| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Chương 1: Tạm biệt Milan
Món quà chia tay
Một cái bút. Đẹp đấy, nhưng vẫn chỉ là một cái bút thôi. Một cái bút Cartier, sáng bóng và nặng hơn những chiếc bút Bic, có logo của Milan trên đó. Tuy nhiên vẫn chỉ là một cái bút. Mực của nó màu xanh, tôi biết mà. Tôi nhìn nó thật kỹ, quay vài vòng trong tay mình, chơi với nó một cách đầy háo hức. Giống như một đứa trẻ đùa nghịch với món đồ chơi đầu tiên trong đời, tôi xem xét kỹ cái bút từ mọi góc độ. “Và tôi khuyên cậu, đừng dùng nó để ký hợp đồng với Juventus” – Adriano Galliani nói. Sau mười năm khoác áo Milan, tôi đã chờ đợi nhiều hơn thế cho một món quà chia tay. Nhưng tôi vẫn mỉm cười. Bởi tôi luôn biết cách suy nghĩ một cách lạc quan, ngay cả trong những thời khắc khó khăn, ngay cả khi họ đang đẩy tôi ra đường – tất nhiên không phải dưới hình thức ép buộc. “Và cám ơn cậu vì tất cả, Andrea”. Khi Galliani nói câu đó, tôi đang nhìn xung quanh. Tôi đã đến cái văn phòng nằm trên đường Turati này rất nhiều lần, đã ký rất nhiều bản hợp đồng nhưng chưa bao giờ tôi thấy những bức ảnh trên tường xa lạ đến thế. Chỉ trong vòng 30 phút, mọi thứ đã được giải quyết xong. Tôi đã rời khỏi Milan một cách không hề hối tiếc.
Cuộc ra đi không tránh khỏi
Tôi không thể chấp nhận được cảnh ngồi mài mòn ghế dự bị ở Milan, và tôi đã nói thẳng ra là mình không hài lòng với điều đó trong buổi gặp mặt lần trước. Giống như tôi, Galliani cũng không hài lòng. Tullio Tinti, người đại diện của tôi cũng không hài lòng. Nhưng không có cách nào khác: “Andrea, HLV Allegri của chúng ta cho rằng nếu cậu ở lại thì cậu sẽ không thể đá ngay phía trước hàng hậu vệ như trước nữa. Ông ấy đã nghĩ về một vai trò mới cho cậu. Vẫn tại hàng tiền vệ, nhưng là ở bên cánh trái”. Có một chi tiết nhỏ: tôi nghĩ rằng mình vẫn có thể cống hiến những gì tinh túy nhất ở vị trí bên trên hàng thủ. Một con cá có thể sống tốt khi nằm dưới biển sâu, nhưng tất nhiên nó không thể thở được khi bị đưa lên mặt nước. Tuy nhiên mọi thứ đã không còn như trước: “Ngay cả khi cậu ngồi trên ghế dự bị, chúng ta vẫn giành được Scudetto. Còn nữa, Andrea, năm nay chính sách của câu lạc bộ đã thay đổi. Với những người từ 30 tuổi trở lên, chúng tôi sẽ chỉ ký gia hạn hợp đồng tối đa 12 tháng mà thôi”. Đúng là tôi đã ngoài 30, nhưng phải nói rõ rằng tôi vẫn chưa hề cảm thấy mình già. Tôi có cảm giác rằng ai đó không muốn tôi có mặt ở Milan nữa. Và cách đặt vấn đề của họ khiến tôi thấy khó chịu: tôi muốn mình được coi trọng, tôi muốn đóng vai trò trung tâm trong các kế hoạch của đội bóng chứ không phải là một cầu thủ ngoài lề. Vì thế tôi quyết định từ chối Galliani mà không cần lắng nghe các chi tiết về tiền bạc: “Cám ơn ông, nhưng tôi không thể đồng ý. Và Juventus đã đề nghị tôi một bản hợp đồng ba năm”.
![]() |
| Pirlo giới thiệu cuốn tự truyện |
Vậy là một chu kỳ đã kết thúc. Tôi không có vấn đề gì với cá nhân Allegri, tôi cũng có quan hệ tốt với tất cả mọi người, nhưng có lẽ tôi cần một bầu không khí mới. Một động lực mới. Tôi đã thông báo với Alessandro Nesta, người bạn, người đồng đội, người anh em và người luôn ở chung phòng với tôi trong những chuyến đi. Giữa những trận đấu bất tận của chúng tôi trên PlayStation, tôi bảo: “Sandrino, tôi sẽ đi”. Anh ấy cũng không tỏ ra ngạc nhiên: “Tôi rất tiếc, nhưng đó là sự lựa chọn sáng suốt”. Sau gia đình tôi, Nesta là người đầu tiên biết chuyện. Tôi đã khóc khi quyết định ra đi và tôi không hề cảm thấy xấu hổ vì điều đó. Dù sao, tôi đã trải qua rất nhiều năm ở đây và đó không hề là một cảm giác dễ chịu khi nhìn thấy những người đồng đội thân thiết sắp sửa trở thành đối thủ.
Liên hệ với Inter
Ngày nào tôi cũng gọi điện cho người đại diện của mình, nhất là trong quãng thời gian bị chấn thương, để hỏi “Tullio, có gì mới không thế?”. Thật ngạc nhiên là có rất nhiều đội bóng đã liên hệ, dù tôi không thể hiện được gì nhiều trong màu áo Milan vào thời điểm đó. Kể cả Inter. Họ gọi cho Tullio và hỏi: “Andrea sẽ trở lại với chúng tôi chứ? (Pirlo từng đá cho Inter trong giai đoạn 1998 – 2001 – ND). Đó sẽ là một vụ động đất thực sự nếu tôi chuyển sang Inter, và tôi bảo Tullio: “Cứ nghe xem họ muốn gì”. Tôi cần cân nhắc xem Inter sẽ kết thúc mùa bóng này như thế nào, ai sẽ là HLV của họ mùa tới, mục tiêu của Inter trong mùa sau là gì.
Tôi vẫn nhớ rõ đó là một buổi sáng thứ Hai, khi vừa giải vừa kết thúc. Inter liên hệ trực tiếp với tôi. “Xin chào Andrea, đây là Leo”. Bên kia đầu dây điện thoại là Leonardo, HLV của Inter hồi đó. “Chào Leo” – tôi trả lời. “Nghe này Andrea, mọi thứ đã ổn thỏa. Tôi đã nhận được đèn xanh từ Chủ tịch Moratti, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu thương lượng”. Ông ấy đã nói khá nhiều, trong đó Leo mô tả Inter hiện tuyệt vời như thế nào và ông ấy cảm thấy hài lòng ra sao với môi trường ở đó. Thay đổi màu áo sau 10 năm liên tiếp ở Milan và trở lại câu lạc bộ cũ sẽ là một thử thách thú vị. Tôi thậm chí đã suy nghĩ nghiêm túc về một vụ chuyển nhượng sang Inter, nhưng cuối cùng tôi đã từ bỏ ý định ấy. Đó sẽ là một cú sốc quá lớn với các cổ động viên của Milan và tôi không chắc là họ có thể chịu đựng được. Tôi bèn trả lời: “Cám ơn Leo, nhưng tôi không thể. Tối hôm qua, tôi đã ký hợp đồng với Juventus mất rồi”. Ký bằng chiếc bút nào thì tôi sẽ không bao giờ tiết lộ đâu…
|
Quang Hải |
00:00 30/11/-0001
















