Gary Neville, mãi mãi một United

19:57 Thứ năm 08/01/2015

(TinTheThao.com.vn) - Trong thế giới bóng đá có bao nhiêu cầu thủ suốt cả sự nghiệp của mình chẳng cần đến người đại diện? Tôi không biết rõ và cũng chưa từng đọc được ở đâu một bản thống kê về điều này. Nhưng tôi biết có một người, anh là Gary Neville – người cận vệ của kỷ nguyên Alex Ferguson. Cần gì người đại diện khi chiếc áo đỏ đã trở thành làn da.

Gary Neville. Ảnh internet

Tôi bắt đầu như thế để thấy rằng những thứ bóng đá của lòng trung thành vĩ đại mà các bạn đã từng được chứng kiến trong quá khứ, hãy trân trọng nó, vì trong thời buổi mà mọi ngõ ngách của bộ môn túc cầu đều sặc mùi đồng tiền và những danh vọng hào nhoáng thì có thể bạn sẽ chẳng bao giờ thấy được việc một cầu thủ “mãi mãi một trái tim, mãi mãi một CLB” như thế nữa.

Định mệnh đã gán cho Neville một tình yêu – Manchester United. Hết năm này qua năm khác bao nhiêu đồng nghiệp đến rồi đi nhưng anh vẫn một lòng đứng đó cho dù vinh quang hay thất bại. Anh hiên ngang ưỡn ngực thách thứ hết thảy, gần 20 năm và 602 trận chiến không mỏi, kiên gan bền chí vững lòng. Có ai nhớ trận đấu vào ngày 25-05-2011, Quỷ đỏ chạm trán Juventus trong một trận đấu mà cả khán đài hô vang tên anh không ngớt. Họ dõi theo từng bước chân, từng pha dẫn bóng, từng đường chuyền trong lần cuối cùng tôn vinh người anh hùng tận tụy. Có mấy ai được như thế và có một Gary Neville như thế.

Năm 1975, một cậu bé được sinh ra trong lặng lẽ tại Bury, Greater Manchester và cái vẻ lặng lẽ đã đi theo suốt cả cuộc đời. Chàng trai ấy cùng với khát khao được trở thành cầu thủ bóng đá đã phải đánh đổi cả thời niên thiếu của mình trên sân tập. Đến với lò đào tạo trẻ của United cùng thời với lúa Class 92 đầy rẫy những nhân tài. Nhưng so với những người khác anh không có nhiều tiềm năng bằng thậm chí kém hơn rất nhiều vậy nên đã phải nỗ lực tập luyện điên cuồng và không ngừng nghỉ. “Khi bạn không có khả năng thiên phú, bạn chỉ có một con đường duy nhất là chạy hết tốc lực để bắt kịp họ”. Với tất cả sự chăm chỉ và quyết tâm đó, Neville đã được đôn lên đội một khi mới 17 tuổi. hai năm sau đó, anh chứng tỏ được bản thân và nghiễm nhiên chiếm một suất đá chính ở hàng phòng ngự Qủy Đỏ.

Không ai có thể phủ nhận rằng Neville là một trong những hậu vệ phải xuất sắc nhất mà đảo quốc sương mù tùng sản sinh ra. Anh không sở hữu những kỹ năng vượt trội so với nhiều hậu vệ đình đám nhưng bù lại anh có sự mạnh mẽ cùng vẻ cần cù. Anh là một hậu vệ lên công về thủ như con thoi không hề biết mệt mỏi suốt dọc hành lang cánh phải. Cùng với người bạn thân thiết của mình, David Beckham, Neville khiến cả nước Anh phải ngao ngán với với những pha phối hợp chồng biên, lật cánh với độ chính xác không tưởng.

Nhiều người vẫn còn nhớ hình ảnh anh từ chối bắt tay với Peter Schmeichel khi thủ môn người Đan Mạch chuyển sang chơi cho Manchester City hay pha ăn mừng như điên cuồng của anh khi Ferdinand ghi bàn vào lưới Liverpool ở mùa giải 2006/2007. Lúc ấy anh đã chạy suốt chiều dài đường pitch sân Old Trafford ra chỗ CĐV của Liverpool gào thét và ăn mừng một cách quá khích. Rồi đến vụ giơ ngón tay thối với Carlos Tevez khi anh sút tung lưới Man Utd trong trận bán kết Carling Cup. Tất cả chỉ để nói lên một điều, Manchester United luôn là số 1 trong trái tim anh.

Ai cũng biết thời gian là thứ tàn nhẫn và nghiệt ngã nhất. Nó lấy đi tất cả, sức khỏe, tốc độ và sự dẻo dai. Chẳng gì có thế chống lại được quy luật của tự nhiên và Neville cũng như thế. Gánh nặng tuổi tác cùng với chấn thương tái đi tái lại ở buổi xế chiều của sự nghiệp đã khiến anh không thể cống hiến nhiều cho màu áo đỏ. Ông già Neville ấy không thể có nguồn thể lực dồi dào như trước, không còn những bước chạy thanh thoát, đâu đó xuất hiện sự lỗi nhịp. Nhưng ông già ấy đã từng làm câm lặng Ronaldinho đang ở giai đoạn hồi sinh trong màu áo AC Milan bằng tất cả kinh nghiệm, tinh thần nhiệt huyết và khát khao hiếm có khó tìm.

Nhiều người dành cả cuộc đời để khát khao và theo đuổi một thứ gì đó hào nhoáng bản thân nhưng có vẻ như anh chẳng thèm ngó ngàng tới. Anh chẳng bao giờ quá nổi bật trong tập thể, không hào hoa, không lãng tử, không có những bàn thắng để đời. Anh chỉ luôn lặng lẽ làm công việc “ăn no vác nặng” trên sân đấu, âm thầm, điềm tĩnh và hy sinh hết mình không một lời đòi hỏi hay oán than. Tất cả trôi đi, hai năm vắng bóng ở Nhà Hát trôi đi nhưng trong dòng chảy Premier League, anh là một trong những cái tên vĩ đại nhất, được yêu mến nhất. Và có lẽ thế đã là quá đủ rồi.

Đức Nguyễn | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục