Chuyện kể ở Brazil Kỳ 6: Theo dấu chân Samba

15:49 Thứ sáu 21/06/2013

Lời tòa soạn: CTV Trương Hoàng đã trực tiếp theo dõi trận đấu giữa Brazil và Mexico tại quảng trường Iracema, thành phố Fortaleza và cảm nhận tình yêu bóng đá nóng bỏng của người dân nước này bất chấp một số rắc rối gần đây trong xã hội Brazil. Hôm nay, HLV Scolari và các học trò sẽ lên đường đến Salvador chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo và tất nhiên Trương Hoàng không thể không có mặt ở đó.

Bài viết cung cấp độc quyền bởi




Fortaleza vỡ òa

Bãi biển Iracema ở Fortaleza hôm nay yên bình hơn thường lệ. Đã hơn 10 giờ sáng nhưng vẫn chưa có nhiều người ra chơi bóng đá hay bóng chuyền bãi biển, và bên dưới những chiếc dù che nắng cũng gần như chẳng có bóng dáng bộ bikini nào. Bên ngoài khách sạn của tôi, chỗ đại lộ Beira Mar, những đợt tuần hành rầm rộ của các đám đông biểu tình đã hoàn toàn biến mất. Thực ra thì đường phố vẫn ồn ào, náo nhiệt, nhưng đó là những âm thanh của niềm vui. Hôm qua, Brazil vừa chiến thắng.

Đã 11 năm, Selecao mới trở lại vùng Đông Bắc chơi bóng nên có thể hiểu được sự cuồng nhiệt của người dân Fortaleza, nhất là khi ở khu vực này không có nhiều CLB tên tuổi (“số má” nhất như Ceara SC hay Ferroviano AC cũng còn rất vô danh). Một ngày trước khi trận đấu giữa Brazil và đối thủ kỵ giơ Mexico diễn ra, hàng nghìn người hâm mộ đã tập trung xung quanh sân vận động Placido Aderaldo Castelo – hay còn có tên ngắn gọn là Castelao – để được tận mắt chiêm ngưỡng các thần tượng. Những người không có may mắn được vào sân để trực tiếp theo dõi Neymar, Luiz, Oscar… tập luyện thì vẫn kiên nhẫn không chịu ra về, mà đứng chờ ngoài sân Castelao và giơ cao các biểu ngữ ủng hộ ĐTQG. Sau đó, đến ngày hôm qua (giờ địa phương) thì Castelao gần như đã chật kín với hơn 50.000 khán giả, ngoài ra Hội đồng thành phố Fortaleza cũng bố trí rất nhiều màn hình LED cỡ lớn ở quảng trường Iracema, khu vực trung tâm thành phố, để các CĐV không có vé (ước tính lên đến 30.000 người) có thể cùng nhau cổ vũ cho ĐTQG. Trước giờ bóng lăn, BTC còn sắp xếp để danh ca Raimundo Fagner (một trong những nghệ sĩ nổi tiếng nhất của Brazil trong suốt 3 thập niên gần đây, người từng được đề cử trong hạng mục Album nhạc lãng mạn hay nhất của giải thưởng Latin Grammy năm 2005) lên biểu diễn và sự hiện diện của ông này đã được đông đảo khán giả hoan hộ nhiệt liệt. Tuy nhiên, không gì có thể sánh nổi với khoảnh khắc bùng nổ ngay những phút đầu trận đấu, khi Neymar tung cú volley thần sầu mở tỉ số cho Brazil: đám đông xung quanh tôi như chìm đi trong niềm hạnh phúc vô bờ bến, tất cả mọi người đều nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy nhau như thể đã quen biết từ rất lâu và hét vang “Vamos la Brasil! Vamos la Brasil!” (Tiến lên Brazil! Tiến lên Brazil!). Tôi suýt nữa thì bị đè bẹp dí trong đám đông, nhưng rất may là màn ăn mừng cũng chỉ kéo dài khoảng vài phút. Khi trọng tài Howard Webb nổi hồi còi mãn cuộc, phần lớn các CĐV có mặt ở khu vực quảng trường không chịu ra về mà vẫn tiếp tục vừa đi vừa hát vang, khiến tôi liên tưởng đến các lễ hội đường phố nổi tiếng của Nam Mỹ. Đến gần khuya, khi tôi cảm thấy thấm mệt và trở về khách sạn ở khu Centro thì các địa điểm ăn uống, giải trí quanh đó vẫn còn vô cùng đông đúc. Đi ngang qua một quán bar, hình như tôi nghe thấy văng vẳng tiếng hát “Brasil Campeao” (Brazil vô địch)…

Bóng đá che mờ tất cả

Tình hình ở Brazil những ngày này không thật sự êm đẹp khi các cuộc biểu tình nổ ra liên tiếp, với quy mô lớn nhất kể từ sau khi chế độ độc tài kết thúc vào năm 1985. Nhiều phóng viên nước ngoài cho rằng nguyên nhân là sự mất cân đối trong cơ cấu thu nhập của các tầng lớp dân cư, nhưng theo tôi thì không phải như vậy bởi tôi chưa bao giờ chứng kiến các phương tiện truyền thông như báo chí, TV…. đề cập đến vấn đề bất bình đẳng thu nhập trong suốt gần 1 tuần lễ ở Brazil. Sự thực là người dân nước này cảm thấy bất mãn với khả năng quản lý xã hội yếu kém của Chính phủ, khi sự tăng trưởng kinh tế ngoạn mục trong những năm gần đây không đi kèm với những cải thiện trong chất lượng y tế, giáo dục, cơ sở hạ tầng. Tuy nhiên, chỉ vài thắng lợi trong bóng đá thôi cũng có thể che mờ tất cả.

Có lẽ chỉ ở Rio de Janeiro hay Sao Paulo, những thành phố lớn và giàu có, thì người ta mới bị những bận rộn của cuộc sống thường ngày cuốn đi mất và quên đi niềm vui lớn lao mà bóng đá có thể mang lại. Tại Fortaleza mức sống cũng chỉ ở mức trung bình - dù đây là đô thị đông dân cư thứ 5 của Brazil – nên dân chúng tìm đến bóng đá như một “liều thuốc” về mặt tinh thần, giúp họ quên đi những khó khăn thường nhật và có lẽ phải hơn 2 năm nay Selecao mới lại nhận được sự cổ vũ cuồng nhiệt như thế từ công chúng nội địa. Không phải ngẫu nhiên mà đội trưởng Thiago Silva lại cố nán lại để vẫy tay chào các CĐV Fortaleza và trả lời hãng thông tấn AFP một cách đầy xúc động: “Ở đây tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Ở đây tôi như được trở về nhà”. Tôi đứng rất gần trung vệ của PSG vào lúc đó, và từ trong ánh mắt của Silva tôi có thể cảm nhận được rằng anh nói rất chân thành.

Theo chân đoàn quân Samba

Tuy nhiên dù có lưu luyến mảnh đất Fortaleza đến mấy thì Silva và các đồng đội cũng phải rời đi. Theo tôi tìm hiểu được thì lẽ ra ĐT Brazil sẽ có buổi tập vào sáng nay 20/6 (giờ địa phương) ở sân vận động Presidente Vargas, nhưng HLV Felipe Scolari đã quyết định cho các học trò nghỉ tập để có thêm thời gian phục hồi thể lực. Đến 15h chiều nay (1h sáng ngày 21/6 theo giờ Việt Nam) thì các tuyển thủ và BHL sẽ lên máy bay đến Salvador, thành phố thủ phủ bang Bahia để đá trận tranh ngôi đầu bảng với Italia. Tất nhiên, tôi không có vinh dự được lên chuyến chuyên cơ cùng các thành viên Selecao nhưng điều đó không có nghĩa là tôi có thể bỏ qua trận cầu kinh điển của hai trong số những ĐTQG vĩ đại nhất thế giới, hai đội bóng đã giành tổng cộng 9 chức VĐ World Cup.

Dù đã có hai ngày tươi đẹp ở đây bên các bãi biển Đại Tây Dương xanh ngắt và bầu không khí bóng đá đầy đam mê, tôi đành phải chia tay thành phố Fortaleza để xuôi Nam về Salvador. Với khoảng cách hơn 1.200km, việc di chuyển bằng xe bus sẽ tốn rất nhiều thời gian và khiến du khách cực kỳ mệt mỏi, trong khi hệ thống tàu hỏa chở khách gần như không tồn tại ở Brazil nên phương án khả thi nhất của tôi là đi máy bay mặc dù giá vé giờ chót không hề rẻ. Nhưng rõ ràng không phải lúc nào bạn cũng có cơ hội đến Nam Mỹ, đến vương quốc bóng đá và tận hưởng cuộc chạm trán kinh điển Brazil – Italia đúng không? Tôi cũng nghĩ như thế, nên danh sách những du khách quốc tế từng ghé thăm Salvador sắp sửa có thêm một cái tên nữa rồi…

Trương Hoàng | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục