Tự truyện Javier Zanetti (Kỳ 5): Đội trưởng mới của Inter

13:04 Chủ nhật 02/06/2013

Tóm tắt kỳ trước: Trong trận chung kết UEFA Cup năm 1997, Zanetti tranh cãi quyết liệt với HLV Roy Hodgson vì bị thay ra vào những phút cuối. Sau đó Hodgson ra đi, Gigi Simoni đến cùng với Ronaldo, Simeone, Recoba và một loạt ngôi sao khác. Tháng 5/1998, Zanetti giành được danh hiệu đầu tiên sau ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0, giúp Inter đánh bại Lazio trong trận chung kết UEFA Cup.

Bài viết cung cấp độc quyền bởi




Thay đổi trên ghế huấn luyện

Một lần nữa, Moratti lại tìm cách tăng cường lực lượng để giúp đội bóng đủ sức cạnh tranh trên mọi mặt trận. Nhiều cầu thủ xuất sắc nữa được đưa về, trong đó có Roberto Baggio. Với Roby, tôi có một cảm giác thân thuộc ngay từ lần đầu gặp mặt. Anh ấy yêu Argentina, nơi Baggio có một căn biệt thự và thường sống ở đó trong các kỳ nghỉ và - giống tôi - Baggio thực ra cũng là một người rất vui tính bất chấp vẻ ngoài nghiêm nghị. Trong một lần chúng tôi đi nghỉ cùng nhau ở Argentina, Baggio đã tặng tôi một con chó nhỏ thuộc giống labrador tên là Simba – một trong những món quà tuyệt vời nhất mà tôi từng nhận được. Tiếc là anh ấy đến Inter quá muộn, với hàng loạt vấn đề về thể lực, nhưng chỉ riêng sự có mặt của Baggio đã giúp ích rất nhiều cho chúng tôi rồi.

Trở lại với bóng đá, vào đầu mùa giải thì Gigi Simoni vẫn ngồi trên ghế HLV trưởng, nhưng Ban lãnh đạo CLB quyết định sa thải ông ấy chỉ sau vài tháng dù chúng tôi vẫn đang thi đấu ở Champions League. Không chỉ được các cầu thủ yêu mến, Simoni còn là một Interista đích thực và đó là lý do khiến các CĐV luôn dành cho ông ấy những ấn tượng tốt đẹp nhất. Người kế nhiệm là Mircea Lucescu, một người Romania nổi tiếng là thích sáng tạo. Trong một trận giao hữu với Lugano, ông ấy thậm chí đã bố trí tôi chơi ở vị trí tiền đạo lùi (!). Với Lucescu, mọi thứ đã khởi đầu đầy hứa hẹn: chúng tôi ghi được hàng lô bàn thắng ở Serie A, đặc biệt là tại San Siro – nơi hầu hết các đối thủ đều bị “tàn sát”. Nhưng câu chuyện dần dần trở nên phức tạp.

Mùa bóng vứt đi

Chúng tôi bị loại khỏi Champions League đầy tức tưởi dưới tay Manchester United (bàn thắng đúng luật của Simeone không được trọng tài công nhận) và xuống phong độ thảm hại ở Serie A. Lucescu phải ra đi và bầu không khí trong đội bóng ở thời điểm đó trở nên rất tồi tệ. Việc thay đổi HLV liên tục khiến các cầu thủ không thoải mái và đó chắc chắn là mùa giải khó khăn nhất của tôi kể từ khi đến Inter. Sau đó HLV thủ môn Luciano Castellini được trao một cơ hội, nhưng tình hình vẫn không khá hơn và Giaguaro (biệt danh của Castellini) chỉ tồn tại được 4 trận đấu trước khi bị sa thải. Thế là Roy Hodgson, người đã đưa chúng tôi đến trận CK UEFA Cup năm 1997, quay lại để dẫn dắt đội bóng trong 4 vòng đấu cuối. Chúng tôi kết thúc mùa giải một cách vô cùng tệ hại ở vị trí thứ 8, kém đội vô địch AC Milan tới 24 điểm. Thậm chí Inter còn không được dự Cúp châu Âu mùa giải sau đó, bởi chúng tôi đã thua Bologna trong loạt đấu play-off.

Tất cả những chuyện đó là lỗi của chúng tôi: không có sai lầm nào đáng kể từ các trọng tài, cũng không thể đổ lỗi cho sự thiếu may mắn. Có lẽ áp lực thành công quá lớn đã khiến chúng tôi sụp đổ, hoặc cũng có thể là các cầu thủ không có được sự ăn ý cần thiết khi biên chế đội bóng phình to ra. Tuy nhiên Moratti không bao giờ bỏ cuộc. Mùa giải sau đó (1999/00 – ND), ông ấy mang về sân Giuseppe Meazza vị HLV thành công nhất trong vòng vài năm trở lại đây: Marcello Lippi, cựu “thuyền trưởng” của kình địch Juventus.

Trở thành đội trưởng

Đối với tôi mà nói, ít nhất thì mùa bóng mới cũng bắt đầu bằng một tin tức tốt lành. Sau khi dành trọn cả sự nghiệp kéo dài hai thập kỷ cho Inter, Beppe Bergomi quyết định treo giày và cũng bỏ trống luôn cả băng đội trưởng mà anh ấy đã đeo trong suốt nhiều năm. Cùng ra đi với Bergomi còn có Gianluca Pagliuca, một huyền thoại khác của Inter và là người đang đảm nhiệm vai trò đội phó. Chúng tôi đã mất đi hai người giàu kinh nghiệm nhất, hai cầu thủ tuyệt vời, hai thủ lĩnh trong cũng như ngoài sân bóng. Đội hình Inter vào thời điểm ấy tương đối trẻ trung và có rất ít cầu thủ đã khoác áo Xanh – Đen được một thời gian dài. Thế là vinh dự đeo băng đội trưởng Inter thuộc về tôi, một người mới 26 tuổi. Trước đó, chưa bao giờ có một người Argentina trở thành đội trưởng của Inter. Bây giờ, tôi đã là người thừa kế của những thủ quân huyền thoại như Bergomi, Beppe Baresi, Altobelli, Bini hay xa hơn nữa là Mazzola, Facchetti, Picchi và Meazza. Một cảm giác hài lòng khủng khiếp.

Khi bạn là đội trưởng, thành tích của bạn không chỉ được đo đếm bằng những chiếc cúp, mà còn bởi cá tính và sự mạnh mẽ trên sân bóng. Vì thế, đương nhiên tôi phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn và cũng phải có tiếng nói lớn hơn trong phòng thay đồ. Tôi đã có một số cuộc trao đổi với người thầy mới Lippi, tuy nhiên phải nói rằng mối quan hệ giữa tôi và ông ấy không thật tốt đẹp. Lippi là một HLV xuất chúng, tuy nhiên có lẽ ông ấy không hoàn toàn hòa nhập được vào môi trường ở Inter. Lippi vẫn quá gắn kết với CLB cùng các học trò cũ và tạo cho chúng tôi ấn tượng rằng mình đang phải đối mặt với một người cũ của Juventus – đội bóng mà Inter coi là kẻ thù, là đối tượng cần phải hạ gục. Khi các cầu thủ và HLV không đạt được sự đồng thuận cần thiết, rất khó để thi đấu tốt trên sân cỏ và chúng tôi đã bị loại khỏi cuộc đua Scudetto chỉ sau vài tháng. Tình hình càng thêm tồi tệ khi Ronaldo dính chấn thương nặng ngay vòng đấu thứ 10 (trận thắng Lecce 6-0, tôi cũng ghi một bàn) và chỉ trở lại vào cuối mùa giải. Rất nhiều cầu thủ khác cũng dính chấn thương và màn trình diễn của đội bóng vẫn không được cải thiện là bao bất chấp 3 chữ ký mới trong kỳ chuyển nhượng mùa Đông: Clarence Seedorf, Adrian Mutu và Ivan Cordoba.

Kết thúc mùa bóng, Inter chỉ đứng thứ 4, bằng điểm với Parma và lại phải đá play-off (lần này để tranh suất dự Champions League). Một bàn thắng của Zamorano và hai khoảnh khắc kỳ diệu của Baggio giải cứu chúng tôi. Nhưng những ngày tháng tươi đẹp còn lâu mới bắt đầu.

Đón đọc kỳ 6: Tuột mất ngai vàng trong gang tấc

“Các fan của Inter sẽ nói với bạn rằng chơi bóng nhiều năm cho một CLB là chưa đủ. Hôn lên ngực áo sau khi ghi bàn là chưa đủ. Nói những lời lẽ bay bướm và đưa các CĐV lên mây xanh cũng vẫn chưa đủ. Ở Italia (và cả các quốc gia Latin khác), tình yêu đối với đội bóng là vấn đề về triết lý sống. Phong cách sống. Là cách mà bạn cư xử hàng ngày. Để bạn có thể hình dung về tình yêu của tôi với Inter, tôi sẽ kể một vài câu chuyện: tôi mua một chiếc xe màu đen, sau đó tôi sơn các sọc xanh lên khắp thân xe và vẽ thêm một số 4 lên đó. Ở nhà, phòng tắm của tôi cũng ngập trong hai màu Xanh – Đen và có những viên đá được khảm thành hình số 4.” – Zanetti kể lại trong cuốn tự truyện. Với tình yêu Inter nhiều đến nhường ấy, đừng ngạc nhiên nếu anh được bổ nhiệm làm Phó Chủ tịch Inter sau khi giải nghệ.
Quang Hải | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục