"Có hàng triệu những người lãng mạn trong thế giới bóng đá, những người chia sẻ cùng lý tưởng với tôi. Nhưng cuối cùng, bóng đá vẫn là một ngành kinh doanh khổng lồ".
Đó là những lời mở đầu đầy suy tư của Michel Platini, huyền thoại từng ba lần giành Quả bóng Vàng và là cựu Chủ tịch UEFA khi nhìn lại một thập kỷ bị gạt ra khỏi môn thể thao mà ông hằng yêu mến.
Ở tuổi 70, sau khi được tòa án phúc thẩm Thụy Sĩ chính thức tuyên trắng án vào năm ngoái, Platini không còn gì để che giấu về sự sụp đổ gây sốc của mình, về "người bạn" Sepp Blatter, hay về người kế nhiệm Gianni Infantino.
Mối thù với FIFA và "bản án chính trị".
Cuộc đời của Platini rẽ sang một hướng tối tăm vào năm 2015, ngay tại thời điểm ông được kỳ vọng sẽ kế nhiệm Sepp Blatter để trở thành người đứng đầu FIFA.
Một khoản thanh toán trị giá 1,35 triệu bảng (2 triệu franc Thụy Sĩ) cho công việc cố vấn kỹ thuật mà ông thực hiện từ năm 1999 đến 2002 bị phanh phui, dẫn đến lệnh cấm tham gia bóng đá và một vụ án hình sự kéo dài. Cho đến tận bây giờ, Platini vẫn giữ vững niềm tin rằng đó là một âm mưu hạ bệ có tính toán.
"Tôi vốn đã được định sẵn để trở thành Chủ tịch FIFA," Platini khẳng định chắc nịch. "Mọi thứ xảy ra chỉ vì họ không muốn điều đó. Lệnh cấm đó là sự bất công lớn và nhìn chung, nó mang tính chất chính trị. Một nhóm người đã quyết định giết chết tôi."
Khi được hỏi về những kẻ đứng sau, ông không ngần ngại chỉ ra bộ máy hành chính tại FIFA thời điểm đó. Ông cho rằng những người này lo sợ sự xuất hiện của một cựu cầu thủ với tinh thần đổi mới sẽ làm ảnh hưởng đến lợi ích của họ:
"Nồi súp khi đó đang rất ngon, họ có thể kiếm được rất nhiều tiền, và họ không muốn tôi có mặt ở đó phòng trường hợp tôi thay đổi quá nhiều thứ. Họ sợ tôi."
Mặc dù có mối quan hệ phức tạp với Sepp Blatter, người mà ông cho rằng "muốn chết ngay tại chiếc ghế chủ tịch", Platini vẫn dành sự tôn trọng nhất định cho vị sếp cũ so với bộ máy hiện tại.
Ông nhận xét: "Bạn có thể nói bất cứ điều gì về Blatter, nhưng vấn đề chính của ông ấy chỉ là muốn tại vị ở FIFA suốt đời. Ông ấy vẫn là một người tốt cho bóng đá."
Nhìn thấu Gianni Infantino: "Kẻ thích người giàu và quyền lực".
Gianni Infantino, người từng là Tổng thư ký UEFA dưới quyền Platini và hiện là Chủ tịch FIFA, cũng là một chủ đề mà huyền thoại người Pháp nói tới với sự thẳng thắn đến mức tàn nhẫn. Dù không coi Infantino là kẻ chủ mưu trực tiếp gây ra sự sụp đổ của mình, Platini lại đánh giá thấp tư cách lãnh đạo của vị chủ tịch đương nhiệm.
"Anh ta là một số 2 giỏi, nhưng không phải là một số 1 tốt," Platini nhận xét về Infantino. "Anh ta làm việc rất tốt tại UEFA nhưng có một vấn đề: anh ta thích những người giàu có và quyền lực, những người có tiền. Đó là bản chất của anh ta. Anh ta đã như vậy khi còn là số 2, nhưng lúc đó anh ta không phải là ông chủ."
Theo Platini, FIFA dưới thời Infantino đang trở nên độc tài hơn, đặc biệt là sau đại dịch. Ông lo ngại rằng tổ chức này đang ngày càng xa rời những giá trị cốt lõi của môn thể thao vua: "Thật không may, Infantino đã trở thành một kẻ chuyên quyền hơn. Tôi nghĩ anh ta đã thua cuộc trong trò chơi này. Sự dân chủ hiện tại còn ít hơn cả thời Blatter."
Bên cạnh đó, Platini cũng nhắc đến Aleksander Ceferin, người kế nhiệm ông tại UEFA. Ông cho rằng Ceferin cần phải mạnh mẽ hơn trong việc đối trọng với FIFA và bảo vệ các giá trị bóng đá:
"Ceferin phải hiện diện nhiều hơn ở FIFA. UEFA luôn là một tổ chức quan trọng: nơi đó là đối trọng cho những điều ngớ ngẩn mà FIFA thực hiện. Bạn phải năng nổ hơn trong việc bảo vệ các giá trị của bóng đá. Đó là cách duy nhất để ngăn chặn Infantino làm những điều ngu ngốc."
Nỗi lo về tương lai và Siêu giải đấu ẩn mình.
Một trong những vấn đề khiến Platini trăn trở nhất chính là quyền lực ngày càng lớn của các câu lạc bộ hàng đầu thông qua Hiệp hội Câu lạc bộ Châu Âu (ECA). Ông dự cảm về một sự thay đổi lớn trong cấu trúc bóng đá chuyên nghiệp tại Châu Âu, nơi các đội bóng giàu có sẽ tự tách ra để thành lập giải đấu riêng.
"Họ luôn muốn tự tổ chức giải đấu của mình ngay từ đầu nhưng tôi đã không để họ làm vậy, tôi đã chiến đấu chống lại điều đó trong nhiều năm," ông nói về ECA.
"Nó sẽ giống như một giải đấu của 18 câu lạc bộ, dành cho những kẻ giàu có và lớn nhất. Những gì đã xảy ra với Club World Cup mùa hè năm ngoái có thể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Tôi nghĩ có thể sẽ có một sự thay đổi lớn trong bóng đá chuyên nghiệp ở Châu Âu."
Platini tin rằng giải pháp duy nhất là đưa những người thực sự hiểu bóng đá như các cựu cầu thủ, trở lại các vị trí quản trị. Ông so sánh sự khác biệt giữa việc thảo luận với những người như Karl-Heinz Rummenigge so với các nhà quản lý thuần túy hiện nay:
"Hy vọng lớn nhất của tôi là ngày càng có nhiều cựu cầu thủ tham gia vào việc quản trị bóng đá để họ có thể tổ chức các thể chế này và chăm sóc trò chơi ở tầm quốc tế. Đó là con người tôi, và đó là những gì tôi đã làm."
Sự thanh thản sau cơn bão và cuộc chiến công lý cuối cùng.
Dù phải trải qua 10 năm đầy sóng gió với những cáo buộc chấn động, Platini khẳng định gia đình ông mới là những người chịu đựng nhiều nhất khi phải chứng kiến những lời đàm tiếu trên mặt báo.
Tuy nhiên, về mặt cá nhân, ông luôn cảm thấy bình an: "Tôi chưa bao giờ lo lắng về quyết định cuối cùng vì tôi biết mình không có tội. Tôi luôn cảm thấy ổn với bản thân mình."
Huyền thoại người Pháp nhấn mạnh rằng ông không hề lãng phí thời gian qua. Ông đã du lịch, khám phá những điều mới mẻ và dành nhiều thời gian hơn cho bạn bè, gia đình. Tuy nhiên, ông vẫn đang tiến hành các thủ tục pháp lý chống lại ba quan chức FIFA và một thành viên cơ quan tư pháp Thụy Sĩ vì tội phỉ báng.
Ông khẳng định đây không phải là một cuộc trả thù: "Tôi sẽ không đầu hàng trước những kẻ đã làm những điều tồi tệ, dối trá và đưa ra những cáo buộc sai trái chống lại tôi. Đây không phải là sự trả thù: đó là cuộc chiến giành sự thật chống lại những kẻ đã làm những việc đó. Tôi luôn có động lực để chiến đấu chống lại sự bất công."
Khi được hỏi liệu có ý định trở lại với vai trò quản trị hay không, Platini tỏ ra dè dặt nhưng không hoàn toàn đóng cửa: "Tôi đã xuất hiện trước công chúng trong 50 năm, vì vậy đã đến lúc phải ở phía sau. Nhưng nếu tôi có cơ hội để cố vấn cho ai đó hoặc điều gì đó, tại sao không? Tôi có một số ý tưởng, một số điều lớn lao sẽ rất phức tạp để thực hiện."
Kết thúc cuộc trò chuyện, Platini để lại một thông điệp đầy tính triết lý về sự giao thoa giữa bóng đá và chính trị – một bài toán mà chính ông cũng chưa thể tìm ra lời giải hoàn hảo: "Tôi nghĩ sự lãng mạn có thể giúp ích cho những người thực dụng, nhưng sự thực dụng thì không giúp ích gì cho những người lãng mạn."
Đối với vị cựu chủ tịch, trận chung kết lớn nhất đời ông có lẽ không nằm trên sân cỏ, mà nằm ở việc lấy lại danh dự trọn vẹn trước "hang rắn" của những kẻ cầm quyền.












