![]() |
Nước Anh nổi tiếng với nhiều tờ báo lá cải và truyền thông Anh cũng luôn hứng thú với việc đời tư cầu thủ hoặc thổi phồng những ngôi sao mang quốc tịch Anh. Chẳng phải bây giờ mà đã rất lâu rồi, mỗi khi tuyển Anh ra quân ở giải đấu nào thì dường như tất cả mọi tờ báo và truyền thông ở xứ ở sương mù đều hò hét cổ vũ cho Tam sư. Nhưng cuối cùng năm này qua năm khác thì tuyển Anh vẫn trắng tay trên mọi đấu trường. Thế nhưng truyền thông Anh vẫn cứ ồn ào suốt thập kỷ này qua thập kỷ khác.
Khi mà ngày càng có nhiều nhận định rằng cầu thủ Anh dần thiếu hụt tài năng và người Anh cũng phần nào thừa nhận điều đó. Chẳng thế mà như nắng hạn gặp mưa, bỗng dưng tại Premier League xuất hiện một Harry Kane đã làm náo động đất nước này cả lên. Dường như đâu đâu cũng đang phát cuồng về chàng tiền đạo vừa bước qua tuổi đôi mươi nhưng đang dẫn đầu danh sách ghi bàn tại giải Ngoại hạng và là thủ quân trẻ nhất trong lịch sử giải đấu này trong trận Tottenham gặp Burnley vừa qua.
Và đâu đó đã có thông tin từ White Hart Lane rằng nếu Real Madrid hoặc một đại gia nào đó muốn có Kane, thì họ phải bỏ ra 100 triệu bảng. Thật là một sự điên rồ và hơi quá của báo giới. Đành rằng Kane là hiện tượng, là mẫu tiền đạo hay nhất mà bóng đá Anh đang thiếu trong nhiều năm qua sau thời Michael Owen nhưng nên nhớ rằng anh chỉ mới toả sáng được một mùa thôi và chưa biết mùa sau hay tương lai anh sẽ làm được gì cho bóng đá Anh. Cho nên cái giá 100 triệu đó chẳng khác nào trò cười cho ngày 1/4 vậy.
Đó là chuyện bên Tây, còn bên Ta thì cũng không kém vì đây là thời gian mà bóng đá Việt Nam khá ồn ào, ngoài những chuyện không vui còn có việc chúng ta đã có những tài năng trẻ mà báo chí gọi là “Messi và Pirlo Việt Nam”. Năm 2000, tức 21 tuổi, Andrea Pirlo đã là đội trưởng của U-21 Italia vô địch Châu Âu và đoạt luôn giải thưởng Vua phá lưới cũng như giải Cầu thủ vàng. Và ở độ tuổi 20, 21 này Messi còn làm được nhiều điều vĩ đại hơn nữa. Khi chỉ mới bước qua tuổi đôi mươi nhưng Messi đã có La Liga, Champions League, Siêu cúp Tây Ban Nha, Siêu Cúp Châu Âu, HCV Olympic, vô địch thế giới U20….
Trong khi ấy thì Messi Việt Nam, Pirlo Việt Nam làm được gì ở lứa tuổi này? Chỉ là con số 0 khi liên tiếp thua trong trận chung kết ở những giải trẻ chính thức và giao hữu. Thậm chí khi về CLB họ cũng không giúp được đội bóng mình có được vị trí cao trên bảng xếp hạng .
Trong Tây Du Ký có một chi tiết vui thế này. Khi mà thầy trò Tam Tạng đi vào Tây Lương Nữ Quốc thì ngay cả những người xấu xí như Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới hay Sa Ngộ Tịnh cũng được người dân nước này quý trọng coi như châu báu bởi đất nước này toàn… nữ nhi mà thôi nên bản thân họ trở thành “của hiếm và lạ”.
Ở nước Đức dường như chẳng mấy khi người ta khen Oezil hay Reus vì đất nước họ có quá nhiều tài năng. Ngay cả việc không có Reus họ vẫn vô địch thế giới. Còn tại Anh (và cả Việt Nam) từ lâu thiếu vắng nhân tài nên có lẽ bị choáng và hưng phấn quá mức trước sự xuất hiện của một vài cá nhân nổi trội hơn. Vấn đề là khi so sánh họ với mặt bằng chung của khu vực và thế giới thì họ đang đứng ở vị trí nào ?
Chúng ta nên có những lời khen dành cho những cầu thủ triển vọng của đất nước. Nhưng khoảng cách giữa khen và tâng bốc kiểu thổi phồng là rất mong manh.














