| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Kẻ hám tiền Falcao
Falcao nhận được sự quan tâm từ Real Madrid, Man City và Chelsea - những đại gia châu Âu sẽ dự Champions League mùa tới. Nếu tiếp tục gắn bó với Atletico, tiền đạo sinh năm 1986 cũng sẽ được chơi tại đấu trường danh giá nhất châu Âu trong chiến dịch 2013/14.
Ấy thế mà Falcao lại chọn Monaco làm điểm đến tiếp theo, trong bối cảnh đội bóng Công quốc chỉ là một tân binh của Ligue 1. Với túi tiền gần như không đáy của ông chủ Dmitry Rybolovlev, Monaco đã đồng ý trả ngay cho Atletico 45 triệu euro. Nếu “Les Rouge et Blanc” được dự Champions League mùa 2014/15, “Los Colchoneros” sẽ được nhận thêm 15 triệu euro nữa.
Tại Monaco, Falcao sẽ được hưởng lương 14 triệu euro/mùa. Điểm khác biệt lớn nhất so với thời điểm thi đấu tại Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha hay Argentina là anh sẽ không bị trừ thuế thu nhập. Bởi theo luật pháp của quốc gia nhỏ bé này, người nước ngoài không phải đóng thuế trên tiền lương của họ.
Lương của Falcao chưa phải cao nhất thế giới. Nhưng chắc chắn, anh bỏ vào túi mình nhiều tiền nhất. Vì những cầu thủ khác như Samuel Eto’o, Lionel Messi hay Zlatan Ibrahimovic dù lương cao hơn nhưng lại phải đóng thuế thu nhập cực cao.
Song câu hỏi đặt ra là liệu những khoản tiền kếch xù mà Falcao kiếm được sau khi gia nhập Monaco có đáng không, khi thêm một mùa nữa anh không được dự Champions League? “El Tigre” năm nay 27 tuổi, tức không còn là một cầu thủ quá trẻ trung. Chẳng lẽ tham vọng của anh khi chơi bóng chỉ là kiếm thật nhiều tiền, mà không cần quan tâm đến những danh hiệu cao quý?
![]() |
| Tại sao Falcao lại coi trọng đồng tiền hơn cả sự nghiệp của mình tới vậy? |
Do dòng đời xô đẩy
Câu chuyện bắt đầu từ khi Falcao còn bé xíu. “El Tigre” là con của một gia đình nghèo khó. Bố của anh - Radamel Garcia là một cầu thủ bóng đá nhưng tài năng không nhiều, vì vậy chỉ chơi ở những CLB nhỏ và hưởng lương chẳng đáng bao nhiêu.
Vậy mà gia đình Falcao vẫn phải sống chủ yếu nhờ vào nguồn thu nhập của ông, bởi mẹ “El Tigre” - Leila Garcia chỉ ở nhà làm công việc nội trợ. Thỉnh thoảng, bà Leila có giúp dọn dẹp nhà cửa, trông con cho những gia đình hàng xóm, song cũng chẳng kiếm được quá nhiều tiền.
Gia đình Falcao càng khó khăn với thói ăn chơi của bố “El Tigre”, khi ông là một bợm rượu và thường xuyên lấy tiền đi cho gái đằng sau lưng vợ (đọc lại kỳ 1, số ra ngày 27/5). Thế mới có chuyện khi đang học lớp 7, Falcao buộc phải nghỉ giữa chừng vì không có tiền đóng học.
Falcao vốn học rất giỏi và cực kì chăm chỉ. Ước mơ của anh là trở thành một bác sỹ để có thể cứu được nhiều người. Ngoài ra nếu làm báo sỹ, “El Tigre” sẽ kiếm được nhiều tiền nhằm giúp gia đình anh thoát khỏi cảnh túng thiếu.
