| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Bóng đá: Một phần lịch sử của thuốc lá
Hơn một thế kỷ nay, bóng đá và thuốc lá vốn có mối liên quan chặt chẽ, ngay cả khi cầu thủ không hề có thói quen này.
Từ cuối thập niên 1890, trên gói thuốc lá bắt đầu kèm theo ảnh cầu thủ nổi tiếng thời đó, và từ đó các cầu thủ cũng gián tiếp quảng cáo cho thuốc lá. Trong những năm 1930, ngôi sao CLB Everton Dixie Dean đầu tư vào Carreras Clubs, vốn là một hãng thuốc lá rẻ tiền. Hai thập kỉ sau đó, huyền thoại của bóng đá Anh, Stanley Matthews, thậm chí không phải là tay chuyên hút thuốc, cũng quyết định bỏ vốn cho hãng thuốc lá Craven A.
Không có gì khó hiểu khi một công ty thuốc lá muốn thuê cầu thủ bóng đá để quảng bá cho sản phẩm của họ. Hình ảnh một cầu thủ hút thuốc tượng trưng cho nét nam tính, đã nhanh chóng tạo nên xu hướng chung trong một bộ phận thanh niên, từ đó đả tên tuổi của hãng thuốc lá đó.
Phải hút thuốc mới trở thành … huyền thoại?
Thực tế cho thấy, trong danh sách dài những cầu thủ nghiện thuốc, thì nhiều trong số đó đều là huyền thoại của làng túc cầu.
Trong tự truyện của mình, huyền thoại CLB Newcastle Jackie Milburn tiết lộ rằng, trước trận chung kết cup FA năm 1951 gặp Blackpool, khi ông lén vào phòng tắm ở Wembley để hút thuốc, ông phát hiện ra có bốn cầu thủ đã ở sẵn đấy để hút thuốc rồi. Anh nhanh chóng rời khỏi đó và ghi 2 bàn trong chiến thắng của Newcastle.
Huyền thoại của CLB Leeds, Jack Charlton, người từng cùng tuyển Anh vô địch World Cup năm 1966 và dẫn dắt CH Ireland tới đỉnh cao thành công những năm 80 và 90, vốn được biết đến là người nghiện thuốc lá nặng. Bằng chứng là cánh phóng viên đã từng chụp được cảnh vị HLV này hút thuốc ngay cả trên sân tập!
Hay như Johan Cruff, ông từng hút 20 điếu một ngày. Tuy nhiên ông buộc phải bỏ thuốc vào năm 1991 do trải qua 2 ca phẫu thuật tim liên tục. Kể từ đó, ông là gương mặt tiêu biểu cho chiến dịch chống hút thuốc lá được tài trợ bởi Bộ Y tế Catalan.
![]() |
| Jack Charlton hút thuốc ngay trên sân tập. |
Ngôi sao người Argentina, Ossie Ardiles người từng chơi cho Tottenham và là HLV Spurs cũng như Newcastle cho biết ông hút 40 điếu/ngày trong suốt sự nghiệp của mình. Một huyền thoại khác của Brazil, Socrates cũng thế. Ông hút 2 gói/ngày và thậm chí còn là tay nghiện rượu.
Robert Prosinecki, người từng thi đấu cho Real Madrid, Barcelona và giúp CLB Red Star Belgrade giành cúp châu Âu năm 1991 kể lại rằng ông hút hơn 40 điếu/ngày trong thời kỳ đỉnh cao của mình. Chỉ khi chuyển đến Portsmouth năm 2001, ông mới cắt giảm liều lượng còn 20 điếu.
HLV cũng không thể tránh thuốc lá
Thật khó để trách cứ chuyện các cầu thủ trẻ nghiện thuốc lá khi mà chính những HLV, người thầy của họ trên sân cũng không thể tránh khỏi chứng nghiện thuốc.
Cựu HLV Mexico và Costa Rica, Ricardo Lavolpe từng bị FIFA cảnh cáo vì hút thuốc ngay trên đường biên trong trận đấu của Mexio ở World Cup 2006. Tuy nhiên, nếu Lavolpe là HLV một vài thập kỷ trước đó thì có lẽ ông sẽ hoàn toàn vô tội. Năm 1978, khi Argentina là chủ nhà đồng thời giành chức vô địch World Cup lần đầu tiên, HLV của họ, Cesar Luis Menotti nghiện thuốc lá đến nỗi ông có thói quen vừa điều hành trận đấu vừa phì phèo điếu thuốc.
![]() |
| Bearzot và chiếc tẩu thuốc. |
Năm 1982, người dẫn dắt Ý đến chức vô địch World Cup, Enzo Bearzot thậm chí lúc nào cũng ngậm tẩu thuốc trên miệng. Cựu HLV Croatia, Slaven Bilic cũng thường xuyên hút thuốc khi còn thi đấu, và theo như lời kể của Frank Lampard, đồng đội của Slaven hồi còn ở West Ham thì anh vẫn tiếp tục hút cho đến bây giờ.
Malcolm Allison, người từng là trợ lý HLV Man City và sau đó trở thành HLV trưởng vốn được biết đến với hình ảnh quý ông yêu mũ phớt, hấp dẫn đàn bà và cưng chiều điếu xì gà của mình.
Một câu chuyện bi hài khác về chuyện hút thuốc liên quan đến cựa danh thủ Diego Maradona. Các ngôi sao Chelsea hẳn vẫn nhớ họ từng hoảng loạn bỏ chạy thục mạng ra khỏi khách sạn Radisson Edwardian ở Manchester vào một buổi sáng rét mướt hồi tháng 1/2009 vì chuông báo cháy của khách sạn reo ầm ĩ. Tuy nhiên rốt cuộc, chuông báo nhầm vì lý do Maradona hút xì gà ở tầng 14!
Ở thời điểm hiện tại, không nhiều HLV đội bóng dám công khai sở thích hút thuốc của mình ngoại trừ HLV hiện tại của Inter Milan, Walter Mazzarri.
Từ bỏ thuốc lá để trở nên tốt đẹp hơn
Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn có những HLV và cầu thủ luôn giữ, hoặc đã thay đổi quan điểm của mình về việc hút thuốc lá.
Herbert Chapman, người từng dẫn dắt Huddersfield Town and Arsenal đã hỏi thẳng cầu thủ Eddie Hapgood chuyện anh ta có thói quen uống rượu hay hút thuốc không trước khi quyết định ký hợp đồng vào năm 1927.
Bên cạnh đó, Frank Buckley, HLV của Wolves từ năm 1927 đến 1944, từng đưa cho học trò của mình một cuốn sổ tay ghi chép những quy tắc ứng xử, và luôn mong muốn họ sẽ không hút thuốc hay tụ tập đàn đúm 2 ngày trước khi trận đấu diễn ra.
![]() |
David James, cựu thủ môn của ĐT Anh từng tiết lộ rằng anh hút 20 điếu/ngày từ lúc anh 15 tuổi, và mãi tới khi anh bước sang tuổi 30, anh mới từ bỏ thói quen đó. James đã tham gia chiến dịch chống hút thuốc lá của Portsmouth vào năm 2008. Thực tế, sau khi ngừng hút, phong độ của anh đã được cải thiện rất nhiều. Bằng chứng là 51 trong 53 lần khoác áo ĐT Anh của James trong giai đoạn 1997-2010 lại từ năm 2001 trở đi (tức là sau khi anh bỏ thuốc). Và thậm chí ở tuổi 41, anh từng là thủ thành số một của Bristol City.
Roberto Mancini một thời cũng là một “con nghiện nặng”. Năm 1990 - tức cái năm Balotelli ra đời, ông Mancini mới cai được thuốc lá. Người cai thuốc cho ông Mancini không phải bác sĩ, mà là bà Federica Mancini, vợ ông. Bà Mancini cai thuốc cho ông thế nào? Bà không phải mẹ ông, bà cũng không nói nhiều, mà cứ nhìn thấy miệng ông Mancini ngậm thuốc, là bà đá vào mông hoặc vả vào miệng ông.
Một huyền thoại bóng đá khác cũng từng bỏ thuốc và tham gia vào chiến dịch chống thuốc lá năm 2002 là Zinedine Zidane.
Về cơ bản ở Anh, lệnh hút thuốc trong SVĐ đã được ban hành từ tháng 7 2007. Kể từ đó, không một giải đấu bóng đá trên khắp thế giới cho phép hút thuốc trong sân. Tuy nhiên, nếu bạn là CĐV của một giải đấu không có hệ thống, bạn vẫn được cho phép hút thuốc ở khu vực không có mái che. Tuy nhiên, điều đó cũng không có nghĩa là bạn được hút thuốc tự do, mà buộc phải mua vé ở khu vực riêng.


















