| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Đầu tư đâu, vô địch đấy
Ngày 18/6/2006 dưới sự tài trợ của Tập đoàn T&T, đội bóng Hà Nội T&T được dẫn dắt bởi HLV Triệu Quang Hà đã trình làng bóng đá Việt ở giải hạng Ba. Một năm sau họ lên hạng Nhì và tiếp tục lên hạng Nhất ở mùa tiếp theo. Không dừng lại ở đó, Hà Nội T&T tiếp tục gây chú ý khi giành quyền lên chơi ở V-League mùa giải 2009.
Trước khi mùa bóng này khởi tranh, bầu Hiển định danh mình trong làng bóng đá Việt bằng việc chiêu mộ tiền đạo số 1 Việt Nam lúc bấy giờ là Lê Công Vinh với giá chuyển nhượng kỷ lục 8 tỷ. Kết thúc mùa giải, Hà Nội T&T của bầu Hiển giành vị trí thứ tư chung cuộc sau khi đứng bét bảng ở lượt đi, vượt qua lời nguyền V-League để tạo nên một kỳ tích mới. Cũng trong năm này, ngoài Hà Nội T&T, bầu Hiển còn đầu tư trên 55 tỷ cho CLB SHB Đà Nẵng và ông đã thu về cú đúp VĐ V-league và Cúp QG 2009 cùng đội bóng sông Hàn.
![]() |
Năm 2010 với quyết tâm đưa Cúp về thủ đô, mừng Đại lễ 1000 năm Thăng Long, bầu Hiểu không tiếc tay rót kinh phí để Hà Nội T&T lần đầu tiên bước lên bục cao nhất làng bóng đá quốc nội. Quả nhiên, Hà Nội T&T lên ngôi ở tuổi thứ 5, giải cơn khát thành tích 12 năm cho bóng đá Hà Nội.
Ở V-League 2011, Hà Nội T&T tuột Cúp sau trận đấu cuối cùng với SLNA nhưng cũng chỉ một năm sau, bầu Hiển lại nở nụ cười mãn nguyện khi SHB Đà Nẵng thoái ngôi của đội bóng xứ Nghệ.
Mơi đây nhất, một đội bóng khác được đầu tư bởi ngân hàng SHB của bầu Hiển là SHB Champasak thi đấu tại giải Ngoại hạng Lào mùa giải đầu tiên đã vô địch sớm trước 2 vòng đấu. Chức vô địch của SHB Champasak đã đưa ông bầu Hiển trở thành ông bầu giàu thành tích và quyền lực bậc nhất bán đảo Đông Dương.
Vững vàng trong bão
Kết thúc mùa giải 2012, hàng loạt ông bầu gặp khó khăn về mặt tài chính buộc phải “tháo chạy” khỏi bóng đá và đẩy các CLB vào tình cảnh giải thể. Tất nhiên, bầu Hiển không thể miễn nhiễm với cuộc khủng hoảng song ông chỉ có thể phải hạn chế phần nào mức đầu tư cho bóng đá chứ không có chuyện bỏ lại những đứa con máu mủ ruột già của mình. Việc ông Hiển đồng loạt thoái vốn khỏi SHB Đà Nẵng và các đội trẻ cũng không phản ánh sự “bỏ của chạy lấy người”. Đơn thuần là vì ông không muốn mang tiếng mình phá rào khi xiết lại quy định: Một ông chủ hai đội bóng.
Một bằng chứng quan trọng hơn cho thấy bầu Hiển hoàn toàn “khỏe” trong bão khủng hoảng là trong số 6 ông bầu gồm Nguyễn Vĩnh Thọ, Võ Quốc Thắng, Đoàn Nguyên Đức, Nguyễn Đức Thụy, Nguyễn Đức Kiên và ông Đỗ Quang Hiển có tài sản được niêm yết trên sàn chứng khoán, duy nhất ông Hiển sở hữu cổ phiếu các đơn vị kinh doanh có lời hơn so với mọi năm, nơi ông hiện đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch HĐQT, bao gồm Ngân hàng Cổ phần Sài Gòn Hà Nội (mã SHB), Công ty Cổ phần Chứng khoán Sài Gòn Hà Nội (mã SHS), Công ty Phát triển đô thị và khu công nghiệp SHB và Tập đoàn T&T.
Cụ thể, SHB tăng trưởng lợi nhuận 44% qua 6 tháng đầu năm, SHS lãi 31 tỷ đồng. Về danh mục tài sản, cá nhân bầu Hiển nắm 25,42 cổ phiếu SHB (tỷ trọng 4,34% vốn điều lệ doanh nghiệp, trị giá trên 155 tỷ đồng). Thông qua Tập đoàn T&T, ông còn sở hữu thêm 40,1 triệu cổ phiếu SHB (trị giá gần 245 tỷ đồng), 12,33 triệu cổ phiếu SHS (tương đương 58 tỷ đồng) và 4,42 triệu cổ phiếu NTB (trị giá 16 tỷ đồng)
Đấy cũng là lý do vì sao, khi các ông bầu khác phải thực thi chính sức thắt lưng buộc bụng thì bầu Hiển vẫn rót tiền tài trợ sang bóng đá Lào hay với tư cách một “CĐV”, ông vẫn thi thoảng xuống sân thưởng nóng tiền tỷ cho SHB Đà Nẵng mỗi khi… có “hứng”.
![]() |
Nhưng cũng phải làm việc cật lực
Để có những phút giây hào phóng, những thành công trong mấy năm qua, rất ít người biết được rằng bầu Hiển đã phải làm việc cật lực như thế nào. Một ngày trước khi trận Hà Nội T&T và SLNA ở vòng 4 V-League 2013 diễn ra, bầu Hiển có một cuộc họp hết sức căng thẳng. Hôm đó là Đại hội cổ đông thường niên của ngân hàng thương mại Sài Gòn Hà Nội (SHB), do ông làm Chủ tịch HĐQT.
Trong đại hội này, ông Hiển phải vò đầu bứt tai vì khoản nợ xấu nóng hầm hập. Theo báo cáo thời điểm đó, tính đến hết năm 2012, dư nợ Vinashin tại SHB còn 4.004 tỷ đồng, chiếm hơn 44% tổng nợ quá hạn. Phần lớn số tiền trên do các khoản vay của ngân hàng Habubank trước khi sáp nhập.
Tất nhiên, ông Hiền chẳng bao giờ mang “nợ xấu” ra kể cho cầu thủ nghe. Có chăng, trong cuộc gặp với Hội đồng quản trị, ông chỉ khổ sở than rằng: “Gần như ngày nào ông cũng về nhà và ăn tối lúc 11, 12h đêm. Nhiều buổi trưa họp xử lý nợ xấu đến tận 1, 2 giờ, ăn trưa luôn bằng mỳ tôm. Thậm chí, những ngày họp ở Bianfishco còn được ăn bánh mỳ dây chun, ăn thấy dai còn tưởng thịt... Rồi có giai đoạn ông Hiển đi đi về về giữa Việt Nam và Mỹ thường xuyên hơn cả đi xem bóng đá ngoài Hàng Đẫy hay Chi Lăng cốt chỉ để lo bán… cá kiếm tiền.
Nói thế để thấy rằng, đằng sau những vinh quang mà bầu Hiển đang có là cả cuỗi khổ nhọc và rất nhiều hy sinh. Hơn tất cả, ông Hiển đến với bóng đá bằng tâm huyết thực sự chứ không “ẳn xổi”, mua danh.
Lúc này tại V-League, cả SHB Đà Nẵng và Hà Nội T&T vẫn chứng tỏ được sức mạnh và tính ổn định hơn bất cứ đội bóng nào khác. Họ cũng là những ứng cử viên hàng đầu cho chức vô địch mùa bóng này. Và sẽ chẳng có gì ngạc nhiên, nếu ông bầu giàu thành tích bậc nhất Bán đảo Đông Dương Đỗ Quang Hiển lại nâng Cup.

