Phải bỏ học theo đó là một cú sốc thực sự đối với Falcao. Giấc mơ trở thành một bác sỹ của anh sẽ mãi chẳng thể trở thành sự thực. May cho Falcao là anh biết đá bóng. Trong một buổi chơi bóng ngoài đường phố của Falcao và các bạn đồng lứa, tuyển trạch viên của Lanceros Boyaca đã phát hiện ra anh. Và rồi đầu năm 1999, Lanceros kí hợp đồng với “El Tigre” để anh được ăn tập cùng đội trẻ của họ.
![]() |
| Falcao đã chính thức về Monaco |
Việc trở thành người của Lanceros giống như một ngã rẽ trong cuộc đời của Falcao. Thế nhưng trước khi đến được với ngã rẽ định mệnh ấy, anh đã phải trải qua không biết bao nhiêu thảm cảnh. Từ chuyện Falcao bị những đứa trẻ xấu tính xung quanh trêu chọc việc anh bỏ học, cho đến chuyện đói ăn khiến nhiều khi phải sang xin nhà hàng xóm đồ ăn thừa. Cũng không thể quên chuyện Falcao và mẹ anh thường xuyên bị ông Radamel đánh đập dã man mỗi khi ông này say xỉn.
Có lần, ông Radamel hành hạ hai mẹ con Falcao khiến mặt của cả hai bầm tím hết cả. Falcao và mẹ đành đến cầu cứu bác sỹ Mario. Nhà ông Mario giàu nhất khu phố mà Falcao sinh sống, bởi ông là bác sỹ của bệnh viện lớn nhất thuộc trung tâm thành phố Santa Marta. Ông Mario là thần tượng của Falcao. Anh luôn mong sau này sẽ có được địa vị giống như ông.
Ông Mario thỉnh thoảng cũng thuê bà Leila làm ô sin tính theo giờ. Nghĩ rằng ông Mario sẽ nhiệt tình dang tay ra giúp đỡ mình và con, bà Leila mới cùng Falcao tới nhà ông để nhờ chữa trị những vết thương. Mặc dù vậy khi cả hai gõ cửa và nhờ giúp đỡ, ông Mario trả lời một câu rất vô tình rằng: “Có tiền không mà đòi chữa? Nhà tôi không phải cái trại từ thiện”.
Nghe xong những câu nói đó, Falcao bỗng nhiên bật khóc. Anh không đau vì những vết thương, mà đau lòng, khi thần tượng trong lòng anh sụp đổ ngay trước mắt. Falcao vừa mếu máo, vừa hỏi lại ông Mario: “Cháu tưởng chữa bệnh phải là niềm vui của mọi bác sỹ chứ. Tại sao ông lại vô tình với mẹ con cháu thế?”.
Ông Mario đáp lại: “Niềm vui cái con khỉ. Niềm vui hay đam mê gì thì cuối cùng vẫn chỉ là để kiếm tiền mà thôi”, rồi sau đó đóng sập cảnh cửa. Câu nói của ông Mario in sâu vào tâm trí của Falcao. Tất cả đều chỉ xoay quanh một chữ tiền, hóa ra cái thế giới mà anh chưa khám phá hết là như thế hay sao?
Falcao từng cho rằng niềm đam mê nên được đặt lên trên đồng tiền. Song những lời của ông Mario khiến anh bắt đầu nghĩ khác. Bởi thế nên khi gia nhập Lanceros, Falcao xác định ngay từ đầu rằng chơi bóng chỉ là một công cụ để anh kiếm tiền, đặc biệt là khi bóng đá không phải niềm đam mê số 1 của “El Tigre”.
Thành công và những danh hiệu là điều mà Falcao muốn có, nhưng không nhất thiết phải có. Điều quan trọng nhất đối với anh vẫn là tiền. Bởi một khi có nhiều tiền và trở nên giàu có, “El Tigre” chắc chắn sẽ không bao giờ phải trải qua những cảnh trái ngang như thời thơ ấu.
|
Ngọc Khánh |
00:00 30/11/-0001

















