Stamford Bridge phơi bày sự mong manh của Arsenal
Nếu nhìn vào hành trình đã qua, nhiều người dễ lầm tưởng Arsenal là một cỗ máy tiệm cận hoàn hảo. Thậm chí trong những trận đấu khó khăn trước Manchester City, Sunderland hay thất bại trước Liverpool, “Pháo thủ” vẫn cho thấy sự tích cực và tinh thần chơi bóng rõ ràng. Khi ấy, nguyên nhân khiến Arsenal sảy chân thường đến từ sự xuất sắc của đối thủ hơn là lỗi hệ thống.
Nhưng rồi chuyến hành quân đến Tây London đã xé toạc lớp ảo giác ấy. Chelsea không chỉ khiến Arsenal mất điểm, mà còn khiến người hâm mộ chứng kiến màn trình diễn bị xem là tệ nhất của đội bóng này trong một thời gian rất dài.
Thứ bị phơi bày ở trận cầu ấy không phải chỉ là việc vắng hai trung vệ. Nó là một nỗi sợ kéo dài, ẩn sâu trong cách vận hành khi Arsenal mất đi những mắt xích quan trọng ở hàng thủ. Thiếu vắng William Saliba và Gabriel Magalhaes vì chấn thương đã tạo hiệu ứng domino lên toàn bộ tâm thế của đội bóng.
Piero Hincapie cùng Cristhian Mosquera thực tế đã chơi tròn vai, nhưng vấn đề không nằm ở nỗ lực cá nhân. Vấn đề là niềm tin của cả hệ thống. Arsenal trở nên dè chừng, ngại dâng cao vì sợ để lộ khoảng trống phía sau. Khi tinh thần phòng ngự không vững, bản lĩnh tấn công cũng chùng xuống.
Và đây là phần Arteta phải chịu trách nhiệm lớn nhất. Lẽ ra Arsenal có thể chơi một kiểu bóng đá khác, mạnh dạn hơn, chủ động hơn để bù lại sự thiếu hụt nhân sự. Nhưng thay vào đó, họ lại chọn một phong thái đầy thận trọng – điều mà Chelsea nhanh chóng bắt bài và tận dụng.
Ngay cả khi Mikel Merino gỡ hòa và thắp lên chút hy vọng, cảm xúc ấy chỉ tồn tại trong vài chục giây ngắn ngủi. Chelsea lập tức lấy lại thế trận và tiếp tục áp đảo. Người hâm mộ Arsenal chỉ còn biết xem đội nhà thi đấu trong tâm trạng nặng nề, chẳng khác gì một tập thể đang chống chọi với cơn mệt mỏi kéo dài.
Điều trần trụi nhất rút ra từ Stamford Bridge chính là việc Arsenal không dám chơi thứ bóng đá của chính họ. Sự sắc bén của hàng công bị bóp nghẹt bởi nỗi lo về hàng thủ chắp vá. Cứ mỗi cơ hội đến, họ đều ngập ngừng, thiếu sự quyết đoán vốn là thương hiệu.
Trận đấu ấy cũng mở ra một vấn đề đáng suy ngẫm hơn: chiều sâu đội hình của Arsenal vẫn chưa đủ an toàn để cạnh tranh đường dài. Dù đã chi mạnh trên thị trường chuyển nhượng, nhưng chỉ cần mất vài trụ cột, cả hệ thống lập tức chao đảo.
Saliba rồi Gabriel sẽ trở lại, nhưng những gì Arsenal thật sự cần phải thay đổi nằm ở tâm thế thi đấu: dám chơi, dám tấn công và dám chịu rủi ro như một đội bóng lớn thực thụ – ngay cả khi không có những quân bài tốt nhất trên sân.
Nếu không vượt qua được nỗi sợ ấy, giấc mơ danh hiệu sẽ mãi nằm trong vùng tưởng tượng của hàng triệu cổ động viên. Bởi tại Stamford Bridge hôm ấy, kẻ dũng cảm hơn đã mặc áo màu xanh.














