Emmanuel Petit: Từ gã nghiện trở thành Chủ tịch LĐBĐ Pháp?

19:22 Thứ tư 22/05/2013 | 1

“Petit” trong tiếng Pháp có nghĩa là nhỏ bé, thế nhưng với cựu danh thủ Emmanuel Petit, ý nghĩa ấy dường như chẳng liên quan gì đến con người anh. Cao tới 1m85 và có một sự nghiệp hoành tráng, “Manu” rõ ràng không hề “bé nhỏ” một chút nào. Cuộc đời của anh từ lúc gắn bó với quả bóng tròn cho tới khi giã từ nghiệp quần đùi áo số cũng đầy những câu chuyện thăng trầm và không ít những biến cố đủ để làm sụp đổ một người đàn ông mạnh mẽ đến đâu.

Bài viết cung cấp độc quyền bởi




 

Đối mặt với bệnh trầm cảm

Câu truyện về người anh xấu số của Emmanuel Petit đã lan truyền từ lâu trong thế giới bóng đá. Olivier Petit cũng là một cầu thủ bóng đá nhưng đã sớm qua đời năm 1988 vì xuất huyết não do một tai nạn trên sân bóng. Sự ra đi của người anh trai và cũng là thần tượng đầu đời đã ảnh hưởng cực lớn đến Emmanuel Petit. “Tôi không bao giờ trở lại được như trước khi anh ấy mất, mãi về sau tôi vẫn chỉ mong đó là một cơn ác mộng sẽ chấm dứt khi tôi thức giấc mỗi sáng. Nhưng đó là sự thật, một sự thật khủng khiếp!” – Petit đã chia sẻ với báo giới Anh khi anh mới chuyển tới Arsenal từ Monaco.

Các cầu thủ từng chơi với Petit đều kể lại rằng danh thủ này luôn giữ bên mình một chiếc mặt dây chuyền có ảnh của Olivier. Emmanuel dành khoảng 2 phút trước mỗi trận đấu để nói chuyện với chiếc mặt dây chuyền đó. Patrick Vieira, người đồng đội lâu năm của Petit tại Arsenal và đội tuyển Pháp nhớ lại: “Sau chức vô địch World Cup 1998, chúng tôi tổ chức một bữa tiệc ngay trong phòng thay đồ. Rượu tràn ngập và mọi người đều hò hét với tất cả sức lực. Chỉ riêng Emmanuel đứng ở vị trí của cậu ấy, nhìn vào mặt dây chuyền và lẩm nhẩm: Oli, em đã làm được! Dường như chưa bao giờ cậu ấy thoát khỏi sự ám ảnh về cái chết của anh trai!”.

Sự ám ảnh của Petit là một con dao hai lưỡi thực sự. Nó tạo ra cho tiền vệ có mái tóc đuôi ngựa này động lực thi đấu nhưng cũng dìm anh xuống đáy của sự sụp đổ mỗi khi gặp thất bại.

Vùi mình trong ma túy

Năm 2000, sau một quãng thời gian rất thành công tại Arsenal, Petit chấp nhận thử thách mới khi chuyển sang Barcelona. Thế nhưng tại Nou Camp, Petit đã không thể hòa nhập khi bên cạnh anh không còn những người đồng hương thân thiết và hiểu mình như Arsene Wenger hay Patrick Vieira. Petit nhanh chóng bị loại khỏi đội hình của HLV Barca khi ấy, Serra Ferrer. Từ một cầu thủ được trọng vọng tại Arsenal, nhà ĐKVĐ thế giới và châu Âu lúc đó cảm thấy bị tổn thương nghiêm trọng khi trở thành người thừa tại Nou Camp. Cộng với tâm lý vốn đã rất mong manh, Petit bắt đầu sử dụng rượu và cả cocaine. Trong cuốn tự truyện có tên "A fleur de peau" xuất bản năm 2008, Petit kể lại chuỗi ngày sa đọa của anh: “Vào những ngày không phải thi đấu, tôi đã có dịp nếm trải cuộc sống phù hoa như những gì người ta thường thấy trên những du thuyền cực kỳ xa hoa của các ông hoàng Arab. Họ đưa tôi đi vào những căn phòng sang trọng mà tôi không biết chủ nhân của chúng là ai nhưng mọi người đều nhận ra tôi. Bạn không thể hình dung được cuộc sống trên đó như thế nào. Các ông hoàng Arab với những du thuyền khổng lồ. Trên đó chỉ có những người mẫu hàng đầu và cocaine rải rác ở khắp nơi. Đôi khi tôi có cảm giác mình đang truy hoan như những người tiền sử”.

Càng ăn chơi lắm, phong độ trên sân cỏ của Petit càng sa sút. Chỉ sau 1 mùa giải, Barcelona đã muốn tống khứ anh ra đường. Khi đó, “Manu” có hai lựa chọn: Một là M.U và hai là Chelsea. Dù Sir Alex khi đó đã cất công sang tận Barcelona để thuyết phục Petit về với Old Trafford, thế nhưng vì lý do cô vợ muốn sống ở London, Petit đã lựa chọn Chelsea. Đó là một quyết định mà sau này đã khiến Petit cực kỳ hối hận.

Trong suốt 3 mùa giải ở Stamford Bridge, Petit chỉ còn là hình ảnh mờ nhạt so với thời đỉnh cao tại Arsenal. Anh ra sân 76 trận cho “The Blues”, ghi vỏn vẹn 3 bàn thắng. Trong suốt thời gian ấy, Petit vẫn lén lút sử dụng ma túy và điều may mắn là anh không bị phát hiện cho đến khi “hạ cánh an toàn” tháng 1/2005 vì lý do chấn thương. Frank Leboeuf, một đồng đội cũ của Petit tại Chelsea từng tiết lộ một kỷ niệm nhớ đời khi “Manu” phải nhét ma túy vào giày để thoát khỏi đợt kiểm tra đột xuất của Ủy ban kỷ luật FA.

Làm lại cuộc đời

Sau khi giải nghệ, Petit bắt đầu nhìn lại sự nghiệp của mình. Cuối năm 2005, anh có một cuộc gặp gỡ mang tính bước ngoặt với Diego Maradona trong một trận đấu từ thiện tại châu Á. Cuộc gặp gỡ này đã thức tỉnh Petit về những tác hại mà lối sống trác táng, buông thả có thể mang lại. Anh biến mất khỏi các phương tiện truyền thông trong khoảng hơn 2 năm để cân bằng lại cuộc sống. Petit thậm chí còn từ chối tham gia trận đấu kỷ niệm 10 năm chức vô địch World Cup 1998 mà các đồng đội tổ chức.

Cuối năm 2008, anh cho phát hành cuốn tự truyện "A fleur de peau" hé lộ những thông tin chưa bao giờ khán giả biết được về những góc khuất trong sự nghiệp của mình. Petit bắt đầu trở lại trên truyền hình với vai trò nhà bình luận bóng đá. Anh cũng thường xuyên xuất hiện tại những buổi nói chuyện với các thanh niên trẻ về đề tài rượu và ma túy.

Năm 2012, trong cuộc trả lời phỏng vấn tờ L’Equipe, khi được hỏi về dự định tương lai, Petit đã không ngần ngại tiết lộ anh sẽ ra tranh cử chức chủ tịch Liên đoàn bóng đá Pháp (FFF) vào năm 2016. “Tôi đã sẵn sàng để khẳng định bản thân mình trong con đường chính trị. Việc tiếp quản vị trí của Noel Le Graet (đương kim chủ tịch của FFF) sẽ giúp tôi hiện thực hóa những kế hoạch ấp ủ cho bóng đá Pháp!”

Đã từng tụt đến tận cùng của sự thất vọng, nếu như Petit hoàn thành được tham vọng của mình thì đó chắc chắn sẽ là một câu chuyện kỳ diệu nữa của thế giới bóng đá.

Emmanuel Petit

Sinh ngày 22/09/1970
Vị trí: Tiền vệ trung tâm
Cao 1m85, thuận chân trái

Danh hiệu:

Monaco:

- Vô địch Ligue 1 mùa 1996/97
- Vô địch Cúp Quốc gia Pháp mùa 1990/91

Arsenal:

- Vô địch Premier Leauge, FA Cup mùa 1997/98
- Cầu thủ xuất sắc nhất tháng tại Premier Leauge: tháng 4/1998
- Đội hình tiêu biểu của mùa giải 1998/99

ĐTQG:

- Vô địch World Cup 1998
- Vô địch Euro 2000
Theo The Sun | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục