
Ở nước Anh, Victoria Beckham từ tâm trạng bất an chuyển sang... hoảng loạn tột độ khi qua các phương tiện truyền thông, nàng WAG này biết được chiếc máy bay đâm vào tòa tháp đôi ở New York mang số hiệu 11, xuất phát từ Logan. Byrne nhớ lại: “Chúng tôi không đến trường Latin nữa, tôi cũng quyết định hủy bỏ luôn sự kiện ở Los Angeles. Và khi đang ở tâm trạng như từ cõi chết trở về, điện thoại của tôi rung lên, người gọi là Simon Fuller (nhà quản lý của Victoria Beckham). Ông ta mừng rơn khi thấy tôi nghe máy nhưng vẫn hỏi: David đâu. Tôi nói David vẫn ở Boston”.
Beckham chưa một lần kể lại vụ hút chết gắn liền với ký ức kinh hoàng của người Mỹ. Nhưng cách đây 2 năm, trong buổi lễ kỷ niệm 10 năm sự kiện 11/09, Beckham - khi ấy đang là thành viên của Los Angeles Galaxy nói: “Sự kiện 11/09 là ký ức đau buồn không chỉ của người Mỹ”.
Toàn đội L.A Galaxy cũng may mắn thoát nạn
![]() |
| Sự kiện 11/09 là ký ức kinh hoàng của người Mỹ. |
Chuyến bay định mệnh mang số hiệu số 11 của American Airlines không chở Beckham và không mang chết chóc tới Los Angeles. Nhưng tại Depot Center, lãnh đạo cùng toàn thể cầu thủ của L.A Galaxy buổi sáng hôm đó... tim đập chân run. Bởi chỉ bay chậm đúng 1 ngày thôi thì toàn bộ BHL cùng cầu thủ L.A Galaxy đã trở thành lịch sử cùng tòa tháp đôi WTC…
Sigi Schmid, HLV dẫn dắt L.A Galaxy vào thời điểm vụ khủng bố 11/09/2001 hồi tưởng: “Trong số 76 hành khách xấu số của chuyến bay định mệnh mang số hiệu 11, có thể đã có chúng tôi”. Theo trí nhớ vẫn còn ám ảnh Schmid, thứ Bảy ngày 8/11, L.A Galaxy tới Massachusetts thi đấu với New England Revolution trong khuôn khổ giải Nhà nghề Mỹ. Ngày thứ Hai, 10/09, thầy trò Schmid ra sân bay quốc tế Logan, Boston trở lại Los Angeles bằng chính chuyến bay mang số hiệu 11. Schmid còn cho biết: “Trong buổi sáng ngày hôm ấy, tôi nhận được rất nhiều cuộc gọi của bạn bè và đồng nghiệp. Họ gọi cho tôi chỉ để chắc chắn tôi và cầu thủ L.A Galaxy đã về nhà an toàn”.
Cựu tiền vệ L.A Galaxy, Danny Califf nhớ lại: “Chúng tôi không có lịch tập vào sáng 11/09. Tôi đang ngủ thì mẹ tôi gọi điện, bà nói hãy bật kênh CNN lên. Chúa ơi! Không thể tin nổi, máy bay 11 của chúng tôi ngày hôm qua. Tôi choáng váng, đó là thời khắc kinh hoàng nhất trong cuộc đời của tôi”.
Nhưng nếu David Beckham và thế hệ cầu thủ L.A Galaxy thời HLV Sigi Schmid kinh hoàng vì... “hút chết” thì không ít cầu thủ MetroStars thời ấy (giờ là New York Red Bull) lại bị ám ảnh khi trực tiếp chứng kiến thảm kịch ở New York do trùm khủng bố Osama bin Laden tạo ra.
Khoảng 08h46 phút, Mike Petke đang lái xe tới sân tập của MetroStars ở Trường Đại học Kean, New Jersey (cách tòa tháp đôi WTC 20 phút đi xe hơi) thì anh nghe thấy một tiếng nổ lớn. Cựu ngôi sao MetroStars nhớ lại: “Chúng tôi nhìn thấy một cột khói đen lớn bay lên mù mịt ở Manhattan. Lúc ấy tôi cứ ngỡ nước Mỹ bị không quân khủng bố tấn công. Tôi không đến sân tập nữa”. Vào thời điểm chuyến bay 11 của American Airlines đâm vào mạn Bắc của WTC, cựu tiền vệ MetroStars, Daniel Hernandez còn đang lái xe trên đường cao tốc New Jersey, Hernandez nhớ lại: “Tôi nhìn rõ những cột khói đen ngòm bốc lên từ WTC, xe của tôi bị nghẽn lại ở đoạn rẽ vào đường hầm Lincoln”. Trong khi đó, Ross Paule còn tận mắt nhìn thấy chuyến bay 175 đâm vào Tòa tháp Nam của WTC qua ô cửa sổ của một khách sạn tại Manhattan, vì hôm ấy tiền vệ sinh năm 1976 này được nghỉ tập. Paule hồi tưởng: “Một chiếc may bay lao thẳng vào tòa tháp! Tôi không tin vào mắt mình. Nhìn xuống dưới, mọi ngả đường đều bị phong tỏa, khoảng 100 chiếc xe cảnh sát, cứu thương, cứu hỏa nối đuôi nhau thẳng tiến tới WTC. Những gì diễn ra trước mắt tôi khủng khiếp như ngày tận thế”.
|
Sỹ Đoan |
00:00 30/11/-0001

















