| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Phương Nam thẳng tiến
Dù đã ấp ủ giấc mơ chinh phục Brazil từ khá lâu, phải đợi đến dịp Confed Cup 2013 thì tôi mới hạ quyết tâm lên đường đến với miền đất hứa, để nhân tiện cảm nhận luôn bầu không khí bóng đá xứ sở Samba. Tôi lên chuyến bay của hãng hàng không TAM Airlines, chặng từ New York đến Rio de Janeiro. Hành trình vẫn chưa thực sự bắt đầu nhưng ngay khi có mặt trên máy bay thì tôi đã lập tức cảm nhận được hương vị phá cách đặc trưng của người Nam Mỹ: cách đánh số ghế của TAM… chẳng theo hệ thống nào cả. Đôi lúc họ bỏ qua B mà nhảy cóc từ A sang C, hoặc có khi ba ghế bên phải là ABC còn ba ghế bên trái là… JKL (chứ không phải là DEF như thường lệ). Sau khi trải qua hơn 12 tiếng trên không trung, cuối cùng tôi cũng hạ cánh xuống sân bay Santos Dumont đúng vào lúc bình minh. Sở dĩ tôi chọn Santos Dumont chứ không phải sân bay chính Galeao International là vì Santos Dumont nằm ngay sát trung tâm thành phố, trong khi Galeao cách đó tới 20km và chi phí đi taxi vào trung tâm có thể lên đến 100 reais (đơn vị tiền tệ Brazil, tương đương khoảng 47 USD). Tất nhiên là từ Santos Dumont thì cũng phải bắt taxi vào thành phố do sân bay này không được kết nối với hệ thống tàu điện ngầm nội đô, nhưng giá cả mềm hơn khá nhiều, chỉ khoảng 8 reais (3,76 USD, gần 80.000 VNĐ) cho quãng đường dài khoảng 2km đến khu Centro. Nếu như khu Copacabana hay Ipanema nổi tiếng với những bãi biển dài đông đúc, là nơi nghỉ ngơi, vui chơi của tất cả mọi tầng lớp trong xã hội thì Centro – với vô số nhà hàng và quán bar - là nơi tập trung các hoạt động văn hóa, ẩm thực, cuộc sống về đêm…. nói nôm na một chút thì là địa điểm dành cho tầng lớp trung lưu trở lên. Đổi lại, giá phòng khách sạn ở đây cũng đắt đỏ hơn đôi chút, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên đặt chân đến Nam Mỹ nên tôi muốn đặt vấn đề an toàn lên hàng đầu.
![]() |
| Sân vận động Maracana nhìn từ xa. |
Đường đến Maracana
Kết thúc nửa ngày nằm lì trong khách sạn để phục hồi sức lực sau chặng bay dài, tôi bắt đầu công cuộc khám phá Confed Cup. Điểm đến đầu tiên đương nhiên là sân bóng Maracana huyền thoại, SVĐ lớn nhất Nam Mỹ với sức chứa 78.838 chỗ ngồi. Cho những du khách lần đầu đặt chân đến một nơi xa lạ thì tàu điện ngầm bao giờ cũng là phương tiện đi lại tiện lợi nhất bởi việc định hướng rất đơn giản (có chỉ dẫn rõ ràng tại mỗi bến tàu), giá cả cố định (không lo bị bắt chẹt như khi đi taxi) và đường đi tương đối thẳng (không chuyển hướng liên tục như lúc đi xe bus nên hành khách hiếm khi cảm thấy mệt mỏi, say tàu xe). Tuy nhiên, không phải địa điểm nào cũng nằm trong “tầm phủ sóng” của tàu điệnbởi thành phố Rio de Janeiro rộng lớn với hơn 12 triệu dân lại chỉ có vẻn vẹn 2 tuyến tàu điện ngầm, và chắc chắn sẽ có lúc bạn phải sử dụng đến taxi hoặc xe bus.
Rất may, Maracana cũng tọa lạc tại khu vực trung tâm nên hành trình đến đó tương đối đơn giản: từ nơi ở của mình, tôi chỉ cần đi bộ khoảng vài trăm mét ra bến tàu có tên Cinelandia là có thể lên tuyến tàu điện ngầm số 2 (Linha 2) và đi thẳng đến Maracana. Trái ngược với giao thông lộn xộn trên mặt đất, bên trong tàu điện ngầm (Metrô) ở đây rất an toàn, sạch sẽ và tốc độ di chuyển cũng rất nhanh. Giá vé đồng hạng cho một lượt là 3,2 reais (xấp xỉ 31.000 VNĐ) và đối với tôi thì nó rất xứng đáng: chỉ sau hơn 10 phút, tàu đã đi đến bến Maracana (nằm ngay cạnh sân bóng cùng tên). Công việc tiếp theo của tôi sau khi chui lên mặt đất là tìm một chỗ nào đó để lót dạ, vì số năng lượng ít ỏi từ bữa sáng đã bị tiêu thụ hết từ lâu. Bước vào quán buffet thịt nướng gần đó, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là… một chiếc áo.
Sự bất ngờ & nỗi thất vọng
Tất nhiên đó không phải là một chiếc áo bình thường, mà là áo thi đấu của ĐTQG Brazil có kèm chữ ký lưu niệm của Ronaldinho được treo trang trọng ngay bên trái cửa ra vào. Nói chung ở đây chữ ký của các cầu thủ bóng đá có giá trị hơn rất nhiều so với ngôi sao ca nhạc hay điện ảnh và bất kỳ ai tỏ ra yêu thích bóng đá Brazil cũng sẽ được đón tiếp nhiệt tình. Cũng nhờ thế mà tôi phát hiện ra một điểm thú vị nữa: trong tiếng Bồ Đào Nha (ngôn ngữ chính thức của Brazil), chữ R được đọc là H và chữ O ở cuối mỗi từ được đọc gần giống như U, nên anh chàng phục vụ bàn phát âm tên của tiền đạo “răng vẩu” lừng danh một thời thành Honaudinhu (Hô – nau – đi – nhu) chứ không phải cái tên quen thuộc mà chúng ta vẫn gọi ở Việt Nam.
Ra khỏi quán thì Maracana huyền thoại đã ở ngay trong tầm mắt, nhưng rất tiếc là tôi lại đến đây đúng thời điểm SVĐ đang tạm đóng cửa để bảo dưỡng. Bình thường, đây là điểm du lịch hút khách thứ hai của Rio de Janeiro nhưng khi thời gian mở màn Confed Cup chỉ còn tính bằng ngày (trận đấu đầu tiên ở Maracana là giữa Italia và Mexico vào ngày 16/6) thì người ta không cho phép khách tham quan vào sân. Vì thế, bầu không khí xung quanh sân bóng cũng không thật sự náo nhiệt và nhịp sống vẫn diễn ra như bình thường. Dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy ngày hội bóng đá đang đến gần chỉ là những quả bóng bay khổng lồ màu vàng – trên đó có logo của FIFA, thành phố Rio de Janeiro và Confed Cup - được thả ngay phía trên SVĐ. Có đôi chút thất vọng và cảm giác tự giận bản thân mình vì đã không tìm hiểu kỹ lịch trình hoạt động của Maracana, nhưng dù sao đây cũng mới chỉ là ngày thứ hai của tôi ở đây và thời gian vẫn còn rất nhiều. Tôi đành lên đường đến với tượng Chúa cứu thế cùng các điểm tham quan khác, tạm biệt Maracana và hẹn gặp lại sau 2 ngày nữa!
|
















