Mỗi người một tình yêu
Cũng giống như trong cuộc sống bộn bề, có những cô gái lướt qua đời ta. Họ khác nhau về tính cách, về gia cảnh, về vẻ bề ngoài, về năng lực bản thân, về tất cả. Người này chê cô kia xấu, người khác lại thấy cô đó đẹp, người này không hiểu được cô ta có gì hay, người khác lại tìm thấy ở cô ấy những điều đáng quý. Mỗi người phụ nữ là một kho tàng mà những gì lấp lánh nhất đôi khi không nằm ở nơi dễ nhìn thấy, chỉ ai thật sự dám yêu mới cảm nhận được.
Chúng ta có một anh bạn yêu một cô gái xinh tươi, dáng đẹp, trên người lóng lánh thời trang. Chúng ta có một anh bạn khác lại yêu một cô sinh viên giản dị, hiền lành, không khôn ngoan, sành sỏi. Rồi một cô gái mộng mơ lãng mạn tuổi teen, rồi một cô gái bạo miệng, mạnh mẽ, rồi nhiều cô khác nữa, chúng ta thấy họ được yêu bởi những người con trai, những người đàn ông cũng chẳng giống nhau tí nào. Có những đôi nhìn thì đẹp mà lại tan vỡ, có những đôi chẳng ngờ được thì lại hạnh phúc bên nhau, đó là vì ngoài tự bản thân mỗi người, chẳng ai khác thực sự biết họ thuộc về nơi đâu, và tình yêu của họ đã đến, đã diễn ra thế nào.
![]() |
| Người ta có thể làm nhiều thứ với tình yêu của mình. Nguồn: Internet. |
Những điều ấy đúng cho cả nam và nữ nếu họ coi bóng đá cũng là một thứ tình yêu. Dĩ nhiên một bên là tình yêu giải trí, một bên là tình yêu hiện thực, nhưng điểm chung ở đây đó là bóng đá cũng mang đến vô vàn những cảm xúc, cũng là liều thuốc tinh thần, là tấm gương phản chiếu tâm hồn mỗi chúng ta như thể “tình yêu kia” vậy.
Chẳng có gì lạ khi anh thích đội này, tôi thích đội kia. Chẳng có gì lạ khi tôi tự hào vì điều này, anh tự hào vì điều khác. Chẳng có gì lạ khi chúng ta luôn dùng mọi lý lẽ bảo vệ tình yêu của mình. Nhưng cũng nên hiểu rằng, đã là yêu thì lúc nào chẳng tốt, chẳng đẹp, đã là ghét thì những gì xấu xí cứ mãi trước mắt hiện ra, con người là vậy.
Có vẻ hơi vô nghĩa khi người ta sa đà vào việc so sánh các đội bóng khác nhau, thắng thua chỉ là nhất thời, mỗi đội phát triển theo một cách, chọn yêu đội nào là quyền, là cảm nhận của mỗi cá nhân. So sánh và khích bác, nó khác nào so sánh người tôi yêu và người anh yêu. Nói vui một chút, nếu anh cũng hợp với người tôi yêu, cũng thấy cô ấy tuyệt vời, thì anh đã… yêu người yêu tôi rồi.
Đừng xúc phạm tình yêu
Thật ra mọi chuyện rất nhẹ nhàng và dễ hiểu. Ở bất cứ đâu, trong lĩnh vực nào, luôn có những cộng đồng không đồng nhất quan điểm với nhau, bóng đá cũng thế. Xã hội mà tất cả đều giống nhau là xã hội vô vị và chẳng còn biết đặt ra nghi vấn để phát triển. Nếu mọi tư tưởng trên đời đều rập khuôn và được biên soạn thành một chân lý duy nhất thì chẳng có gì gọi là nghệ thuật, gọi là thể thao, gọi là giao tiếp nữa, nhìn nhau bằng ánh mắt là đủ hiểu cả rồi.
Mọi tranh cãi, mâu thuẫn trên đời phần ít là do… đánh đấm tay chân, còn phần nhiều là do xúc phạm vào những giá trị đối phương tôn thờ, quý trọng. Có Trời mới biết tại sao cậu nhóc đó thích đội này, anh chàng nọ lại thích đội kia, từ đâu mà ông chú ấy mê Chelsea, vì sao ông bác này ghiền Juventus… chẳng ai biết hết được, vì ta không phải là họ.
Dù ta cố nâng cao đội bóng của mình hay hạ thấp đội bóng của người khác, giá trị thực của mỗi đội bóng là không đổi. Fan Chelsea yêu chiếc cup Champions League năm 2012 ư? không, họ yêu sự lì lợm, lạnh lùng, sắt đá thời Drogba, sức chiến đấu thời Zola. Fan Arsenal yêu kỷ lục bất bại năm nào ư? không, họ yêu Giáo sư Wenger, yêu triết lý bóng đá đẹp mắt, cống hiến, ưu tiên lớp trẻ. Liverpool trắng tay bao lâu rồi mà vẫn có fan, Tottenham chẳng bao giờ cạnh tranh danh hiệu cũng có người ủng hộ, những “fan” đó đâu phải những người ào đến chỉ vì đây là giai đoạn đội bóng đó nổi lên thống trị, không, không hề.
Cũng như các đội bóng, trong cuộc sống chúng ta có thể thắng, có thể thua, có thể hơn người này kém người khác, nhưng quan trọng là ta cố gắng hết sức với những gì mình có, thể hiện được những gì là tốt nhất của bản thân. Thắng thì vinh quang, nhưng thua cũng không có gì đáng xấu hổ, chỉ cần đó là một thất bại công bằng.
Nếu như người ghét M.U chỉ nhìn thấy sự may mắn, sự ưu ái của FA, thì những người yêu họ lại ngưỡng phục bản lĩnh hết mình đến phút chót, tự hào trước quãng đường Sir Alex đưa đội bóng không tiêu tiền tấn trở thành đại gia hàng đầu.
Nếu như người ghét Real chỉ nhìn thấy sự vung tiền, thì người yêu thích họ lại hào hứng thưởng thức những “dải ngân hà”, khí khái Hoàng gia toát lên từ những đôi chân xuất chúng. Nếu như ai đó ghét Barca vì trọng tài, vì đóng kịch, thì cũng không thể ngăn được rất nhiều cule say đắm lối đá tiki-taka huyền ảo, những siêu phẩm của Messi, hoặc xa hơn là một thời hào hoa của những Rivaldo, “Ro vẩu”.
Bóng đá là tình yêu, bóng đá là cuộc sống. Và trong cuộc sống, còn gì sung sướng hơn, giản dị hơn việc tìm niềm vui từ tình yêu mà chính mình lựa chọn. Giá trị lớn nhất của bóng đá không phải ở những hân hoan thắng trận, ở những chiếc cup bằng bạc bằng vàng, mà là vì khi đến với nó, mỗi người đều tìm thấy một tình yêu.















