| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Trận đấu cuối cùng
Sau 6 năm nhuộm lên mình màu đỏ The Kop, Vladimir Smicer và đội bóng thành phố Cảng đi đến quyết định chia tay khi mùa bóng 2004/05 kết thúc. Phần thưởng cho quãng thời gian đóng góp không ngơi nghỉ của tiền vệ công người CH Czech là anh có mặt trong thành phần các cầu thủ Liverpool được Rafael Benitez lựa chọn trong trận đấu danh giá nhất của mùa giải – chung kết Champions League. Dưới đây là những dòng hồi tưởng của Smicer về trận đấu ngày 25/5, tất cả những gì đã diễn ra và cái kết không thể ngọt ngào hơn cho đội bóng nước Anh.
![]() |
Trước ngày hành quân đến Istanbul, tôi luôn cảm thấy một sự phấn chấn khác lạ xen lẫn hồi hộp đến ngộp thở. Tất nhiên rồi, đó là trận đấu lớn nhất trong sự nghiệp mà tôi chưa từng có cơ hội trải qua và hơn thế nữa, tôi sẽ chính thức rời Liverpool sau trận đấu ấy. Vì thế tôi mơ về chiếc Cúp, tôi khao khát mình một lần được chạm vào nó bằng tất cả niềm hạnh phúc. Bạn biết đấy, khi đó tôi đã bước sang tuổi 32 và quả thực cơ hội tái lập thành tích lọt vào trận chung kết gần như là điều không thể. Cũng vì thế, tôi rất buồn khi biết mình không có tên trong danh sách đội hình xuất phát.
Nhưng bất hạnh của người này lại mở ra cơ hội cùng niềm may mắn cho kẻ khác. Khi trận chung kết mới chỉ diễn ra chừng mươi phút, Harry Kewell đột nhiên chấn thương và không thể thi đấu tiếp được nữa. Rafa gọi tôi rồi dặn dò vài điều, thậm chí tôi còn không kịp khởi động nữa kia. Thú thực việc thay người khi đồng đội chấn thương chẳng phải điều gì đáng tự hào, nhưng phải thừa nhận rằng tôi đã mừng húm trong bụng. Tôi còn nhớ rất rõ, đó là phút thứ 23.
Tận cùng tuyệt vọng
Khi ấy, Liverpool đã bị dẫn bàn ngay khi trận đấu bắt đầu. Có sao, tôi tự nhủ mình bước vào để thay đổi thực tại mà CLB đang trải qua. Mặc dù vậy, cơn ác mộng tiếp tục kéo đến khi Milan có bàn thắng thứ 2, Hernan Crespo đã chớp thời cơ rất nhanh để nới rộng khoảng cách. Chúng tôi trải qua một hiệp đấu khó khăn, mọi thứ gần như đóng băng và niềm tin sắt đá trong tôi bị bào mòn nghiêm trọng.
Thế rồi mọi thứ đổ sập, lại là Crespo ghi bàn thắng thứ 3 cho Milan. Tôi không thể tin vào những gì mắt mình nhìn thấy cùng những cảm nhận xung quanh. Tôi thấy hơi choáng, à không, thực sự là rất choáng. Trên khán đài sân Ataturk, những CĐV theo chân đội bóng đến Thổ Nhĩ Kỳ gần như chết lặng. Họ thất vọng cùng cực vì cái cách mà tôi và các đồng đội thể hiện trong hiệp 1. Quả thực từ thời điểm ấy tôi chỉ mong giờ nghỉ giữa trận đến càng nhanh càng tốt, chỉ vậy thôi.
Bị dẫn 3 bàn sau hiệp đầu tiên trong một trận chung kết Champions League, bạn không thể tưởng tượng nổi cảm giác đáng sợ đến thế nào đâu. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ rất rõ ánh mắt thất thần của Luis Garcia mà tôi chạm phải trên đường bước vào phòng thay đồ, sự im lặng đáng sợ của NHM và những bước đi lầm lũi của chính bản thân mình. Đôi lúc nhớ lại, tôi chắc rằng những giây phút ấy còn đáng sợ hơn cả cái chết, nó ám ảnh, đeo đẳng và len lỏi vào đến từng giấc ngủ thực tại.
Tột đỉnh thăng hoa
Trong phòng thay đồ, chúng tôi tránh nhìn vào mắt nhau, không ai nói với ai một lời nào. Rafa bước vào ngồi ngay cạnh tôi, ban đầu ông không nói gì, không trách móc hay la mắng giận dữ. Nhưng rồi đột nhiên ông ấy đứng dậy rồi thúc tất cả cùng phải làm như vậy. Tôi còn in đậm từng lời ông đã nói và phải thừa nhận con người ấy là một bậc thầy về phát động tâm lý. Bằng một sự bình tĩnh lạ lùng, Rafa đánh vào lòng tự trọng của toàn đội rằng nếu còn muốn ngẩng mặt để trở về Liverpool thì đứng dậy và chiến đấu tiếp hoặc có thể tự xin thay người nếu không đủ dũng khí. Toàn đội phấn chấn hơn, nghe Rafa phân tích rằng Liverpool sẽ chuyển sang đá 3-5-2 ra sao, Steven Gerrard đá hộ công thế nào và vai trò của tôi trong sơ đồ ấy…
![]() |
| Vladimir Smicer ăn mừng khi ghi bàn vào lưới Milan |
Liverpool trở lại và bắt đầu hiệp 2 một cách hoàn hảo. Chúng tôi đá nhanh hơn, chạy nhiều hơn và kiểm soát bóng tốt hơn. Và khi Gerrard đánh đầu hiểm hóc rút ngắn tỷ số ở phút 54, tất cả đều tin rằng cánh cửa đã mở trở lại. Ngay sau đó vài mươi giây thôi, Didi (Hamann) chuyền bóng cho tôi ở ngoài vòng cấm. Đó phải là một cú sút! Tôi chắc mẩm nghĩ vậy sau khi đã quan sát hết 2 bên trái phải mà chẳng có ai. Thế rồi nhân lúc phía Milan chưa áp sát, tôi tung chân sút hết cỡ bình sinh và quả thực đó là một cú sút tuyệt vời, bóng găm thẳng vào lưới còn tôi sung sướng đến điên dại. Nhưng cũng cần nói rằng Milan đã quá chủ quan, họ không theo người chặt chẽ nữa, tôi còn nhớ có một ai đó trong số họ đứng lại buộc giây giày ở ngay gần tôi nữa kìa.
Sau này cánh báo chí bảo rằng Liverpool thi đấu lên đồng trong hiệp 2, quả thực điều đó hoàn toàn chính xác. Chỉ trong 6 phút thôi, chúng tôi thi đấu với tất cả niềm đam mê, bằng trọn vẹn năng lượng bùng cháy trong cơ thể. Khi tỷ số là 2-3, toàn đội tiếp tục lao lên và quả penalty như một phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực không mệt mỏi. Thật điên rồ, Liverpool bị dẫn 3 bàn trong hiệp 1 nhưng chỉ cần 6 phút chúng tôi đã có cơ hội rõ ràng để san lấp. Bàn thắng đến, có điều Xabi (Alonso) khiến tất cả hồi hộp đến nghẹt thở sau cú sút đầu tiên bị cản phá để rồi vỡ òa ngây ngất với cú đá nối thành bàn. Với tôi, khoảnh khắc ấy là do Chúa tạo ra, Người muốn có một trận đấu điên rồ, trận đấu đáng nhớ nhất trong lịch sử của giải đấu hấp dẫn nhất!
Trận chung kết phải phân định trên chấm luân lưu, dĩ nhiên Liverpool có lợi thế hơn về tâm lý. Tôi thực hiện thành công loạt sút thứ 4, mở ra cơ hội chiến thắng cho đội bóng. Người bước lên sút quả đó cho Milan là Andrei Shevchenko và tôi biết rằng chức vô địch ở gần Liverpool lắm rồi, bởi những biểu hiện trên khuôn mặt cậu ta cho thấy một sự căng cứng và hoảng loạn. Trời đất một lần nữa sụp đổ nhưng lần này là trong tột đỉnh vinh quang, trong hạnh phúc ngập tràn, Liverpool của tôi là nhà vô địch sau khi Jerzy (Dudex) cản phá thành công. Chúng tôi ăn mừng chiến thắng, từ trong sân rồi về đến khách sạn. Chưa đã, tôi cùng Igor Biscan và Milan Baros quậy tung Istanbul ở hộp đêm đến sáng rồi ra ra thẳng sân bay. Liverpool đã trở thành nhà vô địch theo cái cách điên rồ như vậy đấy!

















