| Bài viết cung cấp độc quyền bởi |
Mâu thuẫn với Hodgson
Từ góc độ cá nhân mà nói, mùa giải đầu tiên với tư cách một Interista đã kết thúc không đến nỗi nào. Nhưng đối với cả đội thì đây là một mùa bóng tương đối, nếu không muốn nói là rất, thất vọng khi Inter chỉ xếp thứ 7, một vị trí quá thấp đối với một CLB luôn hướng đến mục tiêu giành Scudetto. Tất nhiên, chưa thể đòi hỏi quá nhiều khi đây mới là năm đầu tiên dưới triều đại Moratti, và tất cả chúng tôi đều biết rằng ngài Chủ tịch sẽ đầu tư mạnh tay để xây dựng một đội bóng có khả năng cạnh tranh trên tất cả các mặt trận.
Chỉ một năm sau, tình hình đã khá hơn đáng kể. Lực lượng đã được tăng cường và chúng tôi dẫn đầu Serie A trong suốt một thời gian dài dù cuối cùng thì chức VĐ vẫn chưa đến. Tuy nhiên tôi không thể hài lòng với những gì đã diễn ra ở đấu trường châu Âu. Với Hodgson, một người mà tôi vô cùng ngưỡng mộ dù có những tin đồn cho rằng tôi và ông ấy là “kẻ thù”, chúng tôi đã chơi thứ bóng đá rất hiện đại và lọt vào trận chung kết UEFA Cup với Schalke 04. Chúng tôi thua 0-1 trên đất Đức trước khi thắng lại 1-0 tại Italia, đưa trận đấu sang hiệp phụ và cuối cùng là loạt penalty bất chấp hàng loạt pha dứt điểm nguy hiểm của cả hai đội. Lúc đó hiệp phụ thứ hai chỉ còn vài giây nữa là kết thúc, bóng lăn ra ngoài biên và trọng tài bất ngờ thông báo thay đổi người. Trên tấm bảng của trọng tài biên xuất hiện số 4. Tôi bắt đầu nổi khùng (xin lỗi nếu tôi nói nghe có vẻ hơi kiêu ngạo, nhưng đó là lần duy nhất tôi cư xử không đúng nguyên tắc). Trống rỗng và giận dữ, tôi tranh cãi quyết liệt với Hodgson – một hành động mà nhiều người đánh giá như là cao trào của một mối quan hệ vốn đã nhiều rắc rối. Sự thực không phải như vậy: chỉ là tôi đã mệt mỏi và không nhận ra rằng HLV muốn đưa Nicola Berti (sút penalty tốt hơn tôi) vào sân để chuẩn bị đá 11m. Sau đó, trong phòng thay đồ tôi đã xin lỗi ông ấy và mọi chuyện đã được giải quyết bằng một cái bắt tay giữa những người có văn hóa.
HLV mới
 |
Bất chấp thất bại trong loạt đá luân lưu trước Schalke, giấc mơ chinh phục nước Ý và châu Âu của Chủ tịch Moratti vẫn còn nguyên vẹn. Mùa hè năm đó (1997 – ND), Moratti chi tiêu không tiếc tay để mang về sân Giuseppe Meazza cầu thủ xuất sắc nhất thế giới hồi bấy giờ: Ronaldo. Còn có nhiều ngôi sao nữa đặt chân đến đây trong buổi bình minh của mùa bóng: “El Cholo” (Diego) Simeone, “El Chino” (Alvaro) Recoba, Ze Elias, Taribo West và Francesco Moriero. Cộng đồng người Nam Mỹ bắt đầu lớn dần lên: một năm trước, cùng với Youri Djorkaeff, Ivan Zamorano đã ký hợp đồng với Inter. Hồi đó (tôi đang nói đến năm 1996), nhóm cầu thủ nói tiếng TBN ở Inter chưa đông đảo như bây giờ nên mối liên hệ đầu tiên giữa tôi và Zamorano là về mặt ngôn ngữ (nhưng hãy nhớ rằng giữa tiếng TBN ở Argentina, Chile, Paraguay hay Uruguay vẫn có rất nhiều sự khác biệt). Bên cạnh đó, nguyên tắc sống của chúng tôi cũng rất giống nhau – Ivan dành rất nhiều thời gian và năng lượng cho những dự án từ thiện – nên anh ấy nhanh chóng trở thành một trong những người bạn thân nhất của tôi.
Mùa giải ấy (1997/98 – ND), Inter có HLV trưởng mới. Roy Hodgson từ chức sau trận thua Schalke (nhưng hãy để tôi nhắc lại rằng cuộc tranh cãi giữa tôi và ông ấy không có ảnh hưởng gì đến quyết định này) và thế chỗ là Gigi Simoni. Rất nhiều phóng viên tỏ ra nghi ngại về năng lực huấn luyện của Simoni, bởi trước đó ông ấy chỉ dẫn dắt những CLB hạng 2. Nhưng Simoni đã xua tan những ngờ vực ấy thông qua tư duy chiến thuật và khả năng tương tác với các cầu thủ. Ông ấy đã xây dựng được một đội bóng đoàn kết, một tập thể đặc biệt cả trong và ngoài sân cỏ. Với Simoni, tôi lại chuyển vị trí một lần nữa: từ hậu vệ cánh phải sang cánh trái, sự thay đổi đã giúp tôi trở thành một cầu thủ đa năng về sau này. Có lẽ chỉ còn thiếu một lần trấn giữ khung thành nữa thôi là tôi sẽ chơi đủ các vị trí trên sân.
Thắng lợi đầu tiên
Ronaldo là một viên kim cương thực sự. Tôi chưa từng thấy một cầu thủ nào xuất sắc như thế, có lẽ chỉ trừ Leo Messi. Sức mạnh, kỹ thuật và tốc độ của anh ấy vượt trội tất cả và Ronaldo là mảnh ghép còn thiếu để đưa Inter đến với chức VĐQG. Chúng tôi đã chơi rất tốt trong mùa giải đó, nhưng cuối cùng chỉ xếp thứ nhì. Rất may, nỗi đau thất bại trong cuộc đua Scudetto đã được làm dịu bớt bằng chiến thắng đầu tiên của tôi trong màu áo Xanh – Đen. Đó là một trong những kỷ niệm đẹp nhất đời tôi, chính xác thì là kỷ niệm đẹp nhất của tôi cùng Inter. Nếu mọi người đều không thể quên được mối tình đầu, thì danh hiệu đầu cũng vậy. Tôi luôn giữ khoảnh khắc ấy trong tim: ngày 6/5/1998, sân Công viên các hoàng tử ở Paris, trận chung kết UEFA Cup với Lazio. Chúng tôi muốn cho cả thế giới thấy rằng Inter không hề thua kém Juventus, cái đội Juventus đã đánh cắp Scudetto từ trong tay Inter chỉ vài ngày trước đó.
Trước trận đấu, Simoni đã động viên tinh thần chúng tôi tối đa: nếu chúng tôi kết thúc một mùa bóng xuất sắc – về mặt lối chơi – như thế này một cách trắng tay, đó sẽ là dấu hiệu của sự đen đủi. Nhưng Lazio là một đối thủ khó nhằn, và hồi đó họ còn có Roberto Mancini – người sau này sẽ trở thành HLV của tôi và đưa Inter đến Scudetto. Hàng nghìn CĐV Inter đã đến Paris để chứng kiến trận đấu, trong đó có cả cha, gia đình và bạn bè tôi. Mọi thứ khởi đầu suôn sẻ khi chúng tôi dẫn trước 1-0 chỉ sau vài phút nhờ công Zamorano, con rắn hổ mang già trong vòng cấm địa. Phút 60, Zamorano đánh đầu chuyền bóng và tôi tung cú sút bằng má ngoài từ cự ly 16m, đưa bóng bay vào khoảng không giữa xà ngang và cột dọc, nơi Marcheggiani (thủ môn Lazio – ND) không thể chạm tới. Tôi vỡ òa trong hạnh phúc, chạy khắp nơi mặc kệ các đồng đội đang đuổi theo, và trên khán đài mọi người cũng vây lấy cha tôi ăn mừng như thể chính ông ấy là người ghi bàn thắng nâng tỉ số. Đó là pha lập công quan trọng nhất trong sự nghiệp của tôi, bàn thắng đã chấm dứt mọi hy vọng gỡ hòa của Lazio và có vẻ như là bàn thắng mở ra sự tái sinh của một đội Inter vĩ đại.
Nhưng trên thực tế, con dốc vẫn còn dài. Niềm hạnh phúc vẫn chưa tới.
Đón đọc kỳ 5: Đội trưởng mới của Inter
| “Tôi tin rằng Inter xứng đáng với danh hiệu VĐQG, nhưng có những điều kỳ lạ, rất kỳ lạ, đã diễn ra. Phải đến sau đó vài năm, khi vụ Calciopoli bùng nổ, thì chúng tôi mới nhận ra rằng những nỗ lực của mình là vô nghĩa. Các trọng tài quá nhiều lần gây bất lợi cho chúng tôi, nhưng lại giúp sức cho Juventus. Tất cả mọi người đều nhớ rõ vụ scandal đó, khi trọng tài không thổi phạt penalty sau pha phạm lỗi nổi tiếng của Iuliano với Ronaldo trong trận Juve – Inter, trận đấu có tác động quyết định đến cuộc đua Scudetto. Vì thế, bên cạnh những đối thủ trên sân cỏ thì chúng tôi còn phải đối mặt với kẻ thù vô hình về mặt tâm lý. Lúc đó thì chỉ là những sức ép, những nghi ngờ, nhưng đến mùa hè năm 2006 thì tất cả mới được phơi bày” – Zanetti kể về nỗi thất vọng của Inter trong những năm tháng bị trọng tài xử ép. | |
Quang Hải |
00:00 30/11/-0001