Michael Owen: Huyền thoại của Liverpool (Kỳ 2)

13:57 Thứ tư 01/01/2014

Michael Owen có nhiều nỗi niềm riêng khi rời Liverpool. “Thần đồng” một thời của bóng đá Anh đã chạnh lòng khi The Kop đăng quang ở Champions League.

Với những người đã từng "ăn bóng đá, ngủ bóng đá" vào khoảng thời gian mà việc xem bóng đá trên TV còn chưa dễ dàng như ngày nay, những cái tên như Ronaldo, Luis Figo, Zidane, Romario, Maradona, Klinsmann, Bergkamp… luôn mang lại những cảm xúc đặc biệt. Đấy là thời mà bóng đá chưa bị toàn cầu hóa, chưa nhuốm màu thương mại và mỗi cầu thủ đều mang một nét đặc trưng riêng không thể pha lẫn.

Từ 3/12, hàng tuần chúng tôi xin gửi đến bạn đọc loạt bài “Những huyền thoại không thể quên”, nơi những thần tượng ngày nào bộc bạch và ôn lại những kỷ niệm của một thời oanh liệt. Họ cũng trả lời trực tiếp những nghi vấn và những câu chuyện được thêu dệt về mình khi còn thi đấu, nhưng chưa từng có cơ hội thanh minh, hay giãi bày, thậm chí những “thâm cung bí sử” mà người hâm mộ quan tâm.

Chạnh lòng khi thấy Liverpool giành Champions League

 PV: Anh nghĩ gì khi xem Liverpool đánh bại AC Milan và giành Champions League chỉ 1 năm sau khi rời đội?

Michael Owen: Tôi xem trận đấu ấy ở Madrid với vợ mình. Bọn trẻ thì đã ngủ trên lầu. Khi tỷ số đang là 0-3, tôi nghĩ Liverpool thua chắc rồi. Nhưng sau bàn rút ngắn cách biệt đầu hiệp 2, tôi biết rồi sẽ có chuyện kỳ tích xảy ra.

Một điều thú vị: tôi chính là người cuối cùng nhắn tin chúc toàn đội may mắn và cũng là người đầu tiên nhắn tin chúc mừng. Họ đều là bạn tốt của tôi cả: Stevie Gerrard, Jamie Carragher và Dietmar Hamann.

Tôi đã nói chuyện với tất cả sau trận đấu và mừng cho họ. Tất nhiên là không tránh khỏi suy nghĩ: "Nếu mình còn ở đó thì sao nhỉ? Mình có thể làm gì trong trận đấu này?". Nhưng chỉ thoáng qua thôi, tôi không phải là người nhìn về quá khứ để tiếc nhớ. Vô địch Champions League là ước mơ của tôi suốt cả sự nghiệp, nhưng tôi không ganh tỵ với người khác. Chỉ hơi chạnh lòng: mình ở đó bao năm mà chả thể vô địch, mình vừa đi là đội giành Cúp, mình đúng tệ.

 PV: Trước khi trở lại Anh chơi cho Newcastle, có thật là anh đã có lời mời từ Anfield không?

Michael Owen: Thật. Tôi thậm chí đã nói chuyện với giám đốc điều hành Rick Parry, gặp gỡ Rafa Benitez ngay tại Liverpool và về cơ bản đã đồng ý về một cuộc chuyển nhượng. Nhưng vấn đề chính là Real Madrid và Liverpool không thể gút được giá chuyển nhượng trong khi Newcastle tỏ ra mặn mà hơn.

Madrid cảm thấy Liverpool khó mà đáp ứng được chi phí mà họ chờ đợi và thế là tôi được bán cho Newcastle. Đấy là một năm có World Cup và tôi thì cần được thi đấu. Real thì vừa mua thêm 2 tiền đạo, vì thế việc tôi chuyển sang St James’ Park là tốt cho tất cả. Đấy là một địa điểm có nhiều nét tương đồng với Liverpool, đặc biệt là việc các CĐV ở đây rất điên cuồng với bóng đá.

 PV:  Anh là một người thầm lặng và có vẻ khép kín. Trong phòng thay quần áo anh thế nào?

Michael Owen: Tôi luôn dè dặt và ít cởi mở với những người mà mình không biết. Trong năm đầu tiên tại Newcastle và Madrid, mọi người cứ nghĩ tôi là kẻ rụt rè. Nhưng chỉ một thời gian sau tôi sẽ hoạt bát, vui vẻ như tất cả mọi người.

PV: Nghe bảo anh là một cao thủ bóng bàn. Có ai từng là đối thủ của anh chưa?

Michael Owen: Tôi chơi mỗi khi có cơ hội. Thời gian đầu tiên trên đội tuyển Gazza là một đối thủ đáng gờm. Anh ấy có cú thuận tay và trái tay lợi hại như nhau. Ian Wright và Glenn Hoddle cũng giỏi, Rio thì chơi ngày càng khá.

