Di Stefano và sự thật đằng sau vụ bắt cóc năm 1963

15:53 Thứ năm 15/08/2013

Venezuela vào đầu những năm 60 vốn nổi tiếng với những vụ bắt cóc. Chúng xảy ra thường xuyên đến nỗi người dân ở đây đã nhàm với tin tức như vậy. Thế nhưng, vào tháng 8 năm 1963, thủ đô Caraca bỗng chốc náo loạn về một vụ bắt cóc gây nên chấn động chưa từng có, bởi nạn nhân là Di Stefano – ngôi sao nổi tiếng của Real Madrid lúc bấy giờ!

Bài viết cung cấp độc quyền bởi




Ở thời điểm đấy, Stefano cùng đội bóng hoàng gia đến Caracas để tham dự giải đấu chuẩn bị cho mùa giải mới có tên là Little World Cup. Vào thứ 3 ngày 20, trong trận đấu giữa Sao Paulo và Real Madrid, khán giả vô cùng kinh hoàng khi nghe thấy tiếng súng nổ giữa giờ nghỉ giải lao. Họ chèn ép lên nhau để thoát khỏi SVĐ, một vài người bị thương. Tuy nhiên, cảnh sát sau đó đã xử lý kịp thời, hiệp 2 trận đấu vẫn tiếp tục sau 45 phút tạm hoãn.

6h30 sáng thứ 7 ngày 24, Stefano bị dựng dậy khi nhận được điện thoại từ người phục vụ, nói rằng cảnh sát yêu cầu anh phải xuống tầng 1. Di Stefano lúc đó chỉ nghĩ rằng bạn anh đang đùa và trả lời: “Nói anh muốn nói chuyện với tôi thì hãy leo lên đây”. Anh quay về giường tiếp tục ngủ. 

Sau khi gõ cửa, 3 người đàn ông ăn mặc giống cảnh sát xuất hiện trong phòng và yêu cầu Stefano hợp tác với họ đến đồn cảnh sát để kiểm tra thường vụ. Di Stefano nói rằng anh phải trao đổi với Lusarreta Munoz (phó GĐ, phụ trách khảo sát) hoặc Augustine Dominguez (thư ký quản lý). Tuy nhiên 3 gã kia một mực khẳng định đây là trường hợp cấp bách. Santamaria, người bạn phòng bên đã nghe hết mọi chuyện và khăng khăng Stefano phải trao đổi với HLV. Tuy nhiên, liên tục bị “cảnh sát” giục giã, anh đã nhanh chóng theo chân họ.

Khi bị đưa vào trong xe, bọn chúng tức khắc cảnh báo rằng anh đã bị bắt cóc. Anh bị chúng bịt mắt và đeo kính đen. Chúng yêu cầu Stefano phải tuyệt đối im lặng nếu không muốn chuyện gì xảy ra. Đầu tiên anh được dẫn đến một khu chung cư, sau đó là một trang trại và cuối cùng là một căn hộ ở giữa thành phố.

Cảnh sát lúc đó đã bao vây toàn thành bố Caracas nhưng Di Stefano không hề xuất hiện. Căn hộ nơi anh bị giam giữ vô cùng tồi tàn, không có một chiếc giường nào, chỉ duy nhất một chiếc ghế. Anh được canh gác rất cẩn thận, họ không phép anh nhìn ra ngoài cho dù khung cảnh thành phố lúc này vô cùng hỗn loạn.

Kẻ đứng đầu băng đảng này là Maximum Channels, con trai của Asturias. Anh ta khẳng định mục đích của cuộc bắt cóc này chỉ nhằm gây sự chú ý và Stefano sẽ sớm được thả. Nói vậy nhưng bản thân Stefano vô cùng lo lắng và chẳng thể ngồi yên được. Bữa ăn chỉ có xúc xích nguội lạnh, vì chúng không thể rời khỏi nhà. Tuy nhiên bọn chúng vẫn cố gắng tìm thức ăn ngon cho Stefano. Chúng đặt mua cơm thập cẩm ở một nhà hàng có uy tín cho anh, và sau đó cùng anh chơi bài, cá cược đua ngựa và để anh nghe bản tường thuật trận đấu giữa Madrid và Porto trên radio. Trong câu chuyện phiếm giữa Di Stefano với những kẻ bắt cóc anh, chủ đề thường xuyên được đề cập tới là bóng đá. Những người canh gác tỏ ra khá am hiểu về bóng đá và về bản thân đối tượng mà họ đang canh giữ. "Hội chứng Stockholm" dùng để chỉ hiện tượng người bị bắt cóc lại có cảm tình với những người bắt cóc mình tỏ ra đúng trong trường hợp này. Di Stefano thấy có thiện cảm với những người bắt cóc anh, và anh cũng biết họ đã cam kết với thế giới rằng sẽ chỉ giam giữ Di Stefano đúng 48 giờ đồng hồ, sau đó sẽ thả anh ra, an toàn, nguyên vẹn.

Vào ngày thứ 2 ngày 26, hôm đấy là sinh nhật lần thứ 8 của con trai Stefano, và anh vẫn đang bị bắt cóc. Gần hết sáng hôm đó, bọn chúng nói sẽ trả tự do cho anh. Bọn bắt cóc thay đồ cho anh, và tính cạo đầu anh để ít bị nhận dạng. Nhưng anh một mực từ chối. Cuối cùng chúng bắt Stefano đội mũ. Anh bị bịt mắt và cho ngồi ở cuối xe. Stefano lúc đấy nghĩ rằng, đây là thời điểm thích hợp để bị xử bắn nên yêu cầu: “Nếu bọn mày muốn trừ khử tao thì hãy đưa khẩu súng đây. Tao sẽ tự xử. Tao không muốn mình chết như một con thỏ yếu đuối”. Tất nhiên là chúng không định làm thế.

Stefano sau đó được thả ở Đại lộ Libertadores, cách đại sứ quán 6 tòa nhà. Anh bắt taxi và đi thẳng đến đại sứ quán. Ngay sau đó, Stefano đã yêu cầu một cuộc họp báo. Điều kì lại trong số những cánh nhà báo hôm đó, anh nhận ra 2 trong số họ là kẻ bắt cóc đã cải trang. Cảnh sát đã nhanh chóng chụp hình lại và chỉ nhận diện được kẻ duy nhất là Maximum Channels, thủ lĩnh băng đảng đó. Tuy nhiên Stefano không muốn có thêm rắc rối nào nữa, và chỉ mong được về nhà nghỉ ngơi.

Trên đường trở về Madrid cùng đồng đội, một cảnh sát đã hộ tống anh lên sân bay, và Stefano lập tức nhận ra anh ta cũng là một trong kẻ bắt cóc Stefano hôm đó. Vị cảnh sát kia thầm thì: “Cảm ơn Alfredo. Anh đã cư xử như một vị anh hùng vậy!”

Mục đích đằng sau vụ bắt cóc

Mục đích của vụ bắt cóc sau đó đã được thủ lĩnh Channels, tuyên bố rõ ràng: "Bằng việc bắt cóc Di Stefano, chúng tôi muốn thế giới chú ý đến tình trạng chính trị ở Venezuela".

Nói cách khác, Di Stefano nổi tiếng đến nỗi Channels và các chiến hữu của anh cho rằng việc bắt cóc anh sẽ thu hút được chú ý của toàn thế giới đối với tình hình chính trị ở Venezuela cũng như cuộc đấu tranh vũ trang của họ chống chính quyền của Tổng thống Romulo Betancourt.

Năm 2002, khi Real Madrid kỷ niệm sinh nhật lần thứ 100 của câu lạc bộ này, bạn bè và thân nhân của Channels đã gửi thư xin lỗi đội bóng và Di Stefano về sự kiện hy hữu xảy ra 40 năm trước. Còn tới năm 2005 thì Paulo Del Rio, người đã gí súng vào đầu Di Stefano năm xưa, đã chủ động tìm gặp lại con tin của anh ta để hồi tưởng lại những gì đã diễn ra trong sự kiện gây chấn động thế giới hơn bốn thập niên trước.
Dị Nhiên | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục