Hồ sơ bóng đá: Ai đánh cắp Joga Bonito?

13:17 Thứ năm 13/06/2013

40-50 năm trước, bóng đá Brazil từng là hình mẫu cho cả thế giới: họ không chỉ thắng, mà còn thắng đẹp, đến mức cụm từ “Joga Bonito” (bóng đá đẹp) trong tiếng BĐN đã trở thành một thuật ngữ rất phổ biến đối với giới hâm mộ túc cầu giáo. Tuy nhiên, kể từ năm 1978 đến nay, người Brazil dần chuyển sang phong cách thực dụng và không còn phô diễn được Joga Bonito nữa. Có lẽ những fan của Selecao sẽ rất tiếc, nếu biết rằng thứ bóng đá huyền thoại ấy đã bị hủy hoại trong tay chính những người Brazil…

Bài viết cung cấp độc quyền bởi





Mối liên hệ với chính trị

Trước tiên, phải khẳng định rằng bóng đá ở Brazil có mối liên hệ rất chặt chẽ với chính trị. Hồi năm 2010, bộ đôi tiền đạo đã đưa Brazil đến ngai vàng World Cup 1994 là Romario và Bebeto đều trúng cử vào Quốc hội, trong đó Romario (thành viên Đảng Xã hội Brazil) đã giành được tới 150.000 phiếu ủng hộ (mức cao thứ 6 trong số các ứng viên ở bang Rio de Janeiro) còn Bebeto (Đảng Công nhân dân chủ) cũng nhận được 30.000 phiếu bầu. Trước đó, trong giai đoạn 1995-2001 thì huyền thoại bóng đá Pele thậm chí còn trở thành Bộ trưởng Thể thao trong nội các của Tổng thống Fernando Henrique Cardoso. Tuy nhiên chuyện các người hùng sân cỏ chuyển nghề sang làm “ông nghị” thực ra mới chỉ phổ biến trong khoảng vài chục năm trở lại đây, trong khi những tác động của chính trị vào bóng đá đã xuất hiện từ trước đó rất lâu. Trong phần lớn thời gian của thế kỷ 20, chính quyền Brazil đã sử dụng bóng đá như một công cụ để củng cố lòng yêu nước và tranh thủ sự ủng hộ của người dân đối với Chính phủ.

Joga Bonito mà Pele cùng các đồng đội (ảnh) từng trình diễn sẽ không tái hiện nữa?

Nguyên soái Humberto Castelo Branco đã thiết lập thể chế độc tài quân sự ở Brazil từ năm 1964, nhưng phải đến thập niên 1970 thì sự kiểm soát của chính quyền đối với bóng đá xứ sở Samba mới tăng lên một mức độ chưa từng có. Năm 1969, tướng Emilio Garrastazu Medici lên nắm quyền, áp dụng một chính sách độc tài cao độ và tất nhiên là gây ra rất nhiều bất ổn xã hội. Thu nhập thực tế (đã được điều chỉnh theo tỷ lệ lạm phát) của tầng lớp lao động ở Brazil đã giảm tới 50% chỉ sau một năm Medici tại vị, nên ông này phải tìm cách để lấy lòng dân. Không biết có phải được khơi gợi cảm hứng từ nhà độc tài Franco – người từng bảo Real Madrid là đại sứ tốt nhất cho TBN – hay không, nhưng Medici quyết định thực hiện chiến dịch PR thông qua bóng đá.

Bóng đá nào, xã hội ấy

Đầu tiên, Medici cho phép khởi công xây dựng 13 sân vận động mới trên toàn quốc và sau đó bắt đầu dự khán các trận đấu của Flamengo hàng tuần – thậm chí còn can dự cả vào việc bố trí đội hình ra sân. Tiếp theo, Medici đuổi việc HLV Joao Saldanha vì “tội” không vâng lời: khi Medici yêu cầu xếp tiền đạo Dario vào danh sách thi đấu, Saldanha trả lời gọn lỏn: “Tôi không động đến chính phủ của ông ấy, thì ông ấy cũng đừng động vào đội bóng của tôi”. Mario Zagallo – một người dễ sai bảo hơn – được chọn để thế chỗ. Tất nhiên phải thừa nhận là Zagallo có năng lực: dưới tay ông, đội Brazil huyền thoại của Pele, Jairzinho, Rivelino và Tosta đã chơi một trong những thứ bóng đá hấp dẫn mọi thời đại trước khi đăng quang tại World Cup 1970, nhưng chiến thắng đó cũng tạo điều kiện cho chính quyền Brazil tiến hành một trong những chiến dịch PR lớn nhất trong lịch sử thể thao.

Khi ĐTQG trở về Brazil, cả nước được nghỉ lễ một ngày và điểm dừng đầu tiên của các tuyển thủ là Dinh Tổng thống ở Brasilia. Mỗi cầu thủ nhận được một “món quà” tương đương với 18.500 USD cho việc gặp mặt và chụp ảnh với Medici. Chưa hết, chế độ độc tài Medici còn sử dụng luôn bài hát chính thức của Selecao tại World Cup “Tiến lên Brazil” cho chương trình quảng bá hình ảnh. Tóm lại, ủng hộ ĐTQG nghĩa là ủng hộ các chính sách kinh tế của Medici và ngược lại. Tuy nhiên, những ngày tháng của Medici không kéo dài lâu. Tháng 3/1974, tướng Ernesto Geisel trở thành nhà lãnh đạo mới của Brazil và cách thức quản lý ĐTQG của ông này cũng rất khác so với người tiền nhiệm, nhất là sau thất bại của Selecao tại World Cup 1974.

“Quân sự hóa” Selecao

Dù cũng khá yêu thích bóng đá (là fan của Botafogo và Internacional), Geisel lại tìm cách thay đổi cách đá của Selecao để phù hợp với định hướng chính trị. Trước đó, ĐT Brazil luôn cố gắng trình diễn thứ bóng đá đẹp dựa trên nỗ lực cá nhân và tính sáng tạo, tức các phẩm chất đi ngược lại với chính sách toàn trị mà Geisel dự định áp đặt. Geisel quyết định quân sự hóa ĐTQG, với mục tiêu rất rõ ràng: ông ta muốn chứng minh rằng nếu ngay cả một tập thể đậm chất ngẫu hứng như Selecao còn có thể thành công với phương pháp huấn luyện kỷ luật theo kiểu quân đội, thì đương nhiên xã hội Brazil cũng có thể tiến lên dưới nền cai trị độc tài. Joga Bonitokhông được phép tồn tại nữa.

Tuy nhiên những nỗ lực của chính phủ Geisel đã nhanh chóng phản tác dụng. Sau World Cup 1974 đầy thất vọng, đội quân Samba tiếp tục “chỉ” về thứ 3 ở World Cup 1978 và đối với người Brazil thì huy chương đồng cũng là thất bại (nên nhớ, chỉ trong vòng 16 năm trước đó họ đã đoạt được tới 3 chức VĐTG). Dư luận Brazil bắt đầu trở nên chán nản với việc “quân sự hóa” ĐTQG nói riêng cũng như chất lượng sống nói chung, bởi phép màu kinh tế Brazil trong những năm 60 đã biến mất, nhường chỗ cho những đợt siêu lạm phát và gánh nặng nợ nước ngoài khổng lồ. Geisel phải rời ghế để nhường chỗ cho Joao Figueiredo, người đã tái khởi động con đường dân chủ hóa cho Brazil. Cách quản lý kiểu quân sự cũng được dỡ bỏ khỏi Selecao, nhưng di chứng của nó thì vẫn còn rất nặng nề. ĐT Brazil không thể tái hiệnthứ bóng đá bay bổng nhưng cũng rất hiệu quả trong giai đoạn 1958 - 1970 nữa, và phải đến tận năm 1994 thì họ mới giành lại được ngai vàng thế giới. Đáng buồn hơn nữa, đó là một chiến thắng xấu xí nhất theo đúng kiểu Italia. World Cup 2002, Brazil cũng vô địch nhưng khó có thể nói rằng thầy trò Scolari đã thi đấu đẹp mắt. Joga Bonito đã biến mất rồi…

Sau thắng lợi ở Mexico 70, chính phủ của Medici tìm mọi cách để khẳng định mối tương quan giữa thành công trong thể thao với thành công trong xã hội Brazil, và đích thân Medici đăng đàn thực hiện một bài phát biểu mà đến cả những nhà biên kịch tài ba nhất ở Hollywood cũng phải ghen tị: “Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi chứng kiến cảnh mọi người thể hiện niềm tự hào dân tộc… Chiến thắng này có liên hệ rất chặt chẽ với sự phát triển của xã hội Brazil, và sở dĩ các cầu thủ của chúng ta giành chức vô địch là vì họ biết chiến đấu cho lợi ích chung của cả cộng đồng”.

Sau khi cách chức Zagallo, chính phủ Brazil đã bổ nhiệm Claudio Coutinho, một cựu…. đại úy pháo binh trong quân đội nước này vào ghế HLV trưởng. Tất nhiên, với xuất thân nhà binh thì Coutinho ngay lập tức áp dụng kỷ luật sắt để biến các tuyển thủ Brazil thành những cỗ máy đá bóng: các biểu ngữ quân sự được chăng đầy sân tập, các vệ sĩ được sử dụng để ngăn chặn cầu thủ phát biểu tự do với báo giới và bản thân các cầu thủ thì bị đe dọa đuổi khỏi ĐTQG nếu dám đưa ra những bình luận tiêu cực.
Quang Hải | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục