Nhưng rồi, buổi trưa hôm ấy không kết thúc bằng những khúc ca khải hoàn mà bằng một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Đó là ngày thế giới chứng kiến gã khổng lồ Nam Mỹ gục ngã trước những Saudi Arabia, một thất bại cần thiết để định mệnh sắp đặt lại trật tự cho nhà vua.
Ảo ảnh về thành tích bất khả chiến bại dưới cái nắng Qatar
Để hiểu được sức nặng của thất bại này, ta cần tua ngược lại thước phim về thời điểm trước giờ bóng lăn. Argentina, cỗ máy chiến thắng của Lionel Scaloni đã vận hành trơn tru suốt ba năm ròng rã. Họ vừa vô địch Copa America ngay tại thánh địa Maracana, họ vừa đè bẹp Italia ở Finalissima. Với người dân xứ Tango, World Cup 2022 chỉ là thủ tục để trao chiếc vương miện cho Messi.
Sân Lusail hôm ấy như một chảo lửa, không chỉ vì cái nắng gay gắt của vùng Vịnh mà còn bởi sắc trắng xanh ngập tràn trên các khán đài. Hàng chục ngàn người Argentina hát vang “Muchachos”, tin rằng đối thủ Ả Rập Xê Út chỉ là "quân xanh" cho màn khởi động nhẹ nhàng.
Và kịch bản dường như chiều lòng họ. Phút thứ 10, Messi đứng trước chấm phạt đền. Anh hít một hơi sâu, nhẹ nhàng đánh lừa thủ thành Al-Owais. 1-0. Quá dễ dàng. Cả sân vận động nổ tung. Messi dang tay, nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên gương mặt. Sau đó là liên tiếp ba lần lưới rung từ chân của Messi và Lautaro Martinez, nhưng cả ba lần trọng tài biên và công nghệ VAR từ chối vì lỗi việt vị.
Chính những bàn thắng hụt ấy đã tạo ra một "ảo ảnh" chết người. Người Argentina bắt đầu chơi bóng với sự chủ quan ngạo nghễ. Họ tin rằng bàn thắng thứ hai, thứ ba chỉ là vấn đề thời gian. Họ không nhận ra rằng, HLV Herve Renard của Ả Rập Xê Út đang giăng ra một cái bẫy việt vị tinh vi nhất lịch sử World Cup, một canh bạc tất tay đẩy hàng thủ lên cao để bóp nghẹt không gian chơi bóng của Messi.
Hiệp một khép lại. Argentina vẫn dẫn trước, nhưng đó là sự bình yên trước khi cơn bão ập đến.
Năm phút điên rồ và cơn địa chấn mang sắc xanh lục
Trong phòng thay đồ giữa giờ nghỉ, trong khi các cầu thủ Argentina có lẽ đang bàn về việc giữ sức, thì ở bên kia chiến tuyến, Herve Renard đang gào thét vào mặt các học trò bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Pháp, với ánh mắt rực lửa: "Các cậu đến đây để chụp ảnh với Messi à? Hay các cậu muốn làm nên lịch sử? Hãy áp sát đi! Hãy chiến đấu đi!"
Và lời hịch tướng ấy đã biến những cầu thủ áo xanh thành những chiến binh Sparta thực thụ.
Hiệp hai vừa bắt đầu được 3 phút, cơn ác mộng ập đến. Phút 48, Saleh Al-Shehri thoát xuống, tung cú sút chéo góc đánh bại Emiliano Martinez. 1-1. Sân Lusail khựng lại một nhịp. Người Argentina ngơ ngác nhìn nhau.
Nhưng khi cú sốc chưa kịp qua đi, định mệnh đã giáng thêm một đòn chí mạng. Phút 53, Salem Al-Dawsari, cầu thủ mang áo số 10 của Ả Rập, nhận bóng ở góc vòng cấm. Trước mặt anh là ba cái bóng áo sọc trắng xanh. Bằng một pha xoay người nghệ thuật, anh loại bỏ tất cả rồi vẽ nên một đường cong tuyệt mỹ vào góc xa khung thành.
VÀOOOOO! 2-1 cho Ả Rập Xê Út!
Khoảnh khắc đó, thời gian như ngưng đọng. Messi đứng chống tay lên hông, đầu cúi gằm xuống cỏ. Hình ảnh ấy ám ảnh đến mức đau lòng. Nó gợi lại bóng ma của những thất bại trước Đức năm 2014, trước Pháp năm 2018. Khuôn mặt thất thần của Di Maria, sự hoảng loạn của Otamendi, và ánh mắt bất lực của De Paul. Cả một hệ thống kiêu hãnh bỗng chốc vỡ vụn trước tinh thần quật cường của đối thủ.
Trên khán đài, những cổ động viên Ả Rập Xê Út phát điên trong niềm sung sướng tột độ. Họ gào thét, họ ôm lấy nhau khóc nức nở. Còn ở phía đối diện, biển người Argentina chết lặng. Những giọt nước mắt lăn dài trên má những đứa trẻ, những khuôn mặt thất thần ôm đầu không tin vào mắt mình.
Bức tường thép và sự bất lực của những vị thần
Những phút còn lại của trận đấu là một màn tra tấn tinh thần khủng khiếp đối với Argentina. Họ lao lên tấn công trong tuyệt vọng. Nhưng trước mặt họ không còn là một đội bóng lót đường, mà là một bức tường thép được dựng lên bằng máu và nước mắt.
Thủ thành Mohammed Al-Owais đã có một hiệp đấu hóa thần. Anh bay lượn như người nhện, cản phá cú dứt điểm cận thành của Tagliafico, đấm bóng ngay trên đầu Messi, lao ra bắt gọn những quả tạt cầu may của Di Maria. Mỗi lần Al-Owais ôm gọn trái bóng và nằm xuống sân, thời gian như trôi chậm lại cả thế kỷ đối với người Argentina.
HLV Scaloni thay người liên tục. Julian Alvarez vào sân, Enzo Fernandez vào sân. Những nhân tố trẻ được tung vào trong cơn bĩ cực. Nhưng sự nôn nóng đã giết chết những đôi chân nghệ sĩ. Những đường chuyền hỏng, những pha đỡ bóng vụng về. Messi lùi sâu, cố gắng cầm bóng, cố gắng đột phá, nhưng vây quanh anh luôn là 3-4 chiếc áo xanh sẵn sàng phạm lỗi.
Phút 90+8, cú đánh đầu của Julian Alvarez bị Al-Owais tóm gọn. Tiếng còi mãn cuộc của trọng tài Slavko Vincic vang lên. Đó là âm thanh khô khốc nhất mà Messi từng nghe. Anh đứng đó, giữa sân vận động Lusail mênh mông, cô độc và nhỏ bé. Một thất bại không thể bào chữa. Chuỗi 36 trận bất bại chấm dứt theo cách không ai ngờ tới. Argentina, ứng cử viên số 1 cho chức vô địch, đã thua đội bóng xếp hạng 51 thế giới.
Sự tĩnh lặng cần thiết để tái sinh một nhà vua
Sau trận đấu, phòng thay đồ của Argentina bao trùm một không khí tang tóc. Không ai nói với ai lời nào. Sự tự tin thái quá đã bị trừng phạt. Truyền thông thế giới bắt đầu mỉa mai. Những tờ báo Brazil hả hê, những chuyên gia châu Âu đặt dấu hỏi về "Messi hết thời".
Nhưng chính trong sự tĩnh lặng đổ nát ấy, một thứ ánh sáng khác đã được nhen nhóm. Messi bước ra khu vực Mixed Zone, đối diện với hàng trăm ống kính máy quay và nói một câu mà sau này đã trở thành lời tuyên thệ: "Hãy tin tưởng chúng tôi. Tập thể này sẽ không để các bạn thất vọng. Đây là cú đánh rất mạnh, nhưng chúng tôi phải đứng dậy."
Thất bại trước Ả Rập Xê Út hóa ra lại là ân huệ của thượng đế. Nó đập tan sự ảo tưởng, buộc Scaloni phải thay đổi đội hình, đưa Enzo, Julian Alvarez, Mac Allister vào đội hình chính, và quan trọng nhất, nó biến mỗi trận đấu còn lại của Argentina thành một trận chung kết. Không còn đường lùi. Họ phải đá với Mexico, Ba Lan, Úc, Hà Lan, Croatia và Pháp bằng tinh thần của những kẻ "dựa lưng vào tường".
Nếu Argentina thắng Ả Rập Xê Út dễ dàng ngày hôm đó, có lẽ họ đã chủ quan và gục ngã trước những đối thủ già giơ hơn ở vòng trong. Trận thua này là "vết xước" cần thiết để đánh thức con quái vật đang ngủ quên trong lòng Messi và các đồng đội. Nó dạy cho họ bài học về sự khiêm nhường và lòng quả cảm.
Từ đáy vực Lusail đến đỉnh vinh quang Lusail
Bóng đá có những sự sắp đặt kỳ lạ đến rùng mình. Hành trình World Cup 2022 của Argentina bắt đầu bằng nỗi đau tột cùng tại sân Lusail, và cũng kết thúc bằng vinh quang tột đỉnh tại chính sân Lusail ấy tròn một tháng sau đó.
Ngày 22/11, Messi cúi đầu rời Lusail trong sự chế giễu. Ngày 18/12, Messi được công kênh tại Lusail với chiếc cúp vàng trên tay.
Hai hình ảnh đối lập ấy tạo nên một kịch bản hoàn hảo của định mệnh. Nó chứng minh rằng, những cú ngã đầu đời không phải để kết thúc giấc mơ, mà là để thử thách xem bạn có đủ xứng đáng với giấc mơ ấy hay không. Cú sốc trước Ả Rập Xê Út chính là "chương mở đầu" bi tráng, làm nền cho cái kết huy hoàng nhất lịch sử túc cầu giáo.
Người ta sẽ mãi nhớ về cú sút của Al-Dawsari, không chỉ vì nó đẹp, mà vì nó là đòn bẩy đã vô tình đẩy Messi và Argentina lên một tầm cao mới, tầm cao của những nhà vô địch biết đi qua thương đau để chạm tay vào vinh quang.
Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.
Thủ lĩnh không cần ghi bàn và chương sử bất tử của Ronaldo tại Paris
Sir Alex và 3 phút định mệnh tại chung kết 1999