PV: Theo một số đồng đội, anh chính là VĐV thể thao toàn diện nhất trên tuyển. Có môn nào mà anh không chơi được không?

Michael Owen: Này, thật ra tôi không giỏi bóng bàn đến mức mọi người vẫn nghĩ đâu. Tôi chỉ chơi một môn khi biết mình có thể thắng người ta. Giống như khi thách Rio đánh bóng bàn, tôi nhắm mình phải thắng được anh ta rồi mới tuyên chiến. Còn không thì... thôi.

PV: Có thật là anh đưa cho em gái mình 50 bảng/tháng để chọn nhạc cho mình nghe?

Michael Owen: Không đến mức chuyển tiền hàng tháng đâu, nhưng đúng là có việc đó. Tôi cực kỳ dốt nhạc. Vì thế tôi mà thích bài nào thì tôi nghe và cố nhớ vài câu điệp khúc, rồi tôi hát lại cho em gái mình nghe và nó sẽ đi tìm CD về cho tôi.

Tôi rất kém trong việc nhớ tên bài hát và ca sĩ. Một lần nọ tôi bay đến Dubai và nghe album của The Beatles trong suốt chuyến bay. Tôi đã trở về với một bản danh sách dài những bài hát và bây giờ đã trở thành fan ruột của nhóm nhạc này.

Owen cảm thấy chạnh lòng khi Liverpool giành Champions League 2005

PV: Câu chuyện hoang đường nhất mà báo chí từng thêu dệt về anh là gì?

Michael Owen: Cho đến giờ, tôi có thể nói 90% câu chuyện mà báo chí viết về tôi là sự thật, dù thỉnh thoảng nhà báo cũng thêm mắm thêm muối một tí. Ví dụ như có ai đó phát hiện ra tôi đến Newcastle trên trực thăng rồi viết bài về chuyện tôi cố học lái thông qua viên phi công ấy. Chuyện ấy hoàn toàn không có, tôi chả bam giờ dám học cả. Tôi chỉ thích ngồi phía sau mà đọc báo mà thôi.

Ngay từ khi còn rất trẻ, tôi đã phải sống với sự soi mói ấy. Tôi làm bất cứ việc gì, mua món đồ nào, đi đâu cũng có câu chuyện viết về mình. Họ thường mô tả phân nửa sự thật và bịa đặt phân nửa còn lại. Nhưng tôi không còn cảm thấy khó chịu vì những điều đó nữa, không còn tự đặt ra câu hỏi "Ai đã viết bài báo ấy?" nữa. Tôi đã có bọn trẻ và có những mối quan tâm khác. Việc lên báo đính chính càng làm cho câu chuyện lan truyền nhanh hơn. Tốt nhất là lờ nó đi thôi.

PV: Anh làm gì trong những ngày chấn thương? Đọc sách? Nấu nướng, hay xem Deal or no Deal?

Michael Owen: Tôi thật sự rất thích Deal or No Deal, tôi không bỏ một phần nào cả. Nhưng bạn đừng nghĩ chấn thương thì rảnh, bạn vẫn phải đến sân tập hàng ngày để tập hồi phục. Những trận không đá được bạn vẫn phải xem chứ đâu bỏ được.

PV: Là một ông bố hiện đại, anh biết thay tã không?

Michael Owen: Biết chứ, mặc dù tôi không làm thường xuyên. Vợ tôi hay tắm bọn trẻ, còn tôi sẽ giúp những việc khác. Nhưng tất nhiên là những việc trong nhà cô ấy làm nhiều hơn.

PV: Ai là hậu vệ giỏi nhất mà anh từng đối mặt?

Michael Owen: Nhiều, nhưng có lẽ tôi sẽ chọn cái tên Marcel Desailly. Anh ấy rất nhanh và khỏe hơn bất kỳ ai, lại thêm việc kèm bạn kè kè như một cái máy vậy. Đúng là một con quái vật.

PV: Giờ anh định làm gì tiếp đây: HLV, BLV truyền hình, hay người huấn luyện ngựa?

Michael Owen: Cả 3. Tôi thích tiếp tục làm gì đó dính với bóng đá, thậm chí là viết báo hay nói chuyện trên truyền hình. Bóng đá là một phần quan trọng của đời tôi, ngựa cũng là niềm đam mê lớn, nhưng chỉ chơi thôi chứ huấn luyện thì không đâu. Tôi không thể thức dậy vào lúc sáng sớm và đối diện với câu hỏi từ cả nghìn người gửi ngựa ở trang trại mình.

Video những màn trình diễn ấn tượng của Owen ở các trận đấu giữa ĐT Anh và Argentina:

Hết.

Lan Anh | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục